Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t

Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 20 - Quỹ Tín Thác và Chiến Lược Bảo Vệ

Anh nghĩ ngợi: “Vậy em tính việc thuê một giám đốc tài , khối lượng công việc tăng thì chỉ dựa công ty dịch vụ toán là không đủ đâu.”

Sự chú ý của anh dồn sự phát triển sự nghiệp của tôi, chứ không những con số. Từ khoảnh khắc đó tôi xác định chắc chắn— đàn ông này, đúng .

Tháng thứ tám. xuất hiện. Nhưng không tìm tôi. Mà tìm Phương Thịnh.

Hôm đó Phương Thịnh công ty đón tôi tan làm, xe vừa đỗ ven đường, một đàn ông từ bên cạnh lao ra giật cửa ghế phụ. Là . Anh uống rượu, nồng nặc mùi hôi.

“Anh là Phương Thịnh?”

Phương Thịnh liếc anh , giọng điệu bình tĩnh. “Anh là?”

“Tôi là chồng cũ của Lâm Uyển .”

“Chồng cũ? Vậy thì liên quan gì hiện tại?”

“Anh bớt giả vờ ! anh ve vãn cô từ lúc chúng tôi chưa ly hôn không?”

“Mời anh tránh xa xe của tôi.” Phương Thịnh vẫn giữ giọng điệu bình thản, nhưng tôi thấy tay anh nắm chặt lấy vô lăng.

Tôi gần. “ , anh say .”

“Tôi không say!” Anh tôi, mắt đỏ ngầu. Lâm Uyển , cô ly hôn chưa nửa giường với đàn ông khác? Cô ý gì?”

“Tôi ý gì liên quan gì anh? Chúng ly hôn .”

“Cô—” Anh thò tay định kéo cánh tay tôi.

Phương Thịnh xuống khỏi ghế lái. Anh đứng chắn giữa tôi và .

“Thưa anh, xin đừng chạm .”

“Anh bớt lo chuyện bao đồng !”

“Cô là bạn gái tôi. Anh chạm là chuyện của tôi.”

Phương Thịnh, tôi, môi run run một lúc lâu.

, , , hai giỏi lắm.” Anh lùi hai , suýt nữa thì ngã. Lâm Uyển cô sẽ hối hận! Cô tin không!”

“Điều tôi hối hận duy là lấy anh một đó.”

Anh lảo đảo bỏ . Phương Thịnh bóng anh khuất dần dưới ánh đèn đường.

“Em sao không?”

“Em không sao.”

xe .”

Tôi ngồi ghế phụ, thắt dây an toàn. Phương Thịnh nổ máy. một lúc anh đột nhiên tiếng: “Hắn muốn lấy tiền hồi môn của em không?”

“Đúng.”

“Chị gái em làm quỹ tín thác cho em à?”

“Vâng.”

Anh gật đầu. “Chị em là một thông minh.”

“Chị là luật sư giỏi mà em từng biết.”

Phương Thịnh mỉm cười. “Sau này không cần quỹ tín thác nữa.”

Tại sao?”

“Vì sau này tiền của em là của em, anh sẽ không đụng một đồng nào của em cả.”

Anh một cách bâng quơ, như thể đang thời tiết hôm nay rất đẹp. Nhưng khi nghe thấy, mũi tôi chợt cay cay. Một câu đơn giản như vậy. một trăm kiếp cũng không .

Tháng thứ chín. Sự kiện lớn.

Công ty của tôi tham gia đợt bình chọn thường niên của Hiệp hội Kiến trúc tỉnh. Lãng với phương án quy hoạch cảnh quan khu phố thương mại phía Nam giành giải thưởng “ cảnh quan xuất sắc ”.

Lễ trao giải diễn ra tại Đại lễ đường của tỉnh. Khách mời bao gồm những đứng đầu của hơn 500 tổ chức trong toàn tỉnh.

Tôi mặc một chiếc váy dạ hội màu xanh rêu, bục nhận giải. Tràng pháo tay bên dưới rất nồng nhiệt. Tôi cầm cúp đứng trên bục, ánh đèn rọi sáng gương mặt. Nhớ một trước, tôi vẫn chỉ là một phụ nữ khởi nghiệp với tâm thế nội trợ bị nhà chồng coi như máy rút tiền.

Bây giờ tôi đang đứng ở đây. Lãng, xuất sắc .

Tôi một đoạn trên sân khấu.

“Giải thưởng này thuộc về đội ngũ của tôi. Cảm ơn các bạn. Và cũng xin cảm ơn một —chị gái tôi. Khi tôi lạc lối , chị với tôi rằng: Đừng bao giờ xây dựng cảm giác an toàn dựa dẫm bất kỳ ai. Bản thân em là chỗ dựa vững chắc của em.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.