Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur

Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

“Mẹ, con không khó nghe, con đang nói sự thật, anh ta nợ một hai, hai tiệm, tài sản bị phong tỏa, nếu không chịu làm lại từ đầu, thì lấy gì đứng dậy, học vài tháng rồi mở tiệm, tiền đâu ra, móc đâu ra, nguyên liệu đâu ra, tiền đâu ra?”

Mẹ chồng im lặng, ánh mắt dao động rõ ràng như vừa bị kéo ra khỏi một niềm tin quen thuộc mà bà đã giữ suốt nhiều năm.

“Để con đoán … có phải lại muốn Minh Viễn bỏ tiền ra không?”

Tôi nói, giọng không cao nhưng đủ rõ.

“Mẹ chưa nói—”

“Mẹ.”

Tôi cắt lời, nhìn thẳng vào bà.

Bà nhìn lại tôi, có chút không quen với nói chuyện thẳng thắn này.

“Minh Viễn vừa mới được chức, lương 12.000, ngày nào cũng sáu giờ sáng đi, mười giờ tối mới về, cái nhà này là anh ấy đang gánh, con lương 5.000 không giúp được nhiều, nhưng ít nhất con không để người khác tiếp tục hao anh ấy.”

“Quốc Cường không phải người ngoài.”

Bà vẫn cố giữ lập luận cũ.

“Anh ta là con rể của mẹ, không phải con trai mẹ, sự nghiệp của anh ta không nên xây trên việc hy sinh con trai mẹ.”

Tôi nói rất chậm.

Mẹ chồng đứng dậy.

Rồi lại ngồi xuống.

Một khoảng lặng kéo dài.

“Con nói… cũng có lý.”

Lần đầu tiên.

Bà nói câu đó.

Tôi hơi bất ngờ.

“Nhưng bên chị con…”

“Bên chị, để chị ấy giải quyết, chị ấy không phải không có năng lực, chỉ là quen dựa vào Minh Viễn, cái thói quen đó cần phải bỏ.”

Mẹ chồng ngồi rất lâu.

đứng dậy, cửa bà quay lại, giọng thấp đi.

“Hiểu Hiểu, trước mẹ đối xử với con không tốt… con đừng để lòng.”

“Không đâu mẹ.”

Tôi đáp.

Bà đi rồi.

Tôi cửa, tựa lưng vào đó.

Không để lòng sao?

Khó nói.

Nhưng ít nhất—

Bà đã bắt đầu nghe tôi.

Như vậy là đủ.

Chuyện của Quốc Cường không đi theo kịch bản của mẹ chồng.

Nhưng cũng chưa dừng lại.

Vì hắn đổi mục .

Không phải tôi.

Mà là Tô Đình.

Tuần thứ hai sau triển lãm, Tô Đình nhận được một cuộc gọi.

“Tô Đình phải không, tôi là Quốc Cường, anh rể của Chu Minh Viễn.”

“Tôi biết anh, có việc gì?”

“Tôi nghe nói bên cô đang bàn hợp tác với Hoa Ngọc?”

Sắc mặt Tô Đình lập tức thay đổi.

“Anh nghe đâu?”

ngành thôi, trước tôi cũng làm chuỗi cung ứng, muốn nói chuyện có thể cho tôi tham gia không.”

“Tham gia cái gì?”

hàng Hoa Ngọc lớn đúng không, một cửa hàng nhỏ như các cô chắc không xử lý hết, tôi có quan hệ, có kênh, có thể giúp phân phối.”

Tô Đình suýt ném điện thoại.

Quốc Cường, anh đang sách mất tín nhiệm, tài khoản còn bị băng, anh lấy tư gì đi làm phân phối?”

“Thì… dùng nghĩa người khác cũng được mà—”

“Cúp .”

Cô ấy cúp thẳng, rồi lập tức gọi cho tôi.

“Hiểu Hiểu, Quốc Cường tìm tôi rồi.”

“Tôi biết có ngày này.”

“Hắn nói muốn làm phân phối, một tên nợ xấu làm kiểu gì?”

“Hắn không làm, hắn chỉ muốn bám theo để chia phần.”

“Vậy giờ sao?”

“Đừng để ý, hắn tìm cậu thì bảo tất cả phải qua tôi, hắn không dám đối diện trực tiếp với tôi.”

“Tại sao?”

“Vì trước mặt tôi, hắn không có bất kỳ quân bài nào.”

Tô Đình im lặng vài giây.

“Hiểu Hiểu… cậu nghĩ Chu Minh Lệ cả đời như vậy à?”

“Không biết, đó là lựa chọn của cô ta.”

“Cậu không hận cô ta sao?”

Tôi suy nghĩ một chút.

“Không hận, nhưng tôi không để cô ta chạm vào những thứ tôi coi trọng.”

“Cậu coi trọng cái gì?”

“Chu Minh Viễn, cửa hàng này, và cậu.”

Đầu dây bên kia không nói gì.

Một lúc sau mới nghe thấy giọng khàn khàn.

“Tôi không cảm động đâu.”

, không cảm động thì đi nhào bột đi, mai phải gửi mẫu cho Hoa Ngọc rồi.”

“Biết rồi… bà chủ.”

“Tôi là đối tác, không phải bà chủ.”

Cúp .

Hợp tác với Hoa Ngọc chính thức khởi động.

Tháng đầu tiên, hàng gồm 5.000 bánh mềm hoa quế, 3.000 croissant thủ công, 2.000 hộp macaron Pháp, tổng giá trị 380.000.

Tô Đình dẫn thêm hai thợ mới, làm việc theo ca, gần như không có ngày nghỉ mới kịp tiến độ.

Tôi lo phần phía sau: nhập nguyên liệu, làm việc với vận chuyển, xử lý tài chính, đồng thời đi mặt bằng cho cửa hàng thứ hai.

Một tháng sau, phản hồi từ Hoa Ngọc gửi về.

Bánh mềm hoa quế bán thử tại siêu thị cao cấp đạt kết quả rất tốt, ba ngày bán được 1.200 cái, giá 28 tệ một cái, tỷ lệ khách quay lại đạt 32%.

Trần Ngọc Hoa đích thân gọi điện.

“Hiểu Hiểu, tháng sau tôi muốn tăng gấp đôi hàng, bên cô theo kịp không?”

“Theo kịp, chúng tôi đang mở rộng sản xuất.”

“Tốt, còn chuyện liên kết thương hiệu—”

“Ba tháng, một mỗi tháng, tôi nhớ.”

“Cô khá bình tĩnh đấy.”

“Không bình tĩnh cũng phải bình tĩnh.”

Bà cười rồi cúp .

Tôi ngồi xuống, lấy bút ra, bắt đầu tính toán.

Tháng thứ hai, hàng từ Hoa Ngọc tăng gấp đôi, 760.000, cộng thêm thu bán lẻ tại cửa hàng khoảng 150.000, tổng cộng đạt 910.000, chỉ còn mục một đúng 90.000 mà thôi.

Tháng thứ ba bắt buộc phải tăng tốc, tôi mở sổ ra, viết một dòng rất rõ—mở cửa hàng thứ hai, rồi ngay lập tức gọi điện cho chủ nhà hỏi giá mặt bằng bên cạnh, không phải chỗ quán mì của Minh Viễn, mà là gian kế bên nữa.

Cửa hàng “Khoảng Nhỏ” thứ hai khai trương vào đầu tháng thứ ba, nằm đầu bên kia của phố thương mại, ngay gần lối ra ga tàu điện, diện tích gấp đôi cửa hàng đầu tiên, tổng 160 mét vuông, chia thành khu bán lẻ và khu trải nghiệm.

Khu trải nghiệm là điểm mấu chốt, khách có thể tay làm bánh, Tô Đình đứng lớp hướng dẫn trực tiếp, ý tưởng này không phải để tiền từ lớp học—mỗi buổi chỉ thu 68 tệ, lời không đáng bao —mà là để kéo khách.

Khách tới trải nghiệm, chụp ảnh, đăng mạng xã hội, nhiên trở thành quảng cáo miễn phí, đúng như dự đoán, tuần đầu khai trương kín lịch, một KOL đời sống địa phương ghé thử, đăng video, ba ngày đạt tám trăm nghìn lượt , phần bình luận toàn hỏi địa chỉ.

Kết quả tháng thứ ba—hai cửa hàng cộng Hoa Ngọc—tổng thu 1.230.000, vượt mục một gọn gàng, tôi in báo cáo gửi thẳng cho Trần Ngọc Hoa, chưa đầy một ngày bà gọi lại.

“Cô thắng rồi, chuyện liên tuần sau triển khai.”

“Cảm ơn Trần tổng.”

“Đừng cảm ơn tôi, con người cô thú vị hơn cả sản phẩm.”

Tôi cúp , Tô Đình đứng trước bàn thao tác, nhìn con số thu như nhìn một giấc mơ chưa tỉnh.

“1.230.000… trước tôi đi làm mỗi tháng 4.500…”

“Bây giờ khác rồi.”

“Đúng, thật sự khác rồi.”

Cô ấy lau mắt, quay nhìn tôi.

“Minh Viễn có biết không?”

“Anh ấy biết tôi đang ‘làm ’, không biết là của tôi.”

“Cậu vẫn chưa nói?”

“Những gì cần nói tôi đã nói rồi, chuyện trúng thưởng anh ấy biết, còn chuyện cửa hàng—”

“Cậu sợ anh ấy áp lực?”

, anh ấy là kiểu đàn ông truyền thống, luôn nghĩ mình phải là người gánh gia đình, nếu biết vợ hơn một một tháng, anh ấy thấy mình vô dụng.”

“Nhưng cậu không thể giấu mãi.”

“Tôi biết, đợi quán mì của anh ấy chạy ổn, tôi nói.”

Tháng thứ tư, quán mì hoàn thiện.

Sáu mươi mét vuông, phong Nhật giản dị, một quầy gỗ dài tám chỗ, bếp mở nhìn thẳng ra ngoài, sạch , gọn gàng, ấm áp.

Ngày Minh Viễn vào, anh đứng cửa gần ba phút không nói gì, như sợ chỉ cần tiến thêm một thì giấc mơ tan.

… là của anh?”

“Quán mì của anh.”

Anh đi vào, chạm từng thứ, mặt bàn, bếp, vòi nước, mở ra rồi lại , như kiểm tra từng chi của một thứ thuộc về mình.

“Bếp ổn, hệ thống hút khói đủ mạnh, tủ đông hai cánh, đủ dùng cả tuần…”

“Bao tiền?”

“Cả sửa và thiết bị 150.000, tiền một năm 80.000, em trả.”

“Hiểu Hiểu—”

“Đừng khách sáo, mì của anh ngon thì một năm lại được.”

Anh đứng quay lưng về phía tôi, vai hơi run, tôi tới ôm từ phía sau.

“Khóc gì chứ.”

“Không khóc.”

Giọng đã lạc đi mà vẫn nói không khóc.

“Không khóc thì quay lại.”

“Không quay.”

“Không quay thì sao thực .”

Anh lau mắt, quay lại, mắt đỏ.

“Thực ?”

Tôi đưa cho anh tờ giấy đã in sẵn.

“‘Mì thịt bằm Lão Chu’—món đặc biệt 18 tệ, mì nước chua 15, mì trộn 16, lương bì 12, thêm dầu ớt gia truyền chai 28 tệ một lọ.”

Anh nhìn rất lâu.

“Lão Chu…”

“Bố anh họ Chu, anh cũng họ Chu, đặt vậy vừa đúng.”

“Được.”

Giọng anh rất nhẹ.

“Nhưng anh chưa nghỉ việc.”

“Thử trước, cuối tuần anh tới làm, em đã người phụ, ngày thường họ trông giúp.”

“Em sắp xếp hết rồi?”

.”

“Vậy anh chỉ cần nấu mì?”

“Đúng, anh chỉ cần làm món anh giỏi nhất.”

Anh đặt tờ thực xuống.

“Chu Hiểu Hiểu.”

?”

“Em còn giấu anh bao chuyện nữa?”

“…không nhiều lắm.”

“Thật không?”

“Chắc là… vậy.”

Anh nhìn tôi ba giây, rồi thở ra.

“Thôi, em nói gì anh tin cái đó, dù sao em cũng thông minh hơn anh.”

“Tôi thích câu này.”

“Đừng vội, đợi quán mì được tiền rồi, em khỏi phải đi làm nữa.”

“……”

Anh vẫn nghĩ tôi đang đi làm .

Thôi, đợi quán ổn rồi tính.

“Lão Chu Mì thịt bằm” khai trương thử, vượt ngoài mong đợi, tay nghề của Minh Viễn không phải nói, nước dùng đậm vị, chua cay vừa đủ, sợi mì dai, topping đầy đặn, đúng kiểu ăn một lần là nhớ cả đời.

Tuần đầu tiên mở bán, cuối tuần có 43 khách, đó 30 người quay lại lần hai, đều là dân văn phòng quanh khu, ăn bánh “Khoảng Nhỏ” xong bị mùi nước lèo kéo qua quán mì, đúng như những gì tôi đã tính từ đầu.

Hai cửa hàng nằm chung một con phố, dòng người nhiên chảy qua lại, mua bánh tiện ăn thêm bát mì, ăn mì xong tiện xách thêm hộp croissant, kiểu kết hợp này gọi là cộng hưởng chứ không phải ngẫu nhiên.

Tuần thứ hai 67 khách, tuần thứ ba bắt đầu có người đứng đợi, Chu Minh Viễn bếp mồ hôi ướt lưng áo nhưng cười rạng rỡ, kiểu cười mà lâu rồi tôi mới thấy lại, như thể cuối cùng anh cũng chạm được vào thứ thuộc về mình.

“Hiểu Hiểu, hôm nay bán được 112 bát!”

.”

“Dầu ớt bán 18 chai!”

“Ổn.”

“Có người nói mì của anh còn chuẩn hơn cả ăn Tây An!”

“Người ta nói đúng.”

Anh thò đầu ra khỏi bếp, mặt đầy hơi dầu và mồ hôi nhưng ánh mắt sáng rực.

“Anh định nghỉ việc rồi.”

“Anh chắc chưa?”

“Chắc, việc logistics mệt quá, anh muốn tập trung làm cái này.”

“Vậy anh tính kỹ chưa, bỏ việc thì thu nhập có đủ không?”

Anh suy nghĩ một chút.

“Cuối tuần hai ngày đã hơn ba nghìn, nếu mở full thì một tháng khoảng hai mươi lăm ngày—”

thu khoảng ba bốn mươi nghìn, trừ chi phí còn lại một rưỡi hai mươi nghìn.”

“Vẫn hơn đi làm.”

“Nhưng đi làm có bảo hiểm.”

“Anh , em dạy anh.”

Tôi nhìn anh, cảm giác rất rõ ràng—anh không thay đổi, chỉ là cuối cùng trở thành đúng con người vốn có của mình.

“Được, nghỉ đi.”

!”

Anh quay vào bếp, tôi đứng cửa, nhìn đối diện, bảng hiệu “Khoảng Nhỏ” sáng đèn, bên cạnh là “Mì thịt bằm Lão Chu”, một bên là sự nghiệp của tôi, một bên là giấc mơ của anh, chỉ nhau đúng năm mét, vừa đủ gần để chạm tới nhau.

Tin Chu Minh Viễn nghỉ việc lập tức nổ tung nhóm gia đình, mẹ chồng gọi đầu tiên, giọng hoảng hốt.

“Con nghỉ việc rồi à, không đi làm nữa sao?”

“Con mở quán mì rồi.”

“Mở quán mì, tiền đâu mà mở?”

“Hiểu Hiểu giúp con.”

“Nó lương năm nghìn thì giúp kiểu gì?”

“Tiền nó kiệm.”

kiệm? Nó kiệm bao năm?”

“Thôi mẹ đừng hỏi, quán mở rồi, làm ăn cũng ổn, hôm nào mẹ qua ăn thử.”

Chưa kịp nói thêm, anh cúp .

Ngay sau đó Chu Minh Lệ gọi, anh không bắt , cô ta gọi ba lần, vẫn không nghe, cuối cùng gửi tin nhắn.

“Quán đâu, tao qua .”

Anh đưa điện thoại cho tôi, tôi nhìn một cái rồi trả lại.

“Không cần trả lời.”

“Không trả lời nó vẫn tìm tới.”

“Cứ để nó tới.”

“Em không sợ à?”

“Sợ gì, cả con phố này có hai cửa hàng của em, một cái thu hơn , một cái đang , còn Quốc Cường là người mất tín nhiệm, Chu Minh Lệ là vợ của hắn, họ tới thì làm được gì?”

Anh nhìn tôi, hơi khựng lại.

“Em nói hai cửa hàng của em… quán mì cũng tính à?”

“Quán mì là của anh, nhưng tiền là em bỏ.”

“Tiền đó là…”

, tiền trúng.”

Anh im một lúc.

“Vậy quán này là của em.”

“Không, là của anh, anh nấu, anh vận hành, anh tạo ra giá trị, tiền chỉ là công cụ.”

Anh nghĩ thêm.

“Vậy sau này anh được tiền—”

“Anh muốn sao thì , em không thiếu tiền.”

“Em có ba mươi .”

“Giờ hơn rồi.”

“?”

“Đầu tư có lãi, cửa hàng có lời, khoảng… ba mươi ba .”

Biểu cảm của anh đúng kiểu hệ thống bị quá tải, mất vài giây mới thốt ra được một chữ.

“Ờ.”

Chu Minh Lệ thật.

Chiều thứ tư, ngày quán mì chính thức mở, cô ta dẫn theo mẹ chồng, riêng Quốc Cường không đi—hắn bị hạn chế chi , không vào được một số nơi kinh .

Lúc đó tôi đang kiểm kho cửa hàng thứ hai, Tô Đình chạy vào báo.

“Mẹ chồng cậu với chị chồng tới rồi, đang đứng trước quán mì.”

Tôi sổ, .

Chu Minh Lệ đứng trước cửa “Mì thịt bằm Lão Chu”, nhìn từ trên xuống dưới, ánh mắt không giấu được sự dò xét, mẹ chồng đứng cạnh, vẻ mặt phức tạp.

là quán tụi mày mở?”

Cô ta đẩy cửa vào.

“Chị, mời vào.” Chu Minh Viễn từ bếp đi ra, vẫn mặc tạp dề.

Cô ta nhìn một vòng.

“Trang trí cũng được, hết bao ?”

“Không nhiều.”

“Bao ?”

“Mười lăm vạn.”

“Mười lăm vạn? Mày lấy đâu ra? Lương mày có bao mà tích được?”

Cô ta quay nhìn tôi.

“Tiền của Hiểu Hiểu đúng không?”

“Em bỏ tiền.”

Tôi tựa vào khung cửa, nói rất nhẹ như thể chỉ đang nhắc lại một chuyện nhỏ.

“Em lương 5.000, lấy đâu ra 150.000?”

Chu Minh Lệ nhìn tôi, giọng đầy nghi ngờ.

kiệm.”

kiệm? Lương 5.000, kiệm mấy năm mới được 150.000, em tưởng chị ngu à?”

“Chị hỏi xong chưa, có muốn ăn bát mì không?”

Tôi không buồn giải thích thêm.

“Chị không ăn, chị tới thằng em chị bị em dắt mũi thành cái dạng gì.”

Mẹ chồng kéo nhẹ tay cô ta.

“Thôi, tới rồi thì ăn bát mì đi.”

Chu Minh Viễn quay vào bếp.

Hai người họ ngồi xuống.

Hai bát mì thịt bằm được bưng ra, hơi nóng bốc thơm ngào ngạt.

Mẹ chồng ăn một miếng, cả người khựng lại.

“Hương vị này…”

“Công thức của bố.” Chu Minh Viễn đứng bên cạnh, giọng trầm xuống.

Mắt bà đỏ rất nhanh, nước mắt cứ thế rơi xuống, bà đặt đũa xuống lau đi.

“Tay nghề của bố con… nếu ông ấy còn sống, thấy con như vậy chắc vui lắm.”

Chu Minh Lệ cũng ăn một miếng, không nói gì, rồi thêm một miếng nữa, vẫn im lặng, ăn gần hết bát mới đặt đũa xuống.

“Vị cũng được.”

Lần đầu tiên, cô ta khen mà không kèm mỉa mai.

Nhưng câu sau đó, vẫn là Chu Minh Lệ quen thuộc.

“Nhưng bán mì thì được bao , 18 tệ một bát, một ngày bán trăm bát là 1.800, trừ chi phí thì một tháng lời hơn một vạn, còn thua đi làm.”

“Chị lo chuyện của chị đi.”

Chu Minh Viễn nói rất bình thản.

“Chị chỉ quan tâm em.”

“Chị lo trả xong 1.200.000 của chị trước đã.”

Sắc mặt cô ta lập tức thay đổi.

“Đó là chuyện của chị.”

“Thì quán mì cũng là chuyện của em.”

Không khí đông lại vài giây.

Mẹ chồng vội chen vào.

“Thôi thôi, Minh Viễn cứ làm mì cho tốt, chị con cũng đừng soi mói nữa, người một nhà hòa thuận là được rồi.”

Bà đứng dậy chuẩn bị về, đi tới cửa thì nhìn thấy cửa hàng “Khoảng Nhỏ” bên cạnh.

là tiệm gì?”

“Tiệm bánh, chỗ Hiểu Hiểu làm.”

Bà lẩm bẩm rồi đẩy cửa vào.

Không gian 160 mét vuông sáng trưng, kệ bánh đầy ắp, mùi bơ sữa lan ra từ khu nướng, khu trải nghiệm có vài khách đang làm bánh dưới sự hướng dẫn của Tô Đình.

Ngay cạnh quầy thu ngân là tấm poster lớn—

“‘Mạch Thời Quang’ × ‘Khoảng Nhỏ’ – sản phẩm liên sắp ra mắt.”

Mẹ chồng đứng nhìn, Chu Minh Lệ cũng vào.

“Liên ? Là cái gì?”

Tô Đình đi tới, nở nụ cười chuyên nghiệp.

“Xin chào.”

là mẹ chồng tôi và chị chồng.”

Tôi giới thiệu.

Cô ấy hơi khựng lại một nhịp rồi cười.

“Chào hai cô, có muốn ngồi uống trà không?”

“Không cần.” Chu Minh Lệ nhìn chằm chằm tấm poster.

“Mấy người hợp tác với Hoa Ngọc à?”

“Đúng, dòng sản phẩm liên tháng sau ra mắt.”

“Hoa Ngọc… tập đoàn thu mấy tỷ đó?”

“Vâng.”

Chu Minh Lệ quay tôi.

Ánh mắt cô ta đã khác.

Không còn là kiểu nhìn từ trên xuống nữa.

Mà là… đánh giá lại.

“Em làm công lương 5.000 mà tiệm này hợp tác được với Hoa Ngọc?”

Tô Đình định mở miệng, tôi nhẹ nhàng chạm vào tay cô ấy.

“Là do Tô Đình giỏi, tay nghề của cậu ấy được Trần tổng để ý, không liên quan em, em chỉ chạy việc vặt thôi.”

“Thật không liên quan?”

“Em chỉ là người phụ.”

Chu Minh Lệ nhìn tôi năm giây, không nói gì, rồi kéo mẹ chồng rời đi.

Đợi họ đi khuất, Tô Đình quay tôi.

“Sao cậu không cho tôi nói?”

“Nói gì, nói tiệm này là của tôi, rồi cô ta chắc chắn tôi có tiền, rồi lại quay lại đòi?”

“Cậu định giấu nào?”

cô ta không còn cần tiền nữa.”

nào cô ta không cần?”

nợ của Quốc Cường xong, cô ta học được đứng .”

Tô Đình lắc đầu.

“Cậu rộng lượng thật.”

“Không phải rộng lượng, là không muốn phí năng lượng vào việc vô ích, có thời gian thì tiền còn hơn.”

Ngày sản phẩm liên ra mắt, tôi quyết định nói hết với Chu Minh Viễn.

Tất cả.

Tối hôm đó, quán mì cửa, hai đứa ngồi lại quán, anh uống bia, tôi uống nước mơ.

“Minh Viễn.”

?”

“Có chuyện này em chưa nói với anh.”

“Lại nữa?”

“‘Khoảng Nhỏ’ không phải của riêng Tô Đình, là em với cậu ấy mở chung.”

Anh đặt lon bia xuống.

“Em là cổ đông lớn.”

“……”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.