Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/60JYV4rzDy

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Bà mụ cạnh vội vàng hoàn thuốc ra cho Thái hậu uống.
Nghe nói nghe tin ta được triệu vào, bà ấy chuẩn bị sẵn thuốc .
Quả nhiên là dùng được rồi.
Uống xong thuốc, Thái hậu lại lại dũng khí để nói chuyện tiếp.
“ phải sớm sinh cho hoàng thượng một đứa con.”
“Hắn không được.”
“Cái gì cơ?!” – Thái hậu kinh hãi, hoàn toàn không chuyện này.
Bà mụ cạnh cũng sốc trợn mắt.
“Vương Triều Lệnh! nói cái gì !”
này, Triệu Doanh Càn bất ngờ xuất hiện cửa.
“… nàng sinh con ?”
Triệu Doanh Càn nghẹn họng, vành tai đỏ bừng.
5
Chuyện ta nói Triệu Doanh Càn bất lực, dù nhanh chóng bị đè xuống, nhưng thì vẫn .
ta hốt hoảng chạy vào cung, thấy ta nằm lười nhác trên giường liền bật khóc.
“Con gái đáng thương của , thế này thì sao…”
“Sao là sao?”
“Không có con… sau này…”
“ nói không có?”
khựng lại, chắc nhớ ra mấy trò quậy phá ta từng đây.
Bà bỗng được giải thoát.
“Thôi… không có cũng được.”
Bà sợ lỡ ta sinh ra thêm một đứa y ta thì cái hoàng cung này chắc bị lật tung.
Sau đó bắt kể chuyện nhà, khen bá giỏi, khen biểu ca xuất sắc, nếu kỳ sát hạch năm nay tốt thì sang năm có thể thăng chức.
“Không phải mấy người vẫn nói con là người giỏi nhất nhà sao?”
nghẹn họng, câu đó thật ra ngày xưa toàn nói cho có lệ.
Ta lại tiếp tục “công phá”:
“ bá giỏi , sao không cho con Hoàng hậu?”
“Về nhà hỏi ông ấy thử , mấy năm nay rốt cuộc nỗ lực những gì.”
khóc , về thì uất ức không chịu nổi.
Nghe nói sau đó về nhà đánh nhau một trận to nhà bá, cha ta can ngăn còn ăn trúng một đấm, phải xin nghỉ phép.
bá cũng không khá hơn, hôm sau đường còn cà nhắc.
thần thân cận hoàng thượng – Trần nhân – chỉ ôm trán cảm thán:
“Gia quyến của Quý phi, đúng là người thật lòng thật dạ.”
Còn Triệu Doanh Càn thì nét khó diễn tả nổi.
tối hôm đó hắn lại không hiểu sao lạc bước tẩm điện của ta.
Ta đang đau bụng.
Đau dữ dội.
Đau mức trắng bệch, nằm co quắp trên giường con tôm nhỏ.
này ta cực kỳ yếu ớt, cũng cực kỳ dễ nổi nóng.
Triệu Doanh Càn xuất hiện đúng bị vạ miệng.
“Cút.”
“Vương Triều Lệnh, nàng bảo cút?”
“Chứ sao.”
Không cút thì ta cũng chẳng còn sức mắng nữa.
Đau chết mất.
Đột nhiên một bàn tay đặt lên bụng ta, ấm nóng xoa nhẹ, khiến chân mày đang nhíu chặt giãn ra.
Dường có đó khẽ thở dài, ta chìm vào giấc ngủ trong cơn mơ màng.
Triệu Doanh Càn nhìn gương ta ngủ, cuối cùng cũng nhẹ nhõm thở ra một hơi.
Hắn không nhịn được, nhéo nhẹ má ta:
“Rõ ràng dễ thương thế, sao mở miệng ra là khiến người ta chết?”
6
Rạng sáng, ta tỉnh dậy.
Liền thấy Triệu Doanh Càn nằm sấp cạnh giường, chiếm luôn hơn nửa chỗ của ta.
Tay hắn còn ôm chặt bụng ta không buông.
Ta giãy giụa ngồi dậy, đưa tay bóp mũi hắn.
“ gì trên giường ta?”
“Còn không phải là…”
Triệu Doanh Càn cười lạnh: “Nàng là Quý phi của , nàng nói xem ngủ trên giường nàng có gì sai?”
“ thì đúng là không ra thể thống gì. Có người trong lòng rồi còn vụng trộm?”
“ không có!”
“Không có cái gì? Không có cùng ta ngủ chung một giường à?” – Ta nhíu chặt mày – “Còn nữa, ta không đồng ý.”
“Nàng không đồng ý? Nàng không sinh con cho ?”
Giọng hắn cao lên.
Ta không đáp, chỉ nhìn hắn chằm chằm.
— Đáp án chẳng phải quá rõ ràng sao?
Triệu Doanh Càn bỗng lặng thinh, lặng lẽ đứng dậy rời .
Ta ngồi trên giường, ôm chặt chiếc chăn trong lòng, tự nhủ chính mình:
— Cái chốn thâm cung này, đây là đủ rồi.
Tự tiện đưa bất cứ sinh mệnh bé nhỏ nào đây, đều là tàn nhẫn.
Ta lại co người lại thành một cục, cố ép mình ngủ khi cơn lạnh buốt xâm chiếm.
Triệu Doanh Càn đứng trong sân, ngẩng nhìn vầng trăng tròn trên ngọn cây, tâm trạng rơi xuống đáy vực.
Lẽ ra sớm nên — đừng mong chờ gì cả.
nhỏ nàng không thích .
cố ép giữ nàng lại mình để gì?
Giờ nàng nhìn nhìn thứ dơ bẩn .
Cung nữ Tiểu Cúc bưng hộp thức ăn tới hành lễ.
“Cái gì ?”
“Dạ, là điểm tâm đêm của nương nương.”
Triệu Doanh Càn mở hộp ra, nhìn thấy trên cùng là món bánh hoa quế ta thích nhất.
Hừ, chọc giận hắn xong còn ăn điểm tâm?
Hắn hết bánh hoa quế ra.
Được một nửa… lại yên lặng bỏ lại vào.
Thôi, cướp một miếng là đủ để nàng nhớ đời.
7
Yến thọ của Thái hậu.
Quy mô cực kỳ hoành tráng.
Vị bà cô này sau khi Thái hậu là bắt hưởng thụ cái danh phận cao quý ấy hết mức.
Ngồi cao chót vót trên đài, nhìn từng lượt mệnh phụ tiến vào quỳ lạy.
Theo ta thì óc có vấn đề thật.
Mấy tiếng đồng hồ rồi vẫn ngồi nguyên đó không thấy mỏi sao?
thế còn phải từng người phát thưởng. Chi bằng đưa hết cho ta còn hơn.
Ta nhất định sẽ con tỳ hưu – chỉ vào không ra.
cạnh, Hoàng hậu đang cùng đám phu nhân các thần trò chuyện lòng.
Còn ta thì tựa nghiêng, bóc hạt dưa xem.
Đang nói chuyện vui vẻ, thì Thục phi xuất hiện.
vào liền quỳ Hoàng hậu.
Nói mình chỉ tới mừng thọ Thái hậu, chúc xong là rút.
đó chính Hoàng hậu cấm nàng ta , sắc nàng sầm lại.
Đám mệnh phụ bắt liếc mắt đưa tình, rõ ràng cũng chuyện xảy ra đó.
Thậm chí còn có vài người lén lút liếc nhìn ta.
Ta nhìn thẳng lại, người đó cúi , không dám đối diện ta.
Tốt lắm, danh tiếng “ác danh” của ta rốt cuộc cũng vang xa.
giờ gây sự ta cũng phải cân nhắc cho kỹ.
Hoàng hậu vì phải giữ hình tượng “ hiền thiên hạ”, nên rộng lượng tha thứ cho Thục phi.
Đám mệnh phụ nức nở khen ngợi.
Còn Thục phi thì được toại nguyện, quay lại cười ta.
Không phải óc có vấn đề chứ? Quỳ gối Thái hậu thì có gì đáng tự hào?
Dù gì ta cũng chẳng thích mấy trò này.
Đột nhiên Tiểu Cúc bước vào gọi ta.
Nói Thái hậu gặp.
Phiền chết được, đúng này lại gọi – chắc chắn là lại vì cái chuyện kia.
Đôi ta thật mắng bà cô này một trận.
trưởng bối bình thường không được à?
nào cũng phải can thiệp vào chuyện phòng the của lớp hậu bối.
Chắc là rảnh quá hóa điên.
Nếu mỗi ngày phải giặt tay vài chậu quần áo, đảm bảo chẳng có thời gian lo chuyện bao đồng.
8
Quả nhiên, bước vào nội điện.
Thái hậu đang tựa nghiêng trên giường, thấy ta tới liền ra hiệu cho bà mụ.
Bà mụ bưng ra một chén canh.
“, mang cho hoàng đế.”
“Thứ gì thế?” Ta nheo mắt. “Thuốc mê tình à?”