Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5flJppS4FW

Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Tim Tô Chiếu Sơn lại nhói đau.

“Không sao, anh có thể dạy em.”

Hoàng Thời Vũ gật đầu: “Được.”

Những ngày tiếp theo, Tô Chiếu Sơn gác lại mọi công việc, chuyên tâm ở bên Hoàng Thời Vũ.

Anh dạy cô chơi , cô đi dạo, nấu ăn cho cô.

Nhưng Hoàng Thời Vũ vẫn luôn giữ vẻ lạnh nhạt .

Cô sẽ lễ phép nói cảm ơn, chăm học , uống thuốc đúng .

Nhưng mắt cô mãi mãi không có ánh sáng.

Giống một con búp bê tinh xảo, thực hiện mọi mệnh lệnh theo lập trình.

Tô Chiếu Sơn biết cô không cố .

Cô thực sự mất đi cảm xúc.

Nhưng anh vẫn không ngăn được nỗi đau.

Đặc biệt là mỗi khi nhìn thấy vết sẹo trên trán cô.

là tội chứng do chính anh để lại.

Một tối nọ, Tô Chiếu Sơn theo thói quen vào phòng thuốc cho Hoàng Thời Vũ.

Đẩy cửa vào, anh phát hiện cô không có ở .

Tim anh thắt lại, vội vàng tìm kiếm khắp nơi.

Cuối cùng anh tìm thấy cô ở ban công.

Hoàng Thời Vũ sát mép ban công, ngước nhìn bầu trời đêm.

Gió đêm thổi tung mái tóc dài, bóng dáng mảnh mai cô trông sắp ngã.

“Hoàng Thời Vũ!” Tô Chiếu Sơn sợ mức hồn xiêu phách lạc, lao kéo cô lại.

“Em định gì!” anh run rẩy.

Hoàng Thời Vũ ngơ ngác nhìn anh: “Tôi đang ngắm sao.”

cao gì! Lỡ ngã xuống thì sao!”

“Ồ.” Hoàng Thời Vũ gật đầu, “Lần sau tôi sẽ chú .”

cô bình thản đáng sợ, thể nếu vừa có ngã thật, cô chẳng có cảm xúc gì.

Tô Chiếu Sơn ôm chặt lấy cô, nghẹn ngào.

“Hoàng Thời Vũ, em có thể… có thể hận anh không?”

“Dù là mắng anh một câu được.”

“Anh xin em…”

Hoàng Thời Vũ ngẩn người, vụng về vỗ vỗ lưng anh.

“Ông chủ, ông sao ?”

“Là tôi sai điều gì sao?”

Tô Chiếu Sơn nhắm mắt, mắt rơi lã chã.

Cô không sai gì .

Sai là anh.

Anh hủy hoại cô, lại hy vọng cô yêu mình.

[CHƯƠNG 5]

Một tháng sau, Hoàng Thời Vũ đề nghị ly hôn.

“Ông chủ, tôi muốn xin nghỉ việc.” Cô nghiêm túc nói, “Tiền lương tháng này đủ để tôi mua lại sạp hàng mới .”

Tô Chiếu Sơn đang xử lý tài liệu thư phòng, nghe thấy , cây bút trên “cạch” một tiếng rơi xuống đất.

“Tại sao?” anh căng thẳng, “Anh gì không tốt sao?”

“Không phải.” Hoàng Thời Vũ lắc đầu, “Ông đối xử với tôi rất tốt, nhưng tôi không quen.”

“Tôi thích bán hàng rong hơn, tự do hơn.”

Tô Chiếu Sơn nhìn chằm chằm cô: “Nếu anh không đồng thì sao?”

Hoàng Thời Vũ im lặng một lúc: “ tôi sẽ không lấy lương tháng này, coi tiền bồi thường vi phạm hợp đồng.”

Nói xong, cô quay người định đi.

Tô Chiếu Sơn đột nhiên bật dậy, sải bước lao ôm chặt lấy cô từ phía sau.

“Không được.” anh khàn đặc, “Em không thể đi.”

“Hoàng Thời Vũ, anh biết anh nợ em, anh hủy hoại đời em.”

“Nhưng anh cầu xin em, ở lại có được không?”

“Dù cho… dù cho đời này em không bao yêu anh nữa, anh vẫn muốn được ở bên cạnh em.”

Hoàng Thời Vũ cảm nhận được hơi ấm những giọt nóng hổi phía sau lưng.

Cô cúi đầu nhìn cánh đang ôm mình.

Trên có nhiều vết sẹo mới cũ đan xen.

“Ông chủ, ông đang khóc sao?” cô hỏi.

Tô Chiếu Sơn không trả lời, ôm cô chặt hơn.

Hoàng Thời Vũ suy nghĩ một chút: “Bác sĩ nói khóc không tốt cho sức khỏe.”

“Ông buông tôi ra, tôi đi lấy khăn giấy cho ông.”

Tô Chiếu Sơn cười khổ: “Em không thể… an ủi anh một chút sao?”

“An ủi thế nào?” Hoàng Thời Vũ nghiêm túc hỏi, “Tôi có thể học.”

Câu nói này khiến Tô Chiếu Sơn hoàn toàn sụp đổ.

Anh buông cô ra, quay người dùng mu bàn quệt ngang mắt.

“Bỏ đi.” anh rất thấp, “Em muốn đi thì đi đi.”

“Anh sẽ bảo luật sư chuẩn thỏa thuận ly hôn, tài sản em tùy chia.”

nữa, cầm lấy thẻ này, mật khẩu là sinh nhật em.”

Anh rút từ ngăn kéo ra một chiếc thẻ đen đặt bàn.

này có năm mươi triệu tệ, đủ để em sống an nhàn đời.”

Hoàng Thời Vũ nhìn chiếc thẻ, im lặng hồi lâu.

Cuối cùng, cô cầm lấy.

“Cảm ơn ông chủ.”

Nói xong, cô quay người rời khỏi thư phòng.

Tô Chiếu Sơn lặng tại chỗ, nhìn bóng lưng cô biến mất sau cánh cửa.

Anh chợt cảm thấy lòng trống rỗng một khoảng.

Vị trí từng được Hoàng Thời Vũ lấp đầy, chẳng lại gì.

Ba ngày sau, Hoàng Thời Vũ chuyển ra khỏi biệt thự.

Cô không mang theo bất cứ thứ gì, lấy chiếc thẻ đen thuốc mình.

Tô Chiếu Sơn bên cửa sổ, nhìn cô taxi rời đi.

Quản gia sau lưng anh, thở dài.

“Tô tổng, ngài thực sự để phu nhân đi sao?”

“Cô ấy muốn đi.” Tô Chiếu Sơn nhàn nhạt, “Tôi không có tư cách giữ cô ấy lại.”

“Nhưng mà…”

“Đủ .” Tô Chiếu Sơn ngắt lời, “Đi điều tra xem Dao hiện đang ở đâu.”

Quản gia ngẩn người: “Ngài định…”

“Cô ta hại Thời Vũ, sớm muộn gì phải trả giá.”

Ánh mắt Tô Chiếu Sơn lạnh lẽo, toát ra sự tàn khốc thấu xương.

Dao thời gian này trốn ở ngoài, tưởng rằng Tô Chiếu Sơn sẽ không tìm mình gây rắc rối.

Nhưng cô ta nhầm .

Tô Chiếu Sơn huy động mọi mối quan hệ, khiến cô ta ở ngoài không thể nhích một bước.

Tài khoản đóng băng, hộ chiếu hủy, thậm chí khách sạn cô ta ở đuổi cô ta ra ngoài.

Đường cùng, Dao có thể lủi thủi quay về .

Vừa xuống máy bay, cô ta cảnh sát áp giải.

Dao, cô bắt vì nghi ngờ phạm tội cố gây thương tích.”

Dao mặt trắng bệch: “Tôi không có! Tôi không gì hết!”

“Chứng cứ rành rành, cô chối vô ích.”

Cảnh sát ra đoạn video, cùng với bệnh án hồ sơ phẫu thuật Hoàng Thời Vũ.

Mọi chứng cứ đều về phía Dao.

Cô ta hoàn toàn hoảng loạn, bắt đầu vùng vẫy điên cuồng.

“Tô Chiếu Sơn! Là Tô Chiếu Sơn hại tôi!”

“Hắn mới là kẻ chủ mưu! Chính hắn ký giấy đồng phẫu thuật!”

Nhưng không ai quan tâm tiếng gào thét cô ta.

Dao xe cảnh sát, qua cửa kính xe, cô ta nhìn thấy Tô Chiếu Sơn cách không xa.

Anh không biểu cảm gì, nhìn cô ta bằng ánh mắt lạnh lẽo đáng sợ.

Dao chợt hiểu ra. Cô ta thua .

Từ giây phút cô ta hãm hại Hoàng Thời Vũ, kết cục này được định sẵn.

Nửa năm sau.

Chợ đêm ở thành phố ven biển vẫn nhộn nhịp xưa.

Sạp kẹo hồ lô Hoàng Thời Vũ mở cửa trở lại, buôn bán khấm khá hơn trước.

Cô dùng số tiền Tô Chiếu Sơn cho để thuê một cửa hàng nhỏ, thuê một người giúp việc.

Mỗi ngày mở cửa đúng , uống thuốc đúng , cuộc sống trôi qua bình lặng quy củ.

thỉnh thoảng, cô lại chạm vào vết sẹo trên trán mà thẩn thờ.

đầu thoáng hiện vài mảnh ký ức mờ nhạt.

Bóng lưng một người ông, một cây piano, một vườn hồng đỏ.

Nhưng rất nhanh, những mảnh ký ức lại biến mất.

Cô lắc đầu, tiếp tục xiên kẹo hồ lô.

“Chủ quán, cho tôi hai xiên sơn tra!”

“Có ngay!”

Hoàng Thời Vũ thuần thục kẹo, thu tiền.

Đúng lúc này, trước cửa tiệm dừng lại một chiếc xe đen khiêm tốn.

Cửa xe mở ra, một người ông mặc đồ giản dị bước vào.

Anh đeo khẩu trang đội mũ, che khuất phần lớn khuôn mặt.

“Anh muốn mua gì?” Hoàng Thời Vũ hỏi.

Người ông im lặng nhìn cô, hồi lâu mới tiếng.

“Chủ quán, cô nhớ tôi không?”

Hoàng Thời Vũ nghiêng đầu, nhìn kỹ anh ta.

“Không nhớ, anh là khách quen sao?”

Người ông cười khổ: “Có thể coi là .”

Anh tháo khẩu trang, lộ ra gương mặt hốc hác.

Chính là Tô Chiếu Sơn.

Nửa năm qua, anh gầy đi rất nhiều, hốc mắt sâu, cằm lởm chởm râu.

Hoàn toàn không dáng vẻ một tổng tài hào môn cao ngạo ngày trước.

Hoàng Thời Vũ nhìn anh một lúc, đột nhiên nói: “Anh là ông chủ .”

Mắt Tô Chiếu Sơn sáng : “Em nhớ anh?”

“Ừm.” Hoàng Thời Vũ gật đầu, “Anh cho tôi rất nhiều tiền, dạy tôi chơi .”

Tim Tô Chiếu Sơn đập mạnh một nhịp.

… em hận anh không?”

Hoàng Thời Vũ suy nghĩ một chút: “Không hận.”

“Bác sĩ nói, tôi không biết hận người, không biết yêu người.”

“Vì tôi không có bất kỳ cảm xúc nào với anh.”

Câu nói này một nhát dao đâm thẳng vào tim Tô Chiếu Sơn.

Nhưng anh vẫn cố gượng cười.

thì tốt.”

Anh ngồi xuống tiệm: “Cho anh một xiên kẹo hồ lô.”

“Được.”

Hoàng Thời Vũ cho anh một xiên sơn tra.

Tô Chiếu Sơn đón lấy, cắn một miếng.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.