Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8zvG0FGtc0

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

21.

Ta đã nói rất nhiều, nói đến không chừa lại một lời, tự tay xé toang mọi lớp che đậy, đem toàn bộ sự thật trần trụi bày ra trước mặt.

Trì Kính An mấy lần định cắt lời, nhưng rốt cuộc vẫn nhẫn nhịn mà nuốt hết vào bụng, không nói thêm câu nào.

Ta nói một hơi đến cùng, lời đã cạn, nước mắt lại dâng đầy trong mắt. họng như bị thứ gì đó chặn lại, từng nấc nghẹn ngào, thể nói tiếp.

Mà Trì Kính An… đã không còn đứng nổi nữa.

Hắn như một thân thể bị rút cạn nước, ngồi phịch chiếc ghế gỗ phía sau. Một tay chống trán, hoàn toàn không nói lấy một lời.

Ta không đành lòng nhìn hắn như vậy, nhưng nước mắt đã không kiềm được mà rơi . Ta vội quay người, bước ra khỏi phòng.

điều cần nói ta đã nói xong. đây… cả hai đều cần một chút thời gian để bình tâm lại.

Vừa bước chân ra khỏi gian phòng, ta liền thấy Chu Trì Thanh đã vội vã chạy tới, vẻ mặt lo lắng như từng buông lỏng.

“Sương Sương…”

Không hiểu , chỉ cần nhìn thấy dáng vẻ hắn lúc ấy, lo lắng ta, nhẹ gọi tên ta, một “Sương Sương” ấy … mọi ấm ức trong ta dường như vỡ òa thác nước.

Ta như đứa trẻ không có chốn nương tựa, không kìm được nữa, òa , ôm lấy eo hắn, vùi mặt vào lòng hắn, để mặc nước mắt tuôn rơi không ngừng.

Chu Trì Thanh thoáng cứng người.

Nhưng ngay sau đó, hắn nhẹ nhàng vươn tay ôm lấy ta, bàn tay chậm rãi vỗ về nơi lưng ta, động tác vừa cẩn trọng lại đầy kiên nhẫn.

Hắn không nói lời nào.

Hắn rất … ta bây không cần lời khuyên, không cần lý lẽ, chỉ cần một vòng tay đủ vững chãi để ta dựa vào.

Từng năm từng tháng qua đi, bao nhiêu chuyện chất chứa như núi đè nặng trong lòng, mỗi ngày ta đều gượng gạo sắp xếp, gắng gượng tiêu hóa.

Thế nhưng… khi thực sự đối mặt với Trì Kính An, đem tất cả mọi điều đối chất thẳng thắn, thì cảm xúc nơi đáy lòng cũng tích tụ đến đỉnh điểm.

Và khoảnh khắc

Chính là thời khắc mọi thứ vỡ òa.

22.

Hôm đó, phần u ám nhất trong đáy lòng Trì Kính An đã bị ta vạch trần.

mắt hắn nhìn ta tràn đầy hối lỗi, dường như… còn muốn vớt vát điều gì.

Ta siết chặt nắm tay, có thể ràng cảm nhận móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến nhức nhối.

Ta nói: “Ngươi… tự mình kết thúc đi.”

Trì Kính An nhẹ giọng đáp: “Sương Sương, ta sống ngần ấy năm, sớm đã biết sẽ có ngày đến. Nhưng không , chỉ cần con vẫn mạnh khỏe, vui vẻ… là đủ rồi.”

Hắn nói ra lời đó vô cùng chân , nhưng trong lòng ta lại rợn lên một trận nổi da gà.

Ta nhắm mắt, nghiến răng nói khẽ: “Không cần nói thêm nữa.”

“…Sư phụ.”

Đây là lần cùng ta gọi hắn là sư phụ.

Trì Kính An gật đầu, nói “được”.

Hắn tự kết liễu, không để lại chút m.á.u nào, y phục trắng như tuyết, vẫn sạch sẽ như thuở ban đầu.

Như chính con người hắn vậy,bề ngoài trắng tinh, nội tâm… lại độc sâu vô tận.

Ta đem hắn chôn ở đất dưới chân núi, nơi mà từng là khởi đầu cho rất nhiều ký ức.

Giữa ta và Trì Kính An… đến đây là kết thúc.

Rất nhẹ nhàng.

Nhưng ta hiểu, cú sốc trong lòng mình là không thể xem thường.

Ta bắt đầu thường xuyên mơ thấy hắn.

Khi thì là cảnh hắn kiên nhẫn dạy ta y thuật, khi lại là lúc hắn nghiêm khắc quở trách, cũng có khi là hắn mỉm cười dung túng ta phá phách như một đứa nhỏ.

Nhưng nhiều nhất, vẫn là cảnh hắn ngã ngày hôm đó, tĩnh lặng, yên bình, lạnh lẽo đến đáng .

Tất cả hình ảnh ấy, từng khung từng cảnh, lặp đi lặp lại trong giấc ràng đến ta gần như không thể phân biệt đâu là , đâu là thực.

Ta rất

rồi mình cũng như mẫu thân, ám ảnh mà suy sụp tinh thần.

Ta vừa mới tìm lại được tình yêu của đời mình, có thể… c.h.ế.t đi như vậy được?

Mỗi lần giật mình tỉnh giấc giữa đêm, phản ứng đầu tiên của ta luôn là… muốn đi tìm Chu Trì Thanh ở phòng bên cạnh.

Hắn thật quá đáng.

Khi yêu ta, mỗi đêm đều nằm bên ta, còn biết xấu hổ mà ôm ta ngủ.

thì hay rồi, ta yêu hắn rồi, hắn lại đóng vai quân tử, dọn ra ngủ riêng!

Ta bị ác dày vò đến phát , trong lòng uất ức đến muốn nghẹn.

Ta ràng làm sai điều gì cả…

Từ lặng lẽ rơi lệ, ta bắt đầu nức nở , vùi mặt vào khuỷu tay, vai run lên từng hồi.

Đúng lúc đó, ngọn nến trong phòng được ai đó thắp lên.

sáng mờ nhòe soi sáng hình bóng người đàn ông trước .

Ta bị hắn nhẹ nhàng kéo vào lòng.

Cũng giống như hôm đó, hắn không hỏi gì cả, chỉ yên lặng vỗ về lưng ta.

Ta tựa đầu lên vai hắn, nước mắt tuôn ra dữ dội , rồi gào trong họng như thể muốn trút hết nỗi uất ức bao năm.

Người ta vốn là như thế, chỉ cần có người thương xót, thì sẽ cần kiềm nén nữa, cứ thế mà òa lên.

Ta ôm lấy hắn, nghẹn ngào, giọng vỡ vụn: “Chàng đừng đi được không…? Ta… ta còn ai cả… chỉ còn mỗi chàng …”

Chu Trì Thanh đưa tay gỡ sợi tóc rối của ta, giọng dịu dàng như gió thoảng: “Được, ta không đi.”

Giọng hắn ấm áp dễ nghe, ta uỷ mị, lớn.

Ta hắn rời đi, một khi không có hắn ở bên, ký ức về Trì Kính An lại sẽ ập đến như sóng dữ.

Hắn dùng khăn ấm lau đi từng giọt nước mắt trên má ta.

Rồi đột nhiên, hắn bật cười khẽ, giọng cười trầm thấp hơi mang theo ý trêu chọc: “Sương Sương, nàng lấy thân phận gì để giữ ta lại ngủ cùng một vậy?”

Giọng hắn áp sát bên tai, nhẹ đến chỉ như hơi thở lướt qua: “Cùng chung gối… thì chỉ có thể là phu thê đấy.”

Ta lập tức đỏ bừng cả tai.

Ban nãy ta vùi đầu vào hắn là không muốn để hắn thấy bộ dạng nhếch nhác lóc của ta.

Còn bây , là ta thật sự không dám ngẩng đầu.

Chu Trì Thanh trong giọng nói mang đầy ý cười: “Không nói gì à? Vậy ta đi nhé?”

Nói rồi còn làm bộ đứng dậy, đẩy nhẹ ta ra.

Ta hoảng hốt, vội kéo tay áo hắn lại, còn nghẹn giọng dứt: “Đừng đi… đừng đi, ta cầu chàng đấy…”

Chu Trì Thanh cúi đầu nhìn ta, nhẹ giọng hỏi: “Vậy giữ ta lại… là giữ thế nào?”

Ta sững người, nhỏ giọng: “Gì cơ…?”

Chu Trì Thanh mỉm cười, dưới nến, nụ cười ấy câu hồn đến người ta lạc lối.

Hắn tháo giày, lên nằm bên ta, nói nhỏ: “Còn có thể giữ thế nào, đương nhiên là cùng chung gối rồi.”

Hắn đặt tay lên eo ta, nhẹ giọng trấn an: “Sương Sương, đừng suy nghĩ nhiều nữa. Bây , người nàng cần ở cạnh, là ta, được chứ?”

Ta đỏ bừng cả mặt, không nói nên lời.

Hắn lại ôm ta sát , giọng khàn khàn như rượu cũ: “Ngoan, ngủ đi.”

Nhưng ta không dám nhắm mắt, ta vừa nhắm mắt lại thấy Trì Kính An, hắn như ác quỷ bám lấy tâm trí ta, mãi không rời đi.

Chu Trì Thanh thấy ta im lặng thật lâu, liền ghé sát tai ta, môi lướt nhẹ qua vành tai đã đỏ ửng của ta, giọng nói như mê dược: “Nhắm mắt lại, đừng nghĩ đến hắn nữa.”

vậy, để ta ru nàng ngủ…”

Hắn nhẹ nhàng vỗ về lưng ta, từng chút, từng chút như vỗ về đứa trẻ.

Ta cố gắng nhắm mắt, thân thể cứng đờ, tai vẫn văng vẳng thì thầm trầm thấp của hắn: “Sương Sương… thả lỏng đi, ngủ một giấc thật ngon… tất cả rồi sẽ ổn .”

Đêm hôm đó, nhờ con hồ ly tinh mang tên Chu Trì Thanh, ta cùng cũng ngủ yên.

Và trong mơ… ta mơ thấy mình cùng hắn thân.

23.

Trong .

Ta khoác trên người bộ hỉ phục đỏ rực, cả hang đá nơi chúng ta ở cũng được trang trí đầy dải lụa đỏ rực rỡ, hoa chúc treo đầy, rực như một mảnh trời chiều.

Ta cúi đầu, che khăn voan đỏ, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy đôi hỉ hài thêu kim tuyến, cùng một đoạn chân thẳng tắp trước mặt.

, cảnh tượng trong ràng .

Một bàn tay đưa tới, nhẹ nhàng vén khăn hỉ đầu ta.

Chu Trì Thanh…

Giọng nói trầm thấp của hắn cố ý thấp , như thể đang cố kiềm chế cảm xúc: “Nương tử, đến lúc… động phòng rồi.”

mắt hắn khẽ cong, ngập tràn ý cười.

Gương mặt tuấn tú ấy lúc phóng đại trong mắt ta… cho đến khi hắn cúi đầu, hôn lên môi ta.

Ta giật mình tỉnh giấc.

Trước mắt là Chu Trì Thanh vẫn ngủ yên bên cạnh ta, tay còn đặt trên eo ta.

Tư thế … thật giống một đôi phu thê đã thân nhiều năm.

Ta lặng lẽ nhìn khuôn mặt hắn, không kìm được lại nhớ đến cảnh trong kia…

Cảm giác hắn hôn ta khi đó… dường như… cũng rất dễ chịu?

Ý nghĩ vừa lóe lên, đúng lúc hắn mở mắt.

Chắc hẳn hắn nhìn thấy mặt ta đỏ bừng, liền nhướn mày hỏi: “Chiêm bao thấy gì mà mặt đỏ như thế?”

Giọng nam nhân lúc mới tỉnh ngủ vốn đã khàn khàn quyến rũ, vậy mà lời hắn nói ra lại người ta xấu hổ đến muốn độn thổ.

Ta xấu hổ đến cực điểm, lập tức đẩy hắn ra muốn ngồi dậy: “Chàng mới nằm mơ thấy chuyện không đứng đắn ấy! Vô sỉ!”

Chu Trì Thanh bật cười khẽ, tay vẫn siết nhẹ eo ta, ta lại ngã trở về trong lòng hắn.

Lưng ta dán sát vào lồng n.g.ự.c hắn, hơi thở nóng ấm sau gáy lòng ta rối loạn.

Hắn tựa cằm lên vai ta, hùa theo lời ta: “Đúng vậy, ta mơ thấy chuyện không đứng đắn thật.”

Ta sững người, cả mặt lẫn tai đều đỏ bừng như sắp bốc cháy.

Chu Trì Thanh cọ môi lên gáy ta, giọng khàn khàn, mang theo tia trêu chọc: “Nếu nàng giống trong mơ… thì tốt rồi…”

Nơi hắn vừa chạm qua như bị thiêu đốt.

Ta muốn ngồi dậy, nhưng phía sau là thân thể nam nhân khỏe mạnh, nữa, là vào buổi sáng…

Cái phản ứng sinh lý rất… “bình thường” kia, ta vừa động liền chạm .

Ta sững người vài giây, mặt đỏ đến muốn chảy máu, cả người cứng đờ không dám động đậy nữa.

Không khí xung quanh như đặc quánh lại, mùi nam nhân, khí tức hắn phả bên tai, tất cả tim ta như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

Chu Trì Thanh khẽ rên một , áp mặt vào ta, thì thầm khàn khàn: “Sương Sương…”

Nhưng hắn rất nhanh đã buông ta ra, lùi về phía , ngồi dậy mang giày, lưng quay về phía ta: “…Xin lỗi, ta vừa rồi thất lễ.”

Nói rồi bước nhanh ra khỏi phòng, chắc là về lại phòng của hắn.

Ta vẫn nằm yên, không nhúc nhích.

Trong đầu toàn là hình ảnh Chu Trì Thanh.

Là hắn trong giấc mơ, là hắn vừa rồi ôm ta, là hắn của ngày trước…

Bất kể là lúc nào, Chu Trì Thanh luôn có cách tim ta rung động.

Ta chui đầu vào chăn, mặt nóng đến đầu óc cũng bắt đầu mơ hồ.

24.

nói rằng, sau chuyện xảy ra vào buổi sáng hôm nay, ta thật sự còn muốn chạm mặt Chu Trì Thanh, không thể bình tâm đối diện cùng hắn trò chuyện.

Nhưng sống chung dưới một mái hiên, hắn lại cứ quẩn quanh trước mắt ta không rời.

Ta bèn quyết định ra ngoài hái thuốc. Chu Trì Thanh lập tức cầm lấy giỏ, thuần thục bước theo.

Ta cúi đầu, tránh mắt hắn, đưa tay nhận lấy giỏ: “Ta tự đi được, chàng ở nhà nấu cơm trưa đi.”

Chu Trì Thanh vẫn không buông tay, chỉ thản nhiên sải bước lên trước: “Nấu cơm làm gì vội, ta cùng nàng lên núi.”

Ta lên núi là để giữ khoảng cách, cho đầu óc được tỉnh táo một chút kia mà!

Trong lòng ta đã mắng hắn một trăm tám mươi lần, cùng vẫn cắn răng đi theo.

Khi núi, hắn bỗng nắm lấy tay ta: “Sương Sương, trước kia chúng ta từng là phu thê.”

Tim ta khẽ hẫng một nhịp, muốn rút tay về nhưng sức hắn quá mạnh, ta rốt cuộc vẫn không thoát được.

Chu Trì Thanh ép ta đối diện với hắn, giọng nói kiên định: “Sương Sương, nàng yêu ta, đúng không?”

25.

ràng ta cũng là hồ ly, cớ lại bị con hồ ly đực trước mặt làm rối loạn tâm thần thế chứ…

Đôi mắt hồ ly của Chu Trì Thanh thật vừa sâu tình vừa mê hoặc, ta cố chớp mắt mấy lần, ổn định lại trái tim đang đập loạn không ngừng.

Khẽ mở miệng đáp: “Ừm…”

Đôi mắt Chu Trì Thanh cong lên, tràn đầy ý cười, hắn ghé sát lại, giọng đầy mong chờ: “Nàng nói lại lần nữa đi, Sương Sương, nói lại một lần nữa.”

Ta khẽ thở ra một hơi, chủ động ôm lấy hắn, giọng nói run run căng thẳng: “Đúng… ta thích chàng, Chu…”

kịp dứt lời, Chu Trì Thanh đã bế bổng ta lên, nụ cười vừa rạng rỡ vừa quyến rũ: “Sương Sương, nàng cùng… cùng lại yêu ta rồi! Trời ơi, làm đây, ta… ta vui quá…”

Ta từng thấy hắn cười ngốc nghếch đến thế, bất giác khóe môi ta cũng cong lên, khẽ nói: “Chàng đặt ta trước đã.”

Nghe vậy, Chu Trì Thanh ôm ta chặt : “Không! Tại đặt ? Ta ôm thê tử của mình thì có gì sai?”

Ta ngượng ngùng quay đầu đi, nào hay đã nhuốm hồng, hơi nóng lan lên má, bỏng rát đến phát tê.

Cũng chính lúc quay đầu ấy, ta tận mắt thấy vạt áo hắn hé ra, để lộ chiếc đuôi hồ ly đang vẫy đầy hân hoan.

Trong trí nhớ, ta hiếm khi thấy Chu Trì Thanh lúc hóa hình người mà vẫn lộ đuôi, xem ra lần là vui mừng quá đỗi.

Khi hắn bế ta về tới căn nhà gỗ, chiếc đuôi kia vẫn chịu dừng.

Hắn ân cần nói: “Sương Sương, ta đi nấu cơm, nàng nghỉ ngơi đi.”

Ta níu tay áo hắn, cười khúc khích: “Ta chỉ nói một câu thích chàng , mà chàng đã vui đến vậy ?”

Đôi tai hắn hơi ửng đỏ, vẻ thẹn thùng hiếm thấy hiện trên mặt: “Ừ.”

Ta mỉm cười: “Được rồi, chàng đi nấu cơm đi, ta đi xem qua đám dược liệu.”

Rồi ta kiễng chân hôn nhẹ lên má hắn, mắt cong cong: “Cảm ơn chàng.”

Thân hình Chu Trì Thanh khựng lại, giọng cao hẳn mấy phần: “Không khổ chút nào, không khổ chút nào!”

Hắn cúi đầu, đặt một nụ hôn thật khẽ lên trán ta, giọng trầm mà dịu dàng: “Sương Sương, nàng lại trở về bên ta rồi… thật tốt biết bao.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương