Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W3DgVltoL

Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

4

Dù đã biết nắm tay không thể sinh con, hắn vẫn nắm tay ta suốt đêm, mười ngón đan c.h.ặ.t.

Chứng uất kết hắn dường khỏi ngay trong một đêm.

Ngày hôm sau ăn thêm bát cơm.

Thẩm nhân vui, sai đầu bếp làm nhiều món ngọt Thẩm Trù thích.

Thẩm Trù lại không ăn miếng nào.

“Nương, con t.h.u.ố.c.”

Thẩm nhân ngạc nhiên: “Gan khí uất kết đã khỏi , t.h.u.ố.c gì nữa?”

Thẩm Trù nhìn về phía ta, sau khi nhận ánh khích lệ, cuối hắn quyết tâm.

“Con lại loại t.h.u.ố.c đắng trước , …”

Thẩm nhân không ngờ Thẩm Trù lại động t.h.u.ố.c và .

Dù trước đó đại đã , nếu năm đầu không khỏi thì sau này có thể sẽ ngốc đời.

chuyện gì cũng không tuyệt đối, nếu kiên trì t.h.u.ố.c, phối hợp , có lẽ vẫn một tia hy vọng.

là quá trình đau khổ, người bình thường cũng khó chịu nổi, huống chi Thẩm Trù với trí tuệ trẻ con.

Khi đó Thẩm Trù vừa bị thương không lâu, cảm xúc bất ổn, tính tình nóng nảy, không chịu phối hợp.

Thẩm lão gia và nhân đều già đi trông thấy.

Thậm chí đã bắt đầu chấp nhận số phận, mong Thẩm Trù bình an là đủ, những thứ khác không dám mong cầu.

Thẩm nhân lập tức hiểu , nước không kìm rơi xuống.

Thẩm Trù luống cuống lau nước cho bà:

“Trước là con không hiểu chuyện, khiến cha mẹ lo lắng, giờ sẽ không vậy nữa.”

“Con trai ta… đã trưởng thành …”

09

Vì từng bị thương, cảm giác đau khi Thẩm Trù gấp hơn chục lần người bình thường.

Lúc đầu, hắn sẽ khóc.

dần dần, hắn không khóc nữa.

“A Ngôn, nàng xem ta có đã lớn không, ta không khóc nữa!”

Ta siết c.h.ặ.t t.a.y hắn: “Đúng vậy, có tác dụng .”

Thẩm Trù vui, đến t.h.u.ố.c cũng không nhăn mặt, thậm chí mứt ngọt chuẩn bị cho hắn cũng không ăn nữa.

“Ta lớn , không thể ăn đồ ngọt nữa, ưm…”

Nhân lúc hắn mở miệng chuyện, ta nhét viên mứt vào miệng hắn.

Thẩm Trù cười.

Ta cũng cười.

Buổi tối ngoài, Thẩm Trù cũng không cần người đi nữa.

“Những thứ ma quỷ đó đều là người lớn bịa để dọa trẻ con, ta không sợ!”

Ta vừa cười khen hắn, vừa nắm c.h.ặ.t bàn tay to đang đổ mồ hôi hắn.

ta sợ, chàng đi ta nhé.”

Thẩm Trù cũng theo ta đi gặp đích tỷ.

Đích tỷ đây là thời gian riêng tỷ muội, không có người ngoài, nên bảo Thẩm Trù cho toàn bộ nha hoàn, nhân lui đi.

Sau đó dẫn ta đi dạo phố nửa ngày.

Hễ thấy thứ gì hợp với ta, đích tỷ đều hiệu cho Thẩm Trù mua.

Không có nhân, thì để Thẩm Trù tự cầm.

Buổi chiều lại dẫn ta đi xem kịch.

Thẩm Trù mệt, lại không thích xem, ngồi trên ghế ngả nghiêng.

Đích tỷ c.ắ.n hạt dưa, :

“Nếu thấy chán thì về trước đi.”

Thẩm Trù chưa mở đã lắc đầu:

“Không , ta là quân A Ngôn, nàng đi đâu ta cũng đi !”

“Đúng là đồ ngốc.”

Đích tỷ đứng dậy định đi.

Ta gọi: “Tỷ đi đâu vậy? Lát nữa không ăn cơm ?”

Đích tỷ quay lưng phẩy tay:

“Bổn tiểu thư về đọc sách, không rảnh đi người.”

Thẩm Trù lo lắng: “Tỷ tỷ… à không, chị dâu vậy? Có ta biểu hiện không tốt, nàng không thích ta không?”

Ta nhìn đĩa hạt dưa đã đích tỷ bóc sẵn cho ta:

“Không , tỷ ấy thích ngươi.”

10

Trên đường về, ta dừng lại trước một quầy hàng.

Thẩm Trù thò đầu nhìn.

“A Ngôn, ở đây bán sách, không ăn đâu.”

Ta giả vờ tức giận, chống nạnh:

“Chẳng lẽ trong lòng ngươi ta biết ăn thôi ?”

Thẩm Trù vội lắc đầu:

có thể chứ, A Ngôn thông minh vậy, thích đọc sách cũng là bình thường… ông , mỗi thứ cho ta một quyển…”

Ta vội bịt miệng hắn lại:

“Mua một quyển là đủ .”

Đích tỷ thích đọc sách, thích viết văn.

Trên sạp có một tuyển tập văn chương mới nhất kinh thành.

Mua về tặng tỷ ấy, chắc chắn tỷ sẽ vui.

Ông là một nam t.ử trẻ tuổi, các tập sách đều do chính hắn chép tay, chữ viết thanh tú chỉnh tề, ngay người không thích đọc sách ta cũng thấy đẹp.

Hơn nữa giá lại không đắt.

Có khách trêu chọc hắn:

“Người tình ngươi cần đàn một khúc đã trăm lượng, bao nhiêu quyền quý tranh nhau gặp nàng, nàng cần rơi chút từ kẽ tay cũng đủ cho ngươi ăn không lo, vất vả chép sách, sống khổ thế này?”

Ông nghiêm mặt:

“Ta chép sách là để chuộc thân cho nàng, cưới nàng làm vợ, ở bên nhau đời.”

Người cười khẩy:

“Cưới nàng? Người chuộc thân cho nàng nhiều lắm, nàng đâu thèm chút tiền ngươi! Đúng là nằm mơ!”

Sắc mặt ông trắng bệch, tay siết c.h.ặ.t miếng ngọc bội bên hông.

Ngọc bội ấy trông có chút quen , ta hình đã thấy ở đâu.

Đang suy nghĩ thì nghe Thẩm Trù “ai da” một tiếng.

“Ngươi lại đụng vào ta?”

Người sững lại: “Ai đụng ngươi? Rõ ràng là ngươi đụng ta!”

Thẩm Trù không chịu thua:

“Chính là ngươi đụng, ngươi đụng!”

Người đ.á.n.h giá hắn từ trên xuống dưới:

“Hóa là tên ngố…”

Chưa xong, vai đã bị nhân Thẩm phủ giữ lại.

Thẩm Trù đắc ý chống nạnh:

“Ngốc thì ? Ở triều này, kẻ ngốc đ.á.n.h người là không phạm pháp!”

Người sợ hãi run lên, giãy quay đầu bỏ chạy.

Vốn định dọa hắn, nhân cũng không đuổi theo.

Ông môi trắng bệch:

“Đa tạ vị, ta không có gì báo đáp, cuốn văn tập này xin tặng vị.”

Ta kiên quyết trả tiền.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.