Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5flJprivYO
Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
07
“Làm sao có thể!”
Bởi vì trong mắt mụ ta, mẹ ta vẫn còn đó, ta qua chỉ là phận nhi, sao có thể vượt quyền. Nhưng đâu rằng, mẹ ta vốn tính tình yếu đuối.
Lúc nắm quyền quản gia đã bị kẻ dưới lừa gạt giấu giếm, gây ra không ít rắc rối. Sợ cha được sẽ quở trách, chỉ tìm ta lau nước mắt: “ Thục, mệnh mẹ sao khổ thế này…”
Ta không đành lòng, nhờ vào vốn liếng học được ở bên cạnh , đã thu dọn tàn cuộc mẹ. Nhưng giấy không gói được lửa, chuyện rốt cuộc cũng bị phát hiện.
Bà nổi trận lôi đình, chỉ tay vào ta nói mẹ: “Ngươi phu quân ngươi đều vô năng như nhau, sau này nhà này thà để đứa con gái này quản còn tốt hơn!”
tính tình cương quyết, nói được làm được, trước lâm chung đặc biệt hạ lệnh cha: “ Thục thông tuệ, làm việc thỏa đáng, sau này trước người ngoài, phu của ngươi cứ làm bộ làm tịch là được, nhưng sau lưng, hãy cứ để nó tạm thời quản gia đi.”
Cha ta lời nhất, không dám không vâng. Chỉ có mẹ ta, từ đó về sau đối ta rất đỗi bất mãn.
Theo lời mẹ thì chính là: “Nhà ai có đứa con gái sai bảo mẹ nó như thế?”
Ngay cả tiểu muội thân cận ta, mẹ cũng mặn .
Ta không quá để tâm, chỉ coi đó là mâu thuẫn nhỏ giữa mẹ con. Ngờ đâu, mẹ lại tìm mình một đứa con gái tâm đầu ý hợp sau ta rời đi.
Thật là—“Không nhớ đời.”
Ta thốt ra chữ này, một đám bà t.ử đã bị bẻ tay đứt chân kéo ra ngoài.
Nha hoàn ra tay bị gọi là tiện tỳ liền cười : “Hạ phủ Thượng thư thật là uy phong lớn quá, nô tỳ hầu hạ bên cạnh Hoàng hậu nhiều năm cũng từng thấy qua.”
“Hoàng hậu ?!” Bà t.ử vốn còn đang gào khóc sắc đại biến.
Tiếng khóc tiếng mắng đều im bặt, thay vào đó là sự sợ hãi run rẩy.
“Ta nói sao?”
Ta thong thả bước vào trong viện: “Hôm nay những người bên cạnh ta, đều là thân tín của Hoàng hậu .”
Những người này, trong thâm cung cũng ai dám đụng vào, lại bị một đám bà t.ử gọi thẳng là tiện tỳ.
Đúng là lần đầu thấy kẻ tự tìm đường c.h.ế.t.
08
Trong viện tiểu muội, mùi m.á.u vẫn tan đã có một đám người quỳ đó.
Đều là những hạ cũ tin ta về, hai mắt chứa lệ cũng có cả sợ hãi: “Nhị tiểu thư, sau người đi trang viên, Phu liền dắt Tam tiểu thư đi chùa cầu phúc, giữa đường gặp phải sơn tặc, lúc trở về đã mang theo một t.ử.”
Hiển nhiên, t.ử đó chính là Dao Dao.
mẹ ta rất thích ân cứu mạng này.
Bởi vì đó là sự ngoan ngoãn hiểu chuyện hoàn toàn khác biệt ta, ánh mắt nhìn mẹ đầy vẻ sùng kính, dường như coi mẹ là chỗ dựa duy nhất.
Đến mức tiểu muội cảm thấy lai lịch nàng ta bất minh, đưa vào phủ là không ổn, cũng bị mẹ bác bỏ: “Dao Dao cô khổ, lại càng tri tâm, con học theo thói sắt đá của Nhị tỷ con thì thôi đi, lẽ có người thay các con hiếu thuận ta, con cũng không đồng ý sao?”
Từng chữ từng câu, làm tổn thương trái tim tiểu muội sâu sắc.
Ta lắng , nhận lấy chén trà nha hoàn đưa tới, hỏi: “Cha nói thế nào?”
Nhắc đến cha, hốc mắt tiểu muội lại đỏ: “Cha huynh trưởng ban đầu đều khá bất mãn, nhưng Dao Dao cũng không nản lòng, hôm nay cầu cha nếm thử điểm tâm nàng ta làm, mai lại dỗ huynh trưởng dạy nàng ta học kiếm. Qua lại vài lần, đến muội nhắc lại, họ đều mắng muội lùng đố kỵ y như mẹ.”
Như cũng đành.
Tiểu muội dù buồn bã nhưng cùng lắm cũng chỉ là không lo chuyện bao đồng, cứ ở trong viện của mình sống qua ngày là được.
Ngặt nỗi Dao Dao nhìn trúng bộ trang sức phỉ thúy ta tặng tiểu muội, ánh mắt đầy vẻ thèm : “Nếu muội cũng có người tỷ tỷ như thì tốt , muội từng thấy bộ trang sức nào đẹp như .”
nàng ta đượm buồn, nói xong lại ngẩng đầu lên, đầy sức sống nhào vào lòng cha mẹ: “Nhưng không có cũng không sao, Dao Dao đã có cha mẹ huynh trưởng rồi! cảm thấy hâm mộ chút nào nữa!”
ba người lòng đau như cắt, mẹ ta đập bàn một : “Ai nói con không có tỷ tỷ, con giờ là con gái ta, Thục tự nhiên cũng là tỷ tỷ của con, bộ trang sức cũng nên có một phần của con!”
Thế là, đồ vật của tiểu muội đều thành của nàng ta.
“Nhưng đó là đồ tỷ tỷ tặng muội, sao muội có thể tùy tiện đưa người khác?”
Tiểu muội khóc lóc kể. Muội đã cãi, đã náo, cuối cùng nhận được gì?
Cha ta bất mãn muội nhỏ nhen, mẹ ta cười bảo muội đủ lông đủ cánh rồi. Ngay cả Diệp Phong cũng thấy muội không hiểu chuyện.
Để rồi sau đó, trang sức của Dao Dao bị phát hiện trong viện tiểu muội, tiếp đó tiểu muội chạm nàng ta, nàng ta lại rơi xuống hồ.
nhà này rốt cuộc đã trở thành l.ồ.ng giam của tiểu muội, ngày ngày chịu giày vò.
Muội trốn, nghĩ đến Tạ Tĩnh Văn, lén chạy ra ngoài.
Nhưng thứ nhìn thấy lại là vị tỷ phu tương lai vốn chung thủy sắt son tỷ tỷ đang cùng thiếu cưỡi chung một ngựa.
Thiếu kiêu kỳ, đang nổi giận nhưng trong mắt hắn chỉ tràn ngập sự dịu dàng bao . Tiểu muội hoàn toàn nguội tâm can.
Muội cười khổ ta: “Tỷ tỷ, cha mẹ đều thay đổi rồi, giờ trong mắt họ chỉ có mỗi Dao Dao thôi.”
“Tỷ không nên về đâu, năm nay, muội vì tỷ dưỡng bệnh nên không dám báo tỷ , càng không tỷ về để chịu khổ như muội.”
“Không.” Ta đặt chén trà xuống, nói: “Họ từng thay đổi.”
Chỉ là trước đây, họ đều kiêng dè ta, không dám biểu lộ ra thôi.
09
Nói ra thật nực cười, người nhà của ta lại kiêng dè ta.
Bởi vì đúng như lời nói.
Ta, không giống như là đứa con do cha mẹ ta có thể sinh ra được. Không giống huynh trưởng bình thường, lại sắc sảo hơn tiểu muội.
Đối ngoại, vào lúc Diệp gia sắp sửa lụn bại, ta lấy danh tài tỏa sáng rực rỡ.
Trên cung yến liên tiếp giải được những câu đố của sứ thần địch quốc khiến Thiên t.ử đại duyệt, liên tục khen cha ta dạy con có phương, thăng liền hai cấp.