Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/60HSXgqpBg

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

Lời lẽ vang dội, hệt như năm ta phủi sạch quan hệ với ta mặt nội giám.

Chỉ có điều, lần này nội giám vẫn không tin ta.

họ Liễu nhanh rơi cảnh suy tàn.

Ngày hành hình, ta đích thân đến tiễn họ một đoạn.

Trong viện, Đại phu nhân ôm thi thể lạnh lẽo đã tự sát sớm của Đại tỷ, khóc lóc thảm thiết.

Chiếc lụa mà phụ thân định dùng siết cổ ta, cuối cùng không phí uổng.

Thấy ta vẫn sống sờ sờ đứng mặt, mắt Đại phu nhân trào dâng căm hận.

“Tiện nhân! Năm đó ta không nên mềm lòng! Có lòng tốt giữ ngươi lại một mạng, không ngờ lại nuôi ra một súc sinh cắn người! Tại sao kẻ không phải là ngươi! Ngươi phải đền mạng Huệ nhi của ta!”

Bà ta giãy giụa nhào tới định cào rách mặt ta.

Bên cạnh, Tiểu Điệp vội chắn mặt, nghiêm nghị: “Không được vô lễ với tử phi!”

Đại phu nhân khựng lại, mắt ngập ngừng nghi ngờ.

“Sao ngươi… sao ngươi lại là tử phi? họ Liễu đã mắc tội rồi, sao tử lại mắt tới ngươi?”

Ta mỉm không đáp, chậm rãi giơ tay lên.

Dây cung sẵn sàng, ngân quang lóe lên lạnh lẽo.

Cái cận kề, sắc mặt Đại phu nhân xanh xao thất sắc.

Bà ta loạng choạng lùi lại, đưa tay túm dải lụa quấn quanh cổ Đại tỷ.

Mu bàn tay run rẩy, nói cầu khẩn:

“Vân nhi… nể tình… chúng ta sống chung năm… ta một cái êm ái… được không?”

Ta khựng lại một chút, rồi giơ tay kéo chặt sợi dây cung siết cổ bà ta.

“Ngươi sắp rồi, sao còn nói như vậy? Áo thấm máu, tế vong mẫu. Ngày này… ta đã chờ lâu, lâu rồi.”

Không biết đã qua bao lâu.

mặt, khuôn mặt Đại phu nhân vặn vẹo dữ tợn.

khi tắt thở, bà ta tuyệt vọng vươn tay về phía phụ thân ta:

“Cứu… cứu ta…”

Phụ thân ta định quay đầu né tránh nội giám do ta sắp xếp giữ chặt cằm, ép ta phải nhìn.

“Ngày xưa, ta trơ mắt nhìn mẫu thân các người chôn sống như vậy.”

Nghe vậy, toàn thân cựu Liễu thượng thư run rẩy.

“Vân nhi, …”

Ta gật đầu, chữ rõ ràng rành mạch:

“Phụ thân, người nói đúng. Ta quả thật giống mẫu thân. Khi người không biết, ta đã lặng lẽ trộm thứ. ta không giống mẫu thân.”

Ta nhìn đôi bàn tay mình, trẻo, linh hoạt.

“Mẫu thân muốn người thăng quan tiến chức. Còn ta chỉ muốn, người vĩnh viễn không ngóc đầu dậy được.”

Giữa tiếng van xin không dứt của ta, ta quay người, nghiêm dặn nội giám:

“Đến biên cương, hãy chăm sóc phụ thân ta thật tốt. Nhất định phải ấy sống thật lâu. Chỉ có sống lâu… mới có thể chịu khổ lâu.”

Ta cúi người, nhìn thẳng mắt phụ thân, chữ như đá tảng rơi xuống lòng:

“Người coi trọng danh tiết nhất. Mỗi một câu lời đồn, chính là một hòn đá nện tim. Kiểu chôn sống này… mới thú vị làm sao.”

10

Thời gian dần trôi.

Năm thứ năm phụ thân ta chịu hình phạt ở biên cương, ta chính thức gả Tiêu Vân Sanh.

Trong triều nghị luận ồn ào, lời đồn như đao kiếm.

Tiêu Vân Sanh lại hoàn toàn chẳng tâm.

Đêm tân hôn, ta đem dải phát đới trong tay hợp lại với của .

Như dây leo quấn cây cổ thụ.

Chuyện mà đến lúc Đại phu nhân vẫn không hiểu nổi, kỳ thực đơn giản.

Bởi vì năm đó, trong thư phòng, ta và Tiêu Vân Sanh vừa trốn ra khỏi ngục đã có một cuộc giao dịch.

“Ta cứu ngươi ra ngoài, còn ngươi, báo đáp…”

Lời còn chưa dứt, Tiêu Vân Sanh đã nhướn mày:

thân báo đáp ư?”

Ta cau mày: “Ngươi đọc thoại bản quá rồi đấy.”

Xiềng xích vang lên một tiếng “cạch”, bung mở.

Ta lau mồ hôi trong lòng bàn tay, nghiêm trang thi lễ.

“Ta muốn ngươi, sau này báo đáp họ Liễu thật tốt. Rồi lúc vinh hoa rực rỡ, dầu sôi lửa bỏng nhất… Hủy diệt toàn bộ bọn họ.”

Không gì đau đớn hơn việc nắm giữ tất cả rồi bỗng chốc mất sạch sẽ.

Trong bóng tối, mắt Tiêu Vân Sanh bừng lên nóng rực.

Tiếng bước chân càng lúc càng gần, vươn tay nắm chặt tay ta.

Ta đọc được khẩu hình môi của .

Đó là một chữ trang trọng: “Hứa.”

Giống như năm đó, khi ta nơi ẩn nấp bò ra, định lao đến cứu mẫu thân đang chôn sống, nhìn thấy khẩu hình môi của bà ấy.

Trong vô số đất đá vụn văng xuống, bà ấy cố nghiêng đầu, không một tiếng động nhìn về phía ta.

“Vân nhi. Chạy .”

Nến hồng rơi lệ, trời đã sáng rõ.

Khi tỉnh lại, Tiêu Vân Sanh đã không còn ở bên giường.

“Tiểu thư đừng buồn, tử điện hạ vì quốc sự mà lao tâm.”

Trong gương đồng, Tiểu Điệp cẩn trọng quan sát sắc mặt ta, nhẹ an ủi.

Thấy bốn phía không có ai, ấy hạ :

“Nghe nói thân thể người trong cung kia mỗi ngày một yếu, e là tử điện hạ chẳng bao lâu nữa sẽ…”

Ta khẽ gật đầu, sắc mặt phẳng lặng như giếng cổ không gợn sóng.

Việc này ta đã sớm biết.

Ăn phải thuốc độc Tiêu Vân Sanh dâng lên suốt năm, sao có thể sống lâu?

Lục hoàng tử Tiêu Vân Sanh thật sự sớm đã trong ngục tối.

Kẻ hiện tại chỉ là thị vệ trung thành của .

Ngày đầu tiên dọn Đông cung, ta đã lục được trong ngăn bí mật của thư phòng một bản chứng minh thân phận thật sự.

Kẻ dám cưới ta, há có thể là người hiền lương gì?

không sao cả, trên đời này làm gì thiếu những vụ “trộm” chứ?

Ta nhìn dấu tử thuận tay trên người .

Tương lai…

Có lẽ sẽ còn chuyện thú vị chờ đợi ta làm.

hiên ngoại: Tiểu Điệp

Năm thứ hai kể khi bán phủ họ Liễu, ta gặp được một vị chủ tử mới.

Vị chủ tử ấy có làn da trẻo, khi hiện ra hai lúm đồng tiền ngọt ngào.

“Ta là người dễ hầu hạ nhất đó, chỉ là nha đầu của ta hơi nghịch ngợm, e là phải phiền ngươi chăm chút rồi.”

kéo tay ta, mà trách yêu đứa “nha đầu nghịch ngợm” trong miệng mình.

Ta nhìn theo tiếng gọi, chạm phải một đôi mắt đen láy như thủy tinh.

“Mẫu thân, bễ.”

Nhị tiểu thư của phủ họ Liễu, Liễu Vân vươn cánh tay nõn như ngó sen, lảo đảo chạy về phía Ngọc di nương.

Bà ấy bất đắc dĩ mỉm , buông tay ta ra, ôm Liễu tiểu thư lòng.

“Lại chạy lung tung nữa rồi? Xem đầu đầy mồ hôi kìa.”

Bà ấy giơ tay, dịu dàng lau giọt mồ hôi lấm tấm nơi trán Vân tiểu thư.

Đôi tay ấy nõn, thon dài, móng tay cắt tròn trịa khiến ta nhìn đến ngây người.

“Tay của di nương thật đẹp…”

Nghe vậy, Ngọc di nương hơi nhướn mày, khẽ, nụ vương chút cô quạnh.

Trong mắt thoáng lướt qua một tầng u tối.

Ta gần như rằng mình hoa mắt.

đến khi Liễu tiểu thư bò lên gối bà ấy như một viên kẹo dẻo, đưa bàn tay non nớt sờ lên giữa chân mày bà ấy.

trẻ trong veo vang lên:

“Mẫu thân đừng buồn, mẫu thân đừng nhíu mày nữa.”

Lúc ấy ta mới hiểu, mình không nhìn lầm.

miệng kẻ hầu trong phủ, ta dần biết được thân phận của vị chủ tử mới này.

“Biết thương hội họ Ngọc chứ? Nổi danh nhất ở Giang Thành. Ngọc di nương chính là thiên kim họ đó.”

“Chỉ là, xuất thân buôn thì sao bì được với Đại phu nhân của chúng ta?”

“Nghe đâu chưa cưới đã vừa mắt lão gia, chẳng tiếc trộm bạc mẹ đẻ làm thiếp ấy.”

Kẻ thiển cận Đậu Miêu bên Đại phu nhân giũ nhẹ khăn tay, nói đầy khinh bỉ.

nghe những lời ấy, trong lòng ta lại dâng lên cảm giác khác.

Ngọc di nương… là một người đáng thương.

Mà lão gia… dường như có chút…

Thôi bỏ , chuyện ấy không phải điều một nha hoàn như ta nên lo.

Ta nhìn Vân tiểu thư không biết chui ra, bất đắc dĩ nắm tay .

Tóc sáng nay được Ngọc di nương tự tay chải, giờ vẫn còn dính một chiếc lá cây.

Bộ dạng này sao giống tiểu thư danh môn?

Rõ ràng là giống hệt đám đạo tặc trong thoại bản!

Ta không ngờ năm ấy, trong đêm đông giá rét, Ngọc di nương lại Đại phu nhân dẫn người kéo ra khỏi phòng.

Lại càng không ngờ, đó trở , bà ấy lặng lẽ biến mất khỏi phủ họ Liễu, không còn tung tích.

Ta dò hỏi qua kẻ dưới, chỉ nhận được một câu:

“Ngọc di nương bệnh rồi.”

“Là lao phổi. Lão gia sợ lây bệnh nên sớm đưa an táng.”

Ta không tin.

Thân thể của Ngọc di nương thế , ta là người hầu cận sao có thể không biết?

có kẻ độc miệng đến mặt ta xì xào:

“Biết đâu là bỏ trốn với người tình rồi?”

“Tiểu Điệp cô nương nên kiểm tra kỹ xem có mất trang sức không đó.”

“Có khi Ngọc di nương còn nhớ đến cả của cải nha hoàn mình nữa cơ.”

Ta tức đến muốn xé nát miệng kẻ ấy rồi vẫn nhịn được.

Nếu ta đuổi ra khỏi phủ thì Liễu tiểu thư… sẽ thật sự quá đáng thương.

Ta nhìn đôi mắt đã chẳng còn sáng năm của Liễu tiểu thư, trong lòng không khỏi thở dài.

Không biết vì sao, ta cứ cảm thấy đang cất giấu một bí mật.

Bí mật đó dần dần được hé mở trong những năm tháng sau này.

Chuyện đùa năm , không ngờ lại thành sự thật.

“Tiểu Điệp, ta không còn cách khác. Ta chỉ có thể, bước một, trộm lại tất cả những gì năm đó mẫu thân đã dâng tặng phụ thân ta.”

Dưới nến lay lắt, ta nhìn đôi mắt tối như đêm của Liễu tiểu thư, trong lòng ngổn ngang.

Nếu đã như vậy… thì ta cùng tiểu thư.

bước một, chốn tối tăm… bước ra sáng.

-HẾT-

Tùy chỉnh
Danh sách chương