Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD
Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Đức cười lạnh: “Ở đây đến lượt ngươi lên ?”
Tĩnh tần ngượng ngùng vò vò chiếc khăn tay, nhưng vẫn kiên trì nói:
“Quý hiện tại đang mang thai, Hoàng hậu nương nương, xin người nể tình đứa bé——”
Hoàng hậu cười nhạt nhẽo: “Quý sức khỏe tốt, mạch tượng lại ổn định, lo lắng gì.”
Cuối cùng, ta vẫn bị phạt cấm túc.
Hoàng đế cũng không đến thăm ta .
Nghe nói ngài cực kỳ bất mãn với thái độ ngông cuồng của ta, còn gọi ca ca ta quở trách một trận.
Ta sai tiểu thiện phòng nấu canh ngọt mang đến cho ngài, bị thái giám đuổi ngoài.
Lại sai Thái y bẩm báo nói ta đau bụng, nhưng bị thị nữ của Quý nhân chặn lại.
“Bệ hạ đã sớm nghỉ ngơi cùng nương nương của ta , chuyện gì mai hẵng nói.”
Tiểu Đào dầm mưa trở về, nước mắt và nước mưa hòa nhau giàn giụa.
Lệnh cấm túc của ta kéo dài cho đến tận Tiệc Vạn Thọ của Hoàng đế.
Cũng may nhờ Quý nhân nói một câu
“Ngày sinh thần của bệ hạ, cũng nên để các tỷ muội cùng chung vui”.
Lúc ta xuất hiện trở lại trước mọi người, ta trở nên trầm mặc hơn rất nhiều.
Trên cũng không giấu được nét thê lương.
Lúc gặp lại Hoàng đế, khóe mắt ta nhanh chóng đỏ hoe.
Hoàng đế cũng vài phần rung động, ta đứng lủi thủi một mình, ngài vẫy tay gọi ta qua.
Ta vừa ngập ngừng bước , Quý nhân đã cười nũng nịu:
“ tỷ tỷ làm như không nhận bệ hạ vậy, hay bị nhốt đến ngốc luôn ?”
Ả đang người nổi bật nhất, ta mấp máy môi, nhưng cuối cùng không nói gì.
ngoan ngoãn tới.
“Bệ hạ.”
Bàn tay ngài nâng cằm ta lên, khiến ta bất giác run rẩy.
Bốn mắt chạm nhau chưa đến một chớp mắt, ta lại rũ mắt xuống.
Hoàng đế nở một nụ cười hài .
“Quý bây giờ quả ngoan ngoãn.”
Hoàng hậu tinh ý sai người đỡ ta dậy:
“Mau đỡ Quý lên. Muội muội chắc chưa biết đâu, bệ hạ định ban ân điển cho đứa bé bụng muội đấy.”
Ta ngơ ngác ngẩng đầu lên, nàng ta mỉm cười đầy kiêu hãnh:
“Bất kể nam hay nữ, đều sẽ ghi danh dưới tên bổn cung, do đích thân bổn cung nuôi dạy, tuyệt đối không để muội muội phải bận .”
Ta thảng thốt kêu lên, lúc mới bừng tỉnh hiểu , biết dùng ánh mắt cầu xin Hoàng đế:
“Bệ hạ! Đứa bé cốt nhục của thiếp! Thiếp——”
Hoàng đế sầm :
“Quý , nàng ăn nói xằng bậy, mất hết lễ nghi, làm dạy dỗ con đàng hoàng được!”
Nước mắt ta cuối cùng cũng tuôn rơi.
Ta Hoàng đế, giọng run rẩy: “Những lời bệ hạ từng nói, bệ hạ đều quên hết ?”
điện ngập tràn nói cười, đàn sáo vui tai đã lấp giọng nói của ta.
bàn tay ta ướt đẫm mồ hôi, cuối cùng ta vẫn cúi người, tự tay rót một .
“Nếu bệ hạ vẫn còn thần thiếp, xin ngài hãy uống .”
Ta quỳ trên đất, nâng lên ngang đầu, cúi rạp người thật sâu.
Hoàng hậu cười vang trẻo như chuông bạc:
“Thành ý của muội muội như vậy, bệ hạ, ngài ?”
Giọng Hoàng đế đầy lười nhác:
“Hoàng hậu trước đây cũng phí tâm vì Quý không ít, Hoàng hậu bây giờ đã sảng khoái chưa?”
Toàn thân ta run lên, từ từ đứng thẳng người dậy, liếc Hoàng hậu.
Ta hít một hơi thật sâu, lại rót thêm một , một lần quỳ xuống dâng lên.
Đế Hậu hai người nhau mỉm cười, lúc mới gật đầu hài , cùng nhau nâng .
Quả nhiên, bọn họ đều cùng một giuộc .
Ta lảo đảo bò dậy từ đất, Tiểu Đào vội vàng chạy tới đỡ ta.
Ta lùi về chỗ ngồi của mình, lặng lẽ xem ca .
chim oanh thỏ thẻ, chè linh đình, ta như một kẻ ngoài cuộc, lạnh lùng quan sát tất .
Thời gian sắp đến .
Ta mở một chiếc nút bấm trên lớp y phục, người bẫng.
“Bệ hạ, ngài xem, ca ca của Trần Quý cũng đến chúc thọ ngài kìa.” Quý nhân mềm mại nũng nịu tựa người Hoàng đế.
Hoàng đế liếc ca ca ta một , chán ghét quay :
“Hắn tới đây làm gì?”
Quý nhân hỏi bằng giọng điệu ngây thơ vô tội:
“ phải đến để biểu diễn không? Thần thiếp nghe nói hắn kiếm giỏi lắm, còn đẹp hơn vũ nữ .”
Hoàng đế đã ngà ngà say, nghe câu liền cười lớn.
“Đẹp hơn vũ nữ ? Vậy gọi hắn !”
Ca ca ta cúi người bước điện.
tay huynh ấy một đoản kiếm cực kỳ mỏng và , hoàn toàn không lực sát thương.
Động tác cũng cứng nhắc theo khuôn phép, chẳng chút sinh động nào.
Quý nhân ngáp một :
“Nhàm chán. ! Mang trọng kiếm kia lên đây, thần thiếp muốn xem hắn đó! Bệ hạ, ngài được không?”
Hoàng đế không chịu nổi tửu lượng, đã tựa đầu vai ả lơ mơ ngủ gật, hừ một .
Cung nhân Hoàng đế không phản đối, đành lui xuống bê trọng kiếm do nước Thục tiến cống lên.
Ca ca ta nhận lấy kiếm.
Huynh ấy không chần chừ thêm , cánh tay nhàng nhấc lên, liền dùng một tay nâng bổng kiếm vốn cần đến bốn thái giám mới khiêng nổi.
Ánh kiếm lóe lên mang theo gió rít lạnh lẽo chết chóc, xé toạc bầu không khí cợt nhả dạ điện.
Thị vệ ngự tiền nhận điều không ổn:
“Dừng lại——”
Ánh kiếm không dừng lại.
Kẻ dừng lại bọn họ.
Khoảnh khắc ta chờ đợi đã tới.
Không đợi la hét kịp vang lên, ta đã tung người nhảy bật dậy, lao thẳng đến bên cạnh Hoàng đế.
Ta chống một tay nhảy vọt qua bàn thịt một cách nhàng, gập gối lao ngang , đầu gối thúc mạnh huyệt thái dương của Hoàng đế.
Ngài lập tức ngất xỉu ngay tại chỗ.
Ánh mắt Hoàng hậu còn chưa kịp chuyển sang vẻ kinh hoàng, ta đã đáp xuống bên cạnh Hoàng đế.
Cũng may nàng ta nhấp môi vài ngụm , nên mới tỉnh táo để chứng kiến cảnh tượng tiếp theo.
Quý nhân đã dứt khoát lùi xa.
Ta đưa tay về phía Hoàng đế.