Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9zphGkqkO8

119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Quan Ngân Xuyên dứt khoát quăng bó hồng đỏ vào thùng rác:
“Ngay cả Sương Sương hoa gì mà anh cũng chẳng sao?”
Anh như làm ảo thuật, rút ra một nhành hướng dương tươi tắn, cắm vào bình.
“Sương Sương là hướng dương!”
“ nói là trong lòng anh, cả trái tim đều đặt em dâu chứ?”
Phó Khải quýnh quáng:
“Anh cả… nghe anh giải đã!”
Quan Ngân Xuyên giận dữ:
“Ai là anh cả của cậu? Cô ấy vốn không em gái ruột tôi, thì tôi chẳng lẽ không có theo đuổi cô ấy à?”
“?”
“?”
Tôi và Phó Khải đồng loạt sững sờ.
Mặt Phó Khải đỏ bừng chuyển sang trắng bệch, anh ta gào lên:
“ vô liêm sỉ! Dám động lòng với chính em gái nuôi của mình…”
Quan Ngân Xuyên không chịu lép vế, gằn giọng:
“Người vô liêm sỉ là cậu! Có vợ rồi mà còn dây dưa không rõ ràng với em dâu!”
“Nhưng mà cũng may nhờ cái sự vô liêm sỉ của cậu, nếu không tôi đã chẳng có cơ bên Sương Sương! Cảm ơn nhé, anh chồng cũ!”
Phó Khải điên, lập ra tay trước.
Quan Ngân Xuyên cũng không ngần ngại phản .
Phó Khải vốn là cao thủ taekwondo, đai đen, đòn chân cực kỳ lợi hại.
Còn Quan Ngân Xuyên từng học Nam quyền, cú đấm cú chém cũng chẳng kém cạnh.
Hai người, kẻ tung quyền, người phóng cước, chẳng khác nào đang diễn lại cảnh võ đài.
Trong chốc lát, lực ngang bằng, bất phân thắng bại.
Đánh nhau thì đánh, miệng vẫn không chịu ngừng.
“ bạch nhãn lang chỉ nhờ vào Sương Sương tôi mới có ngày hôm nay, anh có gì mà tranh giành với tôi?”
Tôi vốn là nhân viên nghiên cứu MC, nhờ mối quan hệ này Phó Khải mới có cơ chân vào ty lớn.
Nhưng Quan Ngân Xuyên làm sao được chuyện này?
“ cầm thú vô liêm sỉ, dám mơ tưởng đến chính em gái mình!”
“Bạch nhãn lang” với “ cầm thú” nện vào nhau, làm vỡ tan cả mâm trái cây mới mua của tôi.
Rồi lại hất tung cả sofa mới cứng.
Thấy sắp vạ lây đến cái tivi mới tinh, tôi đau lòng ra can:
“Thôi nào, hai người đánh nữa được không? Đánh thêm chút nữa, e là mới của tôi hai anh phá nát mất.”
cùng, cả hai cũng ngừng tay.
Cả hai thở hổn hển, đứng đối diện, ánh mắt như hai con bò tót đang gườm nhau.
Phó Khải tóc tai rối tung, ánh mắt sắc bén, sơ mi trắng rách toạc một mảng lớn, cánh tay rớm máu.
Quan Ngân Xuyên giận bừng bừng, khóe mắt tím bầm, khóe miệng rách dài, trên áo khoác đen dính đầy vụn bánh kem.
Anh nắm chặt lấy tay tôi, bật cười lạnh lẽo, giọng mỉa mai:
“Phó Khải, cậu và em dâu còn dây dưa không rõ ràng, giờ còn mặt mũi đòi Sương Sương tha thứ? Mặt cậu dày đến mức sáng hơn cả mặt trời chắc?”
Phó Khải túm lấy tay còn lại của tôi, gào lên:
“Anh nói bậy! Tôi với Như Như hoàn toàn không có gì! Tôi chăm sóc cô ta chỉ muốn vệ cốt nhục của em trai tôi thôi! Ngược lại là cậu đấy, dám có ý với chính em gái mình, đúng là hạ tiện!”
Quan Ngân Xuyên kéo tôi về phía anh, hừ lạnh:
“Hừ! ‘Như Như’ – gọi nghe thân mật quá nhỉ! Đúng là tên đàn ông hạ cấp, ngay cả chuyện Sương Sương gì cũng không , còn bày đặt cầu xin quay lại?”
Phó Khải không chịu kém, lại kéo tay tôi giật ngược về:
“Tôi với Ngân Sương yêu nhau bốn năm, kết ba năm! Nếu nói không đủ để theo đuổi cô ấy, vậy thì anh có gì, hả anh cả?”
Tôi dứt khoát rút tay khỏi bàn tay Phó Khải.
“Phó Khải, người hoa hồng đỏ không tôi!”
“Đó là Như Như của anh!”
Tôi anh ta, thất vọng cùng cực.
bao giờ anh đã quên rằng tôi dị ứng với xoài, ghét hoa hồng đỏ?
bao giờ anh không còn nhớ tôi ăn xôi nếp, hoa hướng dương?
“Tốt nhất anh đi đi! Giữa ta đã hết rồi!”
Phó Khải giận dữ chỉ thẳng vào Quan Ngân Xuyên:
“Chẳng lẽ chỉ hắn mà em đòi ly với tôi?”
Tôi thẳng vào mắt anh ta, dứt khoát nói:
“Không. Là anh — và Bạch Nhu!”
“ của tôi rất nhỏ, không dung nổi người thứ ba.”
“Nếu Bạch Nhu nhất quyết chen vào…”
“Tốt thôi, vậy thì tôi rút lui!”
Phó Khải khẩn cầu:
“Ngân Sương, anh không đồng ý ly . Người anh yêu là em, không Như Như… là Bạch Nhu. Anh giúp cô ta, chỉ là đứa con của em trai anh thôi…”
Tôi anh ta.
Dù lúc này anh ta nhếch nhác, nhưng vóc dáng, gương mặt… vẫn đúng chuẩn gu thẩm mỹ của tôi.
nhưng, tôi vẫn dứt khoát chối:
“Ly đi! Đứa con của ta đã mất rồi… giữa ta, không còn gì để níu giữ nữa.”
Cả người Phó Khải run rẩy. Anh ta bỗng cung kính nâng tay tôi lên:
“Trước đây, bất kể anh làm sai gì, em cũng đều tha thứ cho anh! Lần này, chỉ một thứ còn chưa hình thành, chỉ mới là hợp tử thôi, mà em quyết định ly sao?”
Tôi giật mạnh tay ra, nước mắt trào ra không ngừng.
Rồi tôi tát anh ta một cái thật mạnh.
“Đó là con tôi! Đứa bé mà tôi đã mong chờ, đã khát khao rất lâu rồi!”
“Nó không chỉ là một hợp tử!”
“Phó Khải, chính anh — mới là kẻ không xứng có con của mình!”
Phó Khải Quan Ngân Xuyên đuổi thẳng ra khỏi căn hộ.
15.
Ba tháng sau, tôi và Phó Khải đến cục dân chính làm thủ tục ly .
Anh ta chia cho tôi hơn nửa số tài sản.
Trước cửa cục dân chính, Bạch Nhu đến dậm chân:
“Anh cả, sao anh có cho cô ta nhiều như vậy? còn Tinh Tinh và Nguyệt Nguyệt thì sao? Hơn nữa, em còn muốn sinh thêm cho anh hai đứa nữa cơ mà!”
Phó Khải lập lùi lại một , ánh mắt bất an thoáng lướt về phía tôi:
“Em nói bậy! Anh chỉ coi em là em dâu, sao có sinh con với em được?!”
Tôi khẽ cười nhạt.
Bầu trời xanh thẳm, mây trắng bồng bềnh, ánh nắng rực rỡ.
Tôi xoay người vào xe đã chờ sẵn lâu, nhẹ nhàng rời đi.
Rời bỏ một gã đàn ông không phân rõ hạn, phần đời còn lại mới có thật sự hạnh phúc!
Một tháng sau, với là khoa học trưởng của viện nghiên cứu MC, tôi được mời tham dự một buổi thiệu dự án.
Cũng trong ngày hôm ấy, tôi nhận được tin nhắn của Quan Ngân Xuyên:
【Sương Sương, em có đi cùng anh đến một buổi tiệc không?】
16.
Địa điểm mà Quan Ngân Xuyên gửi cho tôi, hóa ra lại cùng khách sạn với nơi tổ chức buổi thiệu dự án.
Tôi vui vẻ đồng ý.
Anh ấy chuẩn cho tôi một chuyên gia trang điểm — nghe nói chính là người chuyên phục vụ cho các ngôi sao hạng A.
Tôi trang điểm full look, khoác lên bộ váy dạ màu champagne cao cấp, rồi vào buổi tiệc.
Cửa vừa mở ra—
Cả khán phòng thoáng chốc lặng ngắt.
Trong nền nhạc du dương, ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn về phía tôi.
“Cô tiểu thư nào đây? Xinh đẹp , sao tôi chưa từng gặp qua?”
“Đương nhiên cậu chưa từng thấy rồi. Cô ấy là con nuôi họ Quan, đã rời khỏi ta lâu!”
…
Tôi đảo mắt quanh, mới nhận ra trong trường có không ít gương mặt quen thuộc.
Các tiểu thư danh giá và đám tử giàu Hải Thị tụ tập đông đủ.
Ngồi hàng ghế đầu, là những gương mặt mới nổi trong nghệ.
Phó Khải, với đại diện ty niêm yết, đang ngồi đó cùng Bạch Nhu.
Tôi đưa mắt tìm một chỗ phù hợp để ngồi.
Bất chợt, tiếng của mẹ nuôi vang lên sau lưng:
“Sao con lại tới đây?”
“?”
Tại sao tôi lại không đến?
Bà cau mày:
“Thôi được rồi, đã tới thì ngồi xuống đi!”
Bà nhích sang bên, ra hiệu cho tôi ngồi:
“Đến rồi thì an phận một chút, cướp mất hào quang của Tố Tố.”
“?”
“Anh trai con đang hẹn hò một cô gái, mà đó là nhân tài đẳng cấp thượng lưu. Con có làm mất mặt đây!”
Trái tim tôi chìm hẳn xuống đáy.
Đứng dậy, tôi khẽ nói lời cảm ơn với mẹ nuôi:
“Cảm ơn mẹ, vậy con ngồi phía sau là được rồi.”
Hàng ghế trong trường là nơi của phóng viên và nhân viên hậu trường.
Không cần sự cho phép của mẹ nuôi, tôi lặng lẽ tìm một chỗ và ngồi xuống.
Vận may hôm nay đúng là chẳng mấy tốt đẹp.
Giữa chừng đi vệ sinh, tôi lại chạm mặt Bạch Nhu.
Cô ta khoác trên người váy dạ cao cấp màu trắng, cằm kiêu ngạo hất lên:
“Tôi ngủ với anh ấy rồi. Anh ấy sắp cưới tôi thôi!”
Tôi chẳng buồn , chỉ tháo sợi dây chuyền kim cương trên cổ, cất vào túi xách:
“Vậy chúc mừng cô nhé!”
“Nhặt lại mớ bỏ đi của tôi mà coi như bối.”
Bạch Nhu đến giậm chân:
“Ăn không được thì nói nho là chua thôi còn gì!”
“Cô ăn diện lộng lẫy này đến đây, chẳng để quyến rũ anh trai sao!”
vẻ mặt ra chiều rất hiểu chuyện của cô ta, tôi bật cười giận:
“Không có việc gì thì đọc thêm sách đi! để đến chữ cũng chẳng phân biệt nổi!”
Hôm nay, MC chính là đơn vị chủ trì buổi tiệc này.
Tôi — đến dự buổi tiệc do chính ty mình tổ chức, lại nói thành đi quyến rũ đàn ông của cô ta ư?
Quay lại hàng ghế , tôi mở laptop làm việc.
Đột nhiên, khán phòng rộ lên một trận xôn xao.
“Chuỗi dây chuyền kim cương của tiểu thư Quan Tố Tố mất rồi!”
“Trong một buổi tiệc sang trọng này, lẽ nào có kẻ trộm?”
…
vệ cầm gậy kiểm tra, ưu tiên rà soát túi xách và quần áo của khách ngồi hàng .
Dù sao thì hàng ghế cũng là nơi có địa vị thấp nhất trong khán phòng.
Còn phía trước, từng người đều là danh gia vọng tộc, sao có là kẻ trộm được chứ?
Đến lượt tôi, tôi thản nhiên đưa túi xách qua.
gậy an ninh bỗng kêu “tít tít tít”.
Tôi khựng lại.
vệ chằm chằm tôi:
“Thưa cô, xin hãy mở túi ra, tôi cần kiểm tra!”
Trong lòng tôi tràn ngập nghi hoặc, nhưng vẫn phối hợp mở túi.
vệ thò tay vào, lôi ra một sợi dây chuyền kim cương.