Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10zjxdJVoy

Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

“Ta cũng chỉ thuận miệng nói thôi, nàng đừng để lòng.”

Ta nhẹ nhàng rút , rũ mắt nói:

không cần kiêng dè ta. Ta không để lòng.”

Ta chỉ là không còn mong đợi nữa.

Biểu tỷ cũng từng đến một lần. Nàng đứng ở cửa viện, thần sắc gượng gạo, điệu vẫn gay gắt:

“Tần Chiêu, muội đừng giả vờ đáng thương. chỉ áy náy, không phải muội!”

Ta ngẩng mắt nàng, bình tĩnh không gợn sóng:

“Ta biết.”

Nàng nghẹn lời, ngược lại không biết nói nữa.

Nàng cắn môi đứng một lát, rồi hung hăng giậm bỏ đi.

Nàng kiêu căng, phóng khoáng, cả người đầy gai nhọn, nhưng cũng đơn thuần, mọi tâm sự viết hết trên mặt.

Không giống ta, giấu bảy năm, nhịn bảy năm, ấm ức bảy năm.

Lời đồn dần nhạt đi, rồi lại dần đậm lên.

cũng nói ở bên cạnh ta, dịu dàng chu đáo, rõ ràng là tình sâu nghĩa nặng.

Vậy mà ta còn nhất quyết hôn, không biết điều.

Cũng có người nói ta chẳng qua là cậy Trấn quốc tướng chống lưng, cố ý làm cao.

Ta không nghe, chỉ mỗi đúng giờ bôi thuốc, đọc sách, thêu thùa, chờ đạo chỉ , cũng chờ phụ trở .

Ta nghĩ, chuyện hẳn là không biết.

Nếu không, hắn nhất định sẽ chạy tới chất vấn ta vì sao.

Hoặc là hắn biết.

Nhưng hắn giả vờ không biết, cũng hủy bỏ hôn sự mà thôi.

Mấy sau, khi lại đến, thấy ta đang thêu một chiếc khăn hoa lan xuân, ngón hắn khựng lại:

“Trước nàng từng thêu loại hoa lạnh lẽo .”

ta vẫn không ngừng đưa kim, nhẹ nói:

“Trước thì không dám . Bây giờ không thì không cần miễn cưỡng.”

Hắn im lặng một lát, bỗng thấp nói:

“Chiêu Nhi, có phải nàng trách ta qua lại với Tô Lệnh Vi quá nhiều không?”

“Ta và nàng ấy chỉ là… chỉ là nhỏ đã cãi nhau đến lớn, không có khác.”

Ta ngước mắt hắn, ánh mắt trẻo lại tỉnh táo:

không cần giải với ta.”

lòng chàng có , đôi mắt chàng phía , chính chàng rõ nhất.”

Hắn bị ta đến nghẹn lại, yết hầu chuyển động, nói đó, cuối cùng chỉ hóa thành một câu:

“Vết thương của nàng… mau khỏi đi.”

Ta không đáp, cúi tiếp tục luồn kim.

Hắn ngồi một lát, ngoài cửa viện truyền đến biểu tỷ, gọi hắn đến trường tập xem con ngựa mới thuần.

thể bỗng cứng đờ, theo bản năng đứng dậy, lại cố nén quay ta, mang theo vài phần chột dạ:

“Ta…”

đi đi.”

Ta nhàn nhạt mở miệng:

“Cổ ta không tiện, không tiễn.”

Bước hắn khựng lại, cuối cùng vẫn nhanh chóng đi ra ngoài.

Ngoài cửa viện, lập tức truyền đến tiếng hai người cãi nhau ầm ĩ rồi cười thành một đoàn.

Ta đặt kim chỉ xuống, nhẹ nhàng xoa cổ .

Vết thương sắp khỏi rồi.

Tim ta, cũng sắp lành rồi.

Ba sau, chỉ cung đến.

Bệ chuẩn cho ta và hôn, cũng thu hồi sách bảo hoàng tử phi, mọi lễ nghi để Trấn quốc tướng tự xử.

Vừa tiếp xong chỉ, ngoài đã vang lên tiếng vó ngựa và nghi trượng rầm rộ.

Quản gia lảo đảo chạy vào, kích động run lên:

“Cô nương, tướng , Trấn quốc tướng hồi kinh rồi!”

Ta chậm rãi đứng dậy, chỉnh lại vạt áo.

Ánh mặt trời rơi lên người ta, ấm áp vừa đúng.

Lần , ta không cần cúi nữa, không cần giấu đi ánh sáng, không cần làm nền cho , không cần giữ lấy một niềm vui rỗng không.

Ta có nhà.

Có phụ .

Có đường .

Còn những ồn ào, thiên vị , nay chẳng liên quan đến ta.

04

Ta vừa đỡ nha hoàn đi ra khỏi tiểu viện, liền gặp đang vội vàng chạy tới.

Hiển nhiên hắn vừa nhận được chỉ. Áo bào hơi rối, trán lấm tấm mồ hôi. Vẻ tản mạn ngạo khí thường tan biến, chỉ còn đầy mắt hoảng loạn.

“Chiêu Nhi.”

Hắn bước nhanh tới, theo bản năng nắm ta, nhưng bị ta lặng lẽ tránh đi.

ngón hắn cứng đờ giữa không trung, sắc máu mắt nhạt đi vài phần:

chỉ… là thật sao? Nàng thật sự hôn với ta?”

Ta ngước mắt hắn. Ánh nắng rơi trên hàng mi ta, nhạt nhòa không chút gợn sóng:

“Đến giờ mới biết sao?”

Yết hầu hắn chuyển động, mang theo sự luống cuống từng có:

“Ta tưởng nàng chỉ đang giận dỗi, chỉ giận ta hôm đó lo cho Lệnh Vi… Ta tưởng nàng sẽ đợi ta dỗ dành.”

Ta khẽ cười, nhẹ như gió:

“Trước từng cần dỗ ta. Nay cần phải nói lời ?”

Hắn gương mặt bình tĩnh của ta, bỗng hoảng đến mất hồn.

đưa chạm vào ta, lại sợ làm ta không vui, chỉ có thể cứng đờ tại chỗ:

“Vết thương của nàng còn khỏi, nàng đi đâu?”

“Hơn nữa, nhỏ nàng đã ở Thừa tướng, nàng còn có thể đi đâu?”

Phải rồi.

Ta ở Thừa tướng nhiều năm, đến mức khiến bọn họ quên mất ta còn có phụ , còn có nhà.

“Không cần.”

Ta lùi nửa bước, giữ lễ nghi xa cách:

“Phụ đến đón ta. Ta nên tướng rồi.”

tướng …”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.