Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9zphGkqkO8

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
09.
đến nhà , tôi đã bị cảnh tượng bên trong dọa cho sợ nhũn cả .
Khắp nhà đều ngổn ngang rắn, trong sân, trên nóc nhà, vách tường, chỗ nào cũng chất đống.
Giữa sân có một bộ xương trắng, rắn quấn chặt xung quanh. Từ những mảnh vải vụn còn sót lại, có thể xác đây chính là bộ quần áo mà mặc lúc đào mộ cho anh tôi ngày hôm đó.
Bảy người thợ còn lại cũng có mặt, run rẩy đứng quanh Thất Công.
“Thất Công, liệu có phải bầy rắn đến trả thù không? Chúng tôi phải làm sao bây giờ?”
Sắc mặt Thất Công u ám, không để ý họ.
Ông ta hét vào trong nhà: “Xin hỏi người dẫn đầu Thường Tiên là ai?”
“Nếu Thường Tiên chỉ di.ệt một nhà, tha cho bảy người còn lại, chứng tỏ Thường Tiên cũng là một hành giả chính.”
“Ở đây tôi có một vật, muốn dâng tặng Thường Tiên, hy vọng có thể hóa xung thành bằng hữu.”
dứt lời, một con rắn màu xanh lục, dài như chiếc đũa bò ra.
Thất Công gọi tôi đến gần, nhưng cả người tôi đã run sợ, nào dám tiếp.
Mẹ đứng sau thấy , tức giận đẩy tôi lên trước.
Tôi loạng choạng ngã trước mặt Thất Công.
Ông ta lấy một con d.ao nhỏ từ trong ngực.
Rạch một đường trên ngón trỏ của tôi, nặn ra ba giọt m.áu, nhỏ lên người con rắn.
Rắn nhỏ gật đầu với Thất Công, sau đó tất cả đàn rắn tập trung khắp sân dần tản đi.
Thất Công phào nhẹ nhõm, trấn an mọi người, về sau không xảy ra nữa.
Tôi bịt chặt miệng vết thương trên tay, ngã dúi dưới đất.
ngẩng đầu mới biết, Thất Công vẫn luôn nhìn chằm chằm , mắt cuồng nhiệt nóng bỏng đến đáng sợ.
Sau cùng, ông ta bảo mọi người giải tán, còn bản và mẹ tôi phải ở lại giải quyết nốt mấy .
10.
Tôi về đến nhà, vào phòng nằm xuống, bên ngoài lại vang lên tiếng nên vội vàng ngồi dậy.
Nhìn kỹ hóa ra là bà mối tìm người tổ chức âm hôn cho anh trai.
Tôi nói luôn: “Mẹ cháu không có nhà.”
Bà mối cười: “Không sao, tôi đợi được.”
Nụ cười đó và giọng điệu kỳ lạ không thể diễn tả, tôi rùng .
Bà mối đi thẳng về phòng tôi, vốn dĩ còn dẫn bà ta đến phòng khách đợi, nhưng đối phương quan tâm.
Sau khi ngồi xuống, tôi hỏi bà ta tìm mẹ tôi có việc gì?
“Có nha.” Nụ cười hiện càng sâu, “Mẹ cậu thiếu tôi một món nợ.”
Thiếu nợ? Tôi thắc mắc, lẽ tiền làm lễ âm hôn vẫn chưa trả xong?
Bà mối dần tiến gần đến chỗ tôi: “Cậu bé thấy chị dâu mới của có đẹp không?”
Tuy không biết vì sao bà ta lại hỏi , nhưng tôi vẫn thật thà gật đầu: “Đẹp.”
Chị dâu là cô gái đẹp nhất mà tôi từng thấy.
Nghe , bà mối cười càng vui vẻ, khóe miệng gần như kéo đến tận mang tai.
“Đẹp thì sao, đáng tiếc, đang sờ sờ bị người ta ch.ết.”
Không rõ là bị dọa bởi biểu cảm của bà ta hay do câu nói đáng sợ kia, tôi run rẩy đáp lời: “Bà đang nói cái gì , rõ ràng chị bị ngã ch.ết”
nhiên, tôi nhớ đến vết xanh tím trên cổ chị dâu.
lẽ thật sự bị cổ?
“Số mệnh của chị dâu cháu thật thảm.”
“ tốt nghiệp học đã bị người ta lừa bán vào núi sâu, gán cho một gã đồ tể.”
“Nhưng cô không chấp nhận, lúc bị gã đồ tể kia ức hiếp, chị dâu cháu đã dùng kéo đâ.m bị thương hắn ta.”
“Đồ tể thẹn quá hóa giận, ch.ết người. Nhưng ch.ết vẫn chưa được yên.”
“Còn bị người ta bán cho anh cháu kết âm hôn.”
Tôi run run: “Sao bà biết được?”
Bà mối cười lớn, đứng dậy tiến gần chỗ tôi.
“Sao tôi lại không biết.”
Ban nãy, tôi vẫn luôn thắc mắc tư thế đi đứng của bà ta có đôi chút quái lạ, lại không nói rõ được lạ chỗ nào.
Hiện giờ mới biết, bà ta đi nhón .
Tôi hoảng sợ, vội nhảy lên giường.
Bà ta nhích từng , da mặt bắt đầu bong tróc từng mảng lớn.
Gương mặt khác lộ ra, là chị dâu.
Mắt chị chảy đầy m.áu: “Chính tôi là người phải trải qua, sao lại không biết?”
“Thậm chí, lúc được đưa đây, tôi vẫn còn hơi . Là mẹ cậu và bà mối ch.ết tôi.”
Chợt nhớ ngày hạ táng anh trai, hai người họ vào phòng thay đồ cho chị dâu rất lâu, hơn nữa lúc ra ngoài, sắc mặt cũng không tốt.
Hóa ra…họ phát hiện chị dâu chưa ch.ết, cho nên ra tay cổ người vẫn còn đang thoi thóp.
Tôi co ro trên giường, nói cũng lắp bắp: “Chị dâu, nhưng tôi đâu có hại chị, tha cho tôi đi.”
Chị hét to: “ tôi đã hại ai?”
Sau đó quay đầu nhìn tôi, nở nụ cười quái dị :”Bát tự toàn âm, quả là một vật chứa tốt.”
“ trách Thất Công tốn nhiều công sức như thế, ông ta không ngờ tôi lại chạy đây, ngay lúc trong thôn bị ngàn rắn vây quanh.”
Tôi nghe không hiểu, mặc sức vùng vẫy, ý ngăn chị đến gần.
Trong lúc hoảng loạn, tôi chạm phải hạt ngọc hôm nay đã lén để dưới gối.
kịp suy nghĩ nhiều, tôi nhặt lên ném về trước.
“Á!”
Tiếng kêu thảm thiết, đau đớn vang thấu tận trời xanh.
Chờ đến lúc tôi mở mắt ra xem, chị dâu đã biến mất.
Tôi hổn hển.
Phải mất một lúc mới bình tĩnh lại được.
Tôi xuống giường nhặt hạt ngọc đó lên, vốn là viên ngọc sáng tròn, giờ đã bị nứt ở giữa.
Chính nó đã cứu tôi.
Nhưng không phải Thất Công nói đây là thứ mang lại tai họa sao?
Còn cả những lời chị dâu nói, Thất Công tốn rất nhiều công sức, hòa thượng lại dặn tôi đừng tin bất kỳ ai.
Xâu chuỗi mọi thứ lại, lần đầu tiên tôi nổi lên nghi ngờ với Thất Công.
11.
Buổi tối, lúc sắp đi ngủ, tôi do dự.
cùng quyết không cắm nhang.
Đang nằm trên giường suy nghĩ.
Mẹ tôi đẩy tiến vào.
Mẹ nhìn tôi chằm chằm, mắt oán giận không khác gì rắn độc, dọa tôi một trận.
“Mẹ, người sao ?”
Mẹ tôi cầm que hương trên bàn, giở giọng chất vấn: “Tại sao con không cắm hương, sao không đốt lên?”
Nói xong, nhanh chóng lấy bao diêm từ trong túi áo.
“Đừng mà!” Tôi hét lớn muốn ngăn lại.
Nhưng đã muộn, mẹ đã châm lửa .
mắt mẹ nóng bỏng, vẻ mặt hưng phấn không nói lên lời: “Bân Bân, Bân Bân sắp về , con trai của mẹ.”
“Mẹ, người đang nói gì !” Tôi vội nhảy khỏi giường, giằng lấy que hương đang cháy vứt xuống đất, dẫm tắt.
Nhưng vô ích, chị dâu đã đứng ở , nheo mắt nhìn tôi.
Chị cười nham hiểm: “Cũng nhờ mẹ cậu đốt hương dẫn hồn, nếu không tôi làm sao tìm đến được.”
Mẹ tôi nhìn thấy cũng không sợ, còn chạy cầm tay chị dâu: “Bân Bân, con là Bân Bân ư?”
“Có phải con đã trở lại không? Mau, mau nhập vào thể của Tiểu Long, nhanh chóng lại.”
Giờ phút này, sợ hãi xen lẫn cả tức giận, tôi giữ chặt mẹ:
“Mẹ, đó không phải người đâu, cũng không phải anh trai, mẹ quay lại đây.”
Chị dâu liếc nhìn về tôi: “Thật đáng thương.”
“Cậu còn không hiểu sao? Bà ta muốn để anh trai cậu nhập hồn chiếm x.ác đấy.”
“Nói cách khác, bà ta muốn cậu ch.ết, đổi lại mạng cho đứa con trai kia.”
Tôi sững sờ, buông lỏng hai tay, không dám tin.
Tuy mẹ luôn không thích tôi, tôi biết. Nhưng không ngờ lại muốn tôi ch.ết.
Ngay lúc tôi đang ngây người, chị dâu duỗi tay đâ.m sâu vào trong ngực mẹ tôi, moi ra trái tim.
“Bà thím à, lúc bà ch.ết tôi thì nên nghĩ bản có ngày hôm nay.”
Mẹ tôi kinh ngạc, chị dâu còn tiếp thêm một câu:
“Con của bà? Tôi đã hấp thụ hết từ lâu , sớm đã hồn phi phách tán.”
Mẹ tôi hổn hển, muốn tiến đến liều mạng nhưng bị chị dâu đá văng trên đất.
Hơi thoi thóp, khóe môi động đậy, nhưng không phát ra được âm thanh nào.
Tôi nhìn khẩu hình cũng đoán được, mẹ đang gọi Bân Bân.
12.
Tôi ngã gục trên đất, lúc này cũng còn sợ hãi như trước nữa.
“Gi.ết tôi đi.”
Ai ngờ chị dâu chỉ cười khẩy, không tiến lên: “Gi.ết cậu? khác nào để người khác hưởng lợi.”
Sau đó, chị quay đầu nhìn mẹ tôi: “Bà có biết con trai ch.ết như nào không?”
Hai mắt mẹ tôi gần như nhắm lại, nhiên trừng lớn.
“Đều do Thất Công sắp xếp người gây tai nạn đấy.”
“Sang năm, sinh nhật Tiểu Long trùng vào ngày trăng rằm, âm khí dồi dào, là vật chứa quỷ hồn tốt nhất.”
“Thất Công cũng già , không được bao lâu, cho nên ông ta đã sớm nhắm Tiểu Long.”
“Nhưng tổ tiên nhà các người linh khí quá thịnh, phước lại dày, ông ta khó mà đoạt được x.ác con bà.”
“Cho nên mới nghĩ ra kế tìm người đâ.m ch.ết Tiểu Bân, sau đó sắp xếp cô gái có ngày dương tháng dương như tôi cùng hợp táng.”
“Còn thiết kế cả trăm rắn kê quan, mục đích là muốn hủy hoàn toàn vận khí nhà bà mà thôi.”
Mẹ tôi nghe xong chỉ có thể dốc, sức lực không đủ.
cùng, hai mắt trợn trừng, ch.ết không nhắm mắt.
Chịu vô số đả kích, tôi như ch.ết lặng.
“Sao chị biết những này?”
Hai mắt chị dâu đẫm m.áu: “Bà mối nói cho tôi.”
“Nếu không, có lẽ đến cả khi ch.ết, tôi cũng không biết, ngay cả việc bản bị lừa bán cũng là âm mưu sắp đặt từ trước.”
“Nếu bà ta không nói, có lẽ tôi đã liều mạng đoạt x.ác cậu, đi âm khí, làm tan tấm lá chắn cùng bảo vệ cậu.”
“Để Thất Công hưởng lợi.”
13.
Tôi ngẩng đầu, phát hiện Thất Công đã đứng ở .
Sắc mặt ông ta lạnh lẽo: “Không ngờ được, ngàn rắn vây thôn, đi dương khí của thôn để ban ngày ban mặt, cô có thể vào đây.”
“G.iết bà mối chỉ cần một chiêu thôi!”
Chị dâu vẫn cười: “Mặc trang phục đỏ để chôn cất, t.ử cả đôi, trăm rắn kê quan, đúng là một bàn cờ lớn!”
“Chỉ vì cái mạng già không đáng giá của ông, biết bao mạng người đã phải bồi táng?”
Thất Công kiêu ngạo: “Người không vì , trời tru đất di.ệt”.
“Thu thập cô trước, sau đó từ từ luyện hóa thằng nhóc này.”
Tóc chị dâu nhiên dài ra, bay đến Thất Công, ông ta cũng không chịu yếu thế, hai người quấn lấy nhau.
Mắt chị dâu đỏ rực, rất nhanh đã chiếm thế thượng phong.
Trên tay, và cổ Thất Công đầy vết cào.
Ngay lúc tôi cho rằng trận chiến này sớm kết thúc.
Ai ngờ, Thất Công lại lấy ra chuỗi Phật châu của tôi.
Ném về trước.
Chị dâu không tránh được, thét lên thảm thiết.
Tàn ảnh dần biến mất, đôi mắt căm hận nhìn Thất Công: “Tôi không phục!”
Thất Công nhổ ra một ngụm m.áu tươi: “ t.ử cả đôi, trăm rắn kê quan, quả nhiên không thể xem thường.”
“Nếu không có chuỗi hạt tích trăm năm thiện đức này, có lẽ tôi ch.ết trong tay cô.”
mắt chị dâu ngập tràn oán giận, phẫn nộ cùng không cam lòng, sau đó bóng hình tan biến.
14.
Thất Công chậm rãi quay đầu nhìn tôi, cười khoái trá.
“Được , hạ nước cờ bấy lâu, ít nhiều cũng đi một nửa phúc phần của tổ tiên nhà các người, dư lại một nửa cứ từ từ luyện hóa .”
Nói xong, ông ta lôi ra chiếc bình hồ lô, một con quái vật quấn đầy rắn chầm chậm bò ra, tôi cẩn thận quan sát, chắc chắn đó là .
đã mất đi nhân tính, mắt đờ đẫn, cử động như rối gỗ bị giật dây, dần về tôi.
“Cứ bắt lấy trước, đừng làm nó bị thương.” Thất Công đứng sau dặn dò, tôi tuyệt vọng, ngay cả suy nghĩ quyên sinh cũng có, nhưng tuyệt đối không thể để Thất Công hưởng lợi.
nhiên, ngoài truyền đến tiếng niệm Phật: “A di đà Phật.”
Thất Công sững sờ, cũng dừng lại.
Tôi ngước nhìn, hóa ra là vị hòa thượng lần trước.
Ông vẫn giữ dáng vẻ khiêm tốn, hiền từ đó.
“Không tồi đấy cậu bé, mà có thể chống đỡ đến ngày thứ ba.”
Tôi như nhìn thấy cứu tinh, nước mắt lăn dài, một lần nữa lại bùng lên hi vọng sót.
Thất Công có đôi chút kiêng kỵ, nhưng hòa thượng kia cũng không ra tay, chỉ yên lặng đứng niệm Phật.
Rất nhanh, tan biến không còn chút dấu vết.
Thất Công hổn hển, phun ra ngụm m.áu tươi: “Cờ chỉ còn thiếu một nước cùng, một nước nữa thôi.”
Ông ta chạy, ai ngờ bị hòa thượng cản đường.
“Ông hại đứa trẻ này tan nát nhà, dù sao cũng phải để lại chút công đạo chứ?”
Hòa thượng vẫy tay gọi tôi : “Đến đây.”
Tôi vâng lời.
Hòa thượng mỉm cười nhìn tôi, chỉ vào Thất Công: “Hắn hại ch.ết anh cậu, hại ch.ết mẹ cậu, tan cả nhà này, cậu bé có hận hắn không? Có muốn gi.ết người này để báo thù không?”
Tôi nhìn Thất Công, lắc đầu: “Anh trai luôn bắt nạt tôi, mẹ cũng muốn tôi ch.ết, tôi không muốn thay họ báo thù.”
Ý cười trên mặt hòa thượng vẫn không giảm: “Hắn nói với người trong thôn cậu là quỷ thai, khiến mọi người xa lánh cậu, làm mẹ cậu chán ghét cậu, có muốn báo thù không?”
Nhớ đến mắt ghét bỏ của mẹ, còn cả những phải trải qua từ nhỏ, đuôi mắt tôi đỏ hồng.
Hòa thượng đưa cho tôi một con d.ao, vỗ vai tôi:” Tiểu quỷ mà hắn nuôi đã được tôi siêu độ, người này đang bị thương, muốn làm gì thì làm đi.”
Tôi nhận lấy d.ao nhỏ, đến gần Thất Công.
Thất Công hoảng sợ nhìn hòa thượng: “Những người xuất gia như các người phải đều lấy từ bi làm trọng ư? Sao có thể xúi giục người khác gi.ết tôi?”
Hòa thượng bình tĩnh: “Người xuất gia chú trọng nhân quả, thứ ông thiếu đứa bé này là nhân, tôi phải để nó hiểu thế nào là quả.”
Cầm con d.ao trong tay, tôi cứ đ.âm liên tiếp vào người Thất Công, từng nhát từng nhát một, cùng ông ta không còn động đậy.
Tôi quay sang nói với người bên cạnh: “Cảm ơn.”
Hòa thượng cười đến vui vẻ, âm thanh trầm khàn cổ quái, so với dáng vẻ hòa ái dễ gần trước đó như hai người khác nhau:
“Không cần cảm ơn, hiện giờ cậu đã phạm vào sát giới, cũng nốt một nửa còn lại của phúc phần mà tổ tiên để lại .”
END.