Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

Ba tháo kính, liên tục xoa lên đầu trọc, trông như sắp phát điên.

“Thư à, hồi đó ba mẹ đưa con đi chùa… không phải để cầu vợ cho con đâu.”

“Cái gì?” – Đoạn Thư nhíu mày.

Ba cũng thở dài, quyết định nói thật:

“Mười năm trước ty gặp biến cố lớn. Lúc đó lên chùa là để cầu tai nạn khỏi… Cầu thì thật, ty từ đó chưa bao giờ vực dậy nổi.”

Không khí trong phòng bỗng như đông cứng lại.

lúc , Đoạn Thư rít lên:

“Vậy tại sao lúc cũng bắt cô ấy đi theo con?”

Mẹ vỗ đùi, giọng đầy tiếc nuối:

“Là muốn con đưa con bé làm quen với bạn bè, sớm tạo quan hệ với Hoắc Xuyên. Ai ngờ con lại tự tưởng tượng thành… vợ nuôi!”

Anh bật dậy khỏi ghế, sắc mặt đỏ bừng:

“Đừng đổ lên đầu con! Bảo con sáng mua đồ ăn, chiều xách cặp, đánh bóng rổ cũng phải sắp chỗ cho nó ngồi cổ vũ! Không phải con nghĩ là vợ nuôi, thì đời con chịu làm mấy trò đó?!”

Tôi đứng ngoài, nghe mà tai ong cả lên.

Hóa … mọi từ đầu tới , đều là hiểu lầm ngoạn mục.

Mà cú “hiểu lầm” … lại gây lớn đến thế.

Ba nghiêm mặt:

“Cho hai đứa thân là để … còn giúp đỡ lẫn nhau. gả cho Hoắc Xuyên rồi thì quay lại giúp con kéo cơ hội.”

Đoạn Thư nắm chặt :

“Dựa vào gì mà cô ấy phải gả cho Hoắc Xuyên?”

“Dựa vào việc… nhà họ Đoạn cần nhà họ Hoắc!” – Ba mẹ đồng thanh.

ty con sắp lên sàn rồi đấy.” – Anh nửa miệng.

“Cái gì cơ?!” – Tôi sửng sốt.

ty nghệ. Hai năm khỏi nhà sớm về trễ là làm việc đấy chứ không phải đi chơi!”

Ba mẹ: “Tưởng thật.”

“Chơi gì mà chơi!” – Anh nghiêm túc, ánh kiên định:

“Dù thế , con cũng không đồng ý đính . Nếu ép… con chết.”

Ba mẹ suýt ngất.

“Đừng nói bậy!” – Mẹ bịt miệng anh.

“Con nói thật.” – Anh nhìn họ, lạnh lùng.

Ba mẹ nhìn nhau, đổi chiến lược:

“Vậy… để quyết định đi.”

“???”

Chưa kịp phản ứng, tôi đã chạy thẳng về phòng, khoá cửa.

 

11. Lời tỏ tình thốt

Bên ngoài vang lên tiếng đập cửa:

“Đoạn , mở cửa! Anh có muốn hỏi!”

Tôi do dự, không biết phải đối mặt thế .

“Hoắc Xuyên bên cạnh đầy ong bướm, em không giữ đâu. Nghe lời anh, đừng cưới cậu .”

Tôi ngẩn .

Không phải… nên nói gì đó về tình cảm sao?

Chờ mãi, chỉ nghe câu:

“Anh nói vậy thôi. Em tự suy nghĩ kỹ đi.”

Và tiếng bước chân dần rời xa.

Tôi trằn trọc cả đêm.

Sáng hôm , hai anh em tôi bay đến thành phố A.

Trên đường, tôi cứ thấp thỏm — sợ anh bất ngờ… tỏ tình.

Nếu thật sự xảy , tôi phải trả lời thế ?

Hồi tối, tôi đã đứng ngoài thư phòng, nghe tất cả.

Ba mẹ khi biết , chỉ thở dài:

à, đính để con tự quyết. Nếu con thật sự thích Hoắc Xuyên, ba mẹ cũng không ngăn.”

Tôi lắc đầu:

“Con không hề thích anh .”

Ba mẹ: “Vậy thì tốt. Đi đường giữ gìn sức khỏe.”

Hoắc Xuyên đẹp thật, … tôi cũng không kém. Nên vẻ ngoài chưa bao giờ là điều khiến tôi lung lay.

Tôi cần tôi. Chân thành, kiên nhẫn.

 

Đoạn Thư bước vào, cúi nhìn tôi, chạm nhẹ vào quầng thâm dưới :

cũng nghe lời anh rồi à?”

Tôi lí nhí:

“Vâng.”

Anh đưa tôi máy massage .

Mùi gỗ trầm trên anh nhẹ nhàng lan tỏa.

Tôi nhắm lại, dần thiếp đi trong hơi ấm quen thuộc.

Anh không biết tôi đã nghe hết.

Không biết tôi bắt đầu… nghi ngờ:

Anh ấy thật sự thích tôi rồi sao?

Không chiếm hữu, không giành giật.

Chỉ nói: “ ai thì , cưới thì không.”

Tôi bắt đầu để ý anh hơn.

“Anh ơi, ly trà sữa nguội mất rồi.”

“Vậy anh uống, rồi mua ly mới cho em.”

Anh uống từ ống hút tôi đã dùng. Tự nhiên đến lạ.

“Em có sáu kiện hàng, giúp em lấy nha?”

“Gửi mã .”

Tối đó anh gọi điện thở hổn hển:

“Đoạn ! Em đặt sáu thùng nước ngọt là sao?!”

Tôi đến suýt ngã khỏi ghế.

Rồi tối nọ, bữa ăn, tôi quyết định…

Nói trước.

Tôi lấy hết dũng khí:

“Anh… hôm đó, ở thư phòng, em nghe thấy anh nói… anh thích em.”

Anh lúng túng, siết chặt vô lăng:

“Ừ.”

“Thế… tại sao anh để em theo đuổi Hoắc Xuyên?”

Anh nhắm , khổ:

“Tại … mẹ nó chứ, anh hết cách rồi.”

Tôi nghẹn họng.

“Chỉ cần em chọn anh, trong quá trình em có làm gì… anh cũng chấp nhận.”

Tôi tròn :

“Con mà không có tính chiếm hữu à?”

“Anh có tư cách không?” – Anh gắt.

Ừm. Phát ngôn rất tỉnh.

Tôi hiểu rồi.

Tôi ghé sát, nắm cằm anh, cúi đầu thật mạnh.

Giữa nhịp thở gấp gáp, tôi nói khẽ:

“Em… trao danh phận trước cho anh rồi đó, anh .”

Anh siết chặt lấy tôi, cánh rắn chắc run lên nhẹ nhẹ.

 

12. Kết

Tin liên bị hủy, Hoắc Xuyên tìm đến ngay trong đêm.

“Không thể… đừng hủy sao?” – Anh hỏi.

Đoạn Thư lạnh:

“Anh còn nói thêm, tôi chết cho xem.”

“Cô ấy thích tôi.” – Hoắc Xuyên vẫn cố chấp.

“Thích gì mà thích? Con bé theo đuổi anh là liên , không phải !” – Anh tôi chặn trước mặt, như tường đồng vách sắt.

“Cướp của tôi thế là đủ chưa?” – Anh gằn từng chữ.

Hoắc Xuyên sững sờ.

“Ba mẹ hai … đồng ý rồi?”

Tôi và anh gật đầu.

“Tại sao lại đồng ý ?” – Anh lạc giọng.

bọn tôi… đủ giỏi.” – Anh rạng rỡ.

Tôi khoác anh, hỏi nhỏ:

“Anh ơi, Hoắc Xuyên với em gái anh có quan hệ máu mủ không?”

“Không. Con riêng của mẹ kế.”

Mười phút , anh phát sốt — nhiệt kế hiện rõ 38 độ.

“Anh ơi, ngốc thế?” – Tôi lo lắng hỏi.

“Trời sinh mà.” – Anh lười biếng.

Rồi vỗ vỗ giường:

“Anh ngốc, cầu.”

“Gì?”

“Đừng đi team building nữa.”

Tôi khẽ :

.”

Ngày xưa, tôi từng sốt. Anh ôm lấy tôi xuyên chăn, nói:

“Anh ôm, em không lạnh nữa đâu.”

Giờ, anh lại ôm tôi như thế, khẽ khàng thì thầm:

“Lần … anh không buông nữa. Dù có già đi… cũng không.”

 

– HẾT TRUYỆN –

Tùy chỉnh
Danh sách chương