Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6fX9LBLQB1
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Rồi quay đầu gọi:
“Chu Tự Bạch, ta hơi mệt rồi, ngài đã mời đại nấu à? Giờ chắc đã xong?”
Chu Tự Bạch cùng ta nhìn nhau, cười nhàn nhạt:
“Đi thôi, về ăn cơm. Lan Hoài, thu dọn bút mực cho tiểu thư nhà ngươi, bức giữ lại đừng vứt, nàng tiếp tục vẽ cho ta đấy.”
Khi lướt ngang qua Tạ Minh Ưu, hắn bỗng đưa tay mạnh mẽ giữ chặt ta lại.
“Ngày đó ta đột ngột nhận tin nhà họ Thôi, nhất thời sốt ruột… là ta suy xét không chu toàn, bỏ mặc nàng một mình đối diện, ta xin lỗi.”
Hắn khẽ:
“Ta tới rước nàng hồi kinh, bên Tể tướng ta sẽ giải thích. cần cho ta chút thời gian, ta nhất định bù cho nàng một hôn tốt hơn.”
Ta chưa kịp hất tay hắn Chu Tự Bạch bỗng cười khẩy:
“Ồ, Tạ đại nhân đến đuổi , mang theo cả mỹ nhân ư?”
Tạ Minh Ưu sững lại.
Ta theo hướng Chu Tự Bạch nhìn xa – bên cạnh là cỗ xe ngựa hắn.
Mành xe vén lên, một thiếu vội vã bước xuống, chạy về phía .
Trời quang nắng sáng, nhìn thấy rất rõ — đó là một gương giống Thôi Dung đến năm phần, lại trẻ trung hơn nhiều.
05
Ta hất tay áo, rút khỏi tay Tạ Minh Ưu.
Hắn khẽ nắm lại trong khoảng không, cuối cùng cũng không vươn tay , nhìn thiếu kia chạy đến trước , trầm :
“Không ta đã bảo muội chờ trên xe rồi sao?”
Thiếu ấy xua tay, rồi chỉnh lại vạt áo, hướng về phía ta hành một đại :
“Xin chào Tống tiểu thư, ta là Thôi . Vốn không nên đường đột, nhưng vừa rồi thấy như đang vội vã rời đi, nên mới mạo muội tới hỏi… muốn thỉnh giáo, lần tiểu thư hồi kinh, hay thể cho tiện diện kiến Tể tướng đại nhân một lần chăng? Đại ân ông ấy vì Thôi gia dốc sức minh oan tuyết hận, tiểu mong hành quỳ tạ.”
Ta không né tránh ấy, thản nhiên đáp:
“Tiên cô cùng ta thuở xưa vốn là tri giao. ta vì Thôi gia kêu oan, đó là ý nguyện tự đáy lòng, Thôi cô nương không cần đa . Nhưng nếu thực sự muốn gặp, nay Tạ đại nhân chính là môn sinh ta, để hắn dẫn cô đến là đủ. Về phần ta, tạm thời chưa ý định hồi kinh.”
Thôi ngẩn :
“Không về kinh? Nhưng tiểu thư sắp thành với Tạ đại ca sao?”
Tạ Minh Ưu trầm xuống:
“ , muội…”
Ta mỉm cười lắc đầu:
“Chúng ta đã thoái hôn rồi.”
Ánh mắt Thôi kinh ngạc, nhìn ta, lại nhìn Tạ Minh Ưu.
“Cô nương, cô thật sự không biết hay đang giả vờ không biết?”
Chu Tự Bạch ghé lại, cất đùa như châm chọc:
“Vị ‘Tạ đại ca’ cô, vì đi tìm cô ngay đêm trước tân hôn đã vội xuất kinh, để Tống tiểu thư một mình đối diện đủ chuyện rối ren ở kinh thành. Thế hôn sự thành thế nào ?”
Thôi ngơ ngác, chưa kịp đáp Tạ Minh Ưu đã kéo nàng về sau, trầm gọi:
“Chu Tự Bạch.”
Chu Tự Bạch hơi nghiêng đầu, đôi mắt thường ngày vẫn cười giờ vương hàn ý hiếm thấy:
“Tạ Thám hoa cao kiến gì giáo?”
Trên khuôn tuấn tú Tạ Minh Ưu hiện nét u tối:
“Những ngày qua, đa tạ ngài đã bầu bạn với Tống Vi. Nhưng nay ta đã trở về, không cần Châu tiểu hầu gia phí tâm nữa.”
“Không dám.” – Chu Tự Bạch nhướng mày, thản nhiên vòng tay ôm lấy bờ vai ta, lơ đễnh:
“Ta cùng A Vi vốn quen biết từ nhỏ, là bằng hữu lâu năm. Ta bầu bạn cùng nàng giải sầu, nàng họa tranh cho ta, cả hai đều vui vẻ. không, A Vi?”
Ánh mắt Tạ Minh Ưu sắc bén như dao, dừng lại trên bàn tay hắn đang đặt trên vai ta.
Ta thản nhiên “Ừm” một tiếng.
Chu Tự Bạch ôm ta xoay đi:
“Thôi nào thôi nào, về ăn thôi. vài câu, cũng nguội, lát nữa cô lại chê tanh động đũa.”
Rồi ngoảnh đầu lại, cười mời:
“Đúng lúc hai vị cũng tới, hôm nay ta mời đại giỏi nhất Linh Châu làm . Lát nữa bảo hắn mang phần cho hai vị. Ta mời, không cần khách khí. Ta cùng A Vi chút chuyện riêng, xin phép cáo từ trước.”
Đoạn hắn cúi đầu ghé sát tai ta thào:
“Tạ Thám hoa tức xanh cả rồi đấy, ha ha… Cô đừng ngoảnh lại, cứ để hắn nhìn, hả giận chứ?”
Ta cố nhịn cười, lườm hắn một cái:
“Ấu trĩ.”
Dừng một chút, cuối cùng vẫn khẽ :
“…Đa tạ.”
Bàn tay đặt trên vai ta khẽ vỗ mấy cái, hắn nhẹ vững:
“Nguyện vì giai nhân dốc sức. Ban cho ta nụ cười, một lát nữa nhớ ăn nhiều là .”
06
Chu Tự Bạch làm , vừa về phòng liền bảo đại làm mấy món mang sang.
Hấp, kho, đủ cách chế biến đều .
Đại mang xong trở lại bẩm báo, thấp thỏm hỏi: không ngon nên vị đại nhân kia sắc khó coi lắm.
Nghe xong, Chu Tự Bạch cười ha hả, tiện tay móc ngân phiếu đưa qua:
“Vị ngon, cũng chắc chắn! Đại sư , sau nếu lòng, bằng về kinh theo ta, làm chưởng cho tiệm, đảm bảo bạc nhiều hơn bây giờ gấp mấy lần.”
Ta vừa ăn vừa nhìn hắn, mặc cho hắn thao thao bất tuyệt.
Đại nhận thưởng, mừng rỡ, lại hỏi:
“Dám hỏi công tử, ở đâu đảm việc?”
Chu Tự Bạch lại lục trong tay áo, lấy một thẻ bài tùy tiện ném qua:
“, ngày sau tới kinh thành, cứ cầm lấy đến Chu phủ hoặc Phù Sinh Hiên, tự khắc tìm ta.”
Đại cúi mắt nhìn thẻ bài trong tay, sắc đại biến, lập tức quỳ xuống:
“Tiểu nhân vô … là Thế tử gia!”