Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9fAnKCZL1C
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
1
Tôi lập tức tắt radio, bản tin còn chưa phát xong thì bị cắt ngang. Người đàn ông ngồi ghế phụ dường như bị dọa sợ, trắng bệch.
“Sao lại trùng hợp vậy? Chiếc xe đuổi theo chúng tôi lúc nãy cũng là xe màu đỏ mà!”
Người vợ và đứa con ngồi ở ghế cũng co rúm lại, liếc nhìn nhau đầy hoảng hốt.
“Từ từ , đó là vụ nạn ba năm trước rồi.”
Tôi lấy một điếu thuốc đưa cho người đàn ông cạnh.
Nghe vậy, hắn mới thở phào nhẹ nhõm, nhận lấy điếu thuốc rồi cảm kích : “Anh bạn quý tính đại danh là gì? Tôi họ Mục, gọi tôi là Lão Mục là được. Đây là vợ tôi, La Anh.”
“Tôi họ Long, Long Trường Đống.”
Tôi nhìn qua gương hậu, khẽ gật đầu chào La Anh.
La Anh đang cô con gái trong , cạnh là cậu con trai, cũng gượng đáp lại tôi.
“Lần này may mà có Long huynh giúp đỡ.”
Lão Mục thở dài nói: “Chúng tôi vốn đón con gái từ trường về nhà, ai ngờ lại gặp chuyện như vậy…”
La Anh cũng chen vào nói: “Nghĩ lại vẫn còn rợn người, lần này về phải tìm chùa cúng bái cho yên tâm.”
“Con gái anh chị học đại học à?”
Tôi liếc nhìn cô gái trong La Anh, không còn là đứa bé , chắc tầm mươi tuổi.
La Anh dịu dàng vuốt tóc con gái, vẻ tràn đầy thương xót: “Ừ, nó học đại học rồi.”
“Không phải kỳ nghỉ, sao lại về nhà?” Tôi tò mò thêm.
La Anh bỗng sững người trong thoáng chốc, còn cậu con trai cạnh thì ho sặc sụa.
đó không phải tiếng ho bình thường, mà khô khốc, khàn đặc, nặng nề như tiếng phổi bị bóp nghẹt.
Kỳ lạ là, Lão Mục không hề quay lại quan tâm con trai, ngược lại còn lạnh lùng quát: “Mục Húc, nhịn đi, đừng phát ra tiếng lạ!”
Cậu bé như bị dọa sợ, lập tức nín thở, không dám ho .
Tôi nhíu mày, nói: “Không cần như vậy đâu, con nít không khỏe thì cứ để nó nghỉ ngơi, sao phải ép nhịn?”
Lão Mục gượng, lộ ra vẻ lúng túng.
2
Đột nhiên, tiếng gầm rú của động cơ từ xa vọng lại, mỗi lúc một gần hơn.
Lão Mục lập tức trở nên căng thẳng, hắn nhìn ra ngoài qua cửa sổ xe, giọng nói run rẩy: “Lại là chiếc xe thao màu đỏ đó! Nó bám theo rồi!”
Ánh đèn pha chói lóa rọi từ phía , một bóng đỏ lao thẳng về phía chúng tôi.
Tôi cẩn thận siết vô-lăng, trên con đường núi hẹp, tiếng động cơ gào thét chẳng khác gì một con thú hoang đang từ từ áp sát chúng tôi.
La Anh dang tay, đứa con trai và gái vào , lão Mục ngồi ghế trước đầu run rẩy.
Tôi nhìn vào gương hậu, chiếc xe thao áp sát đuôi xe chúng tôi, mui xe mở toang.
Tài xế của chiếc xe đỏ đang nắm vô-lăng, đầu gần như thò hết ra ngoài kính chắn gió, há đen ngòm như đang gào thét điều gì đó.
Là dân đua xe sao?
Tôi nhíu mày, giữ làn đường.
Con đường núi – xuống núi này là đường một chiều, hoàn toàn không thích hợp để đua xe.
Tiếng còi xe chói vang vọng giữa con đường núi vắng lặng, trong cơn gió núi lạnh buốt, vang những tiếng la hét cuồng loạn.
Tài xế chiếc xe thao dường như thật sự phát điên, nhiều lần liều lĩnh cố chen vào khe hẹp giữa xe tôi và vách núi.
Tôi không nhường đường, gã liền điên cuồng bóp còi.
Tiếng động cơ mỗi lúc một , như tử thần đang vung lưỡi hái ngay trên đầu chúng tôi.
Lúc này, lão Mục co rúm lại trên ghế phụ, trông như bị hoảng loạn đến phát điên, lẩm bẩm không ngừng.
Phía trước sắp tới khúc cua, tôi trấn an gia đình: “Đừng lo.”
Nhân lúc vào cua, tôi xoay mạnh vô-lăng trái, thân xe lắc mạnh trên đường. Cái bóng đỏ lập tức bị đẩy lùi lại, buộc phải đạp phanh gấp. đường như bắn ra tia lửa, để lại những vệt dài loang lổ.
Qua khỏi khúc cua, “con quái thú đỏ” bám đuôi phía cũng im bặt không còn động tĩnh.
3
gia đình mất một lúc lâu mới bình tĩnh lại được.
Lão Mục nhận điếu thuốc tôi đưa, rít mạnh hơi, rồi quay tôi nói: “Cảm ơn nhiều, Long huynh.”
“Sao nó cứ bám theo chúng ta vậy chứ?”
Cô bé đang rúc vào La Anh cánh tay mình, giọng run run: “Chúng ta đâu có chọc gì nó đâu.”
La Anh nhẹ nhàng vỗ về con gái, ánh từ gương hậu lướt qua tôi, giọng càng lúc càng nhỏ: “Không lẽ… là bắt thế mạng sao?”
“Chẳng phải chúng ta vừa nghe đài radio à? Trên đoạn đường này từng xảy ra nạn, tài xế chiếc xe đỏ đó chết ngay tại chỗ mà.”
Ánh La Anh lại nhìn tôi: “Long huynh, anh có biết chuyện đó không? Trong vụ nạn đó… có bao nhiêu người chết vậy?”
“Mẹ…”
Tôi còn chưa kịp mở thì cô bé sợ hãi lấy eo La Anh.
Lão Mục quay đầu trừng nhìn La Anh: “Đừng có nói nhảm! Chết bao nhiêu người thì liên quan gì tới cô? Nửa đêm rồi, đừng có hù con nít!”
Tôi nhìn qua gương hậu, thấy La Anh chậm rãi cúi đầu xuống, còn cô bé thì đỏ hoe vì sợ.
Còn cậu bé Mục Húc, tựa đầu vào cửa kính xe, theo từng nhịp lắc lư của thân xe mà trán cứ liên tục đập vào kính, như chẳng biết đau là gì.
“Tôi cũng không nhớ rõ có bao nhiêu người chết .” Tôi trả lời La Anh.
“ như, ngoài tài xế, trên chiếc xe đỏ đó còn có một cô gái đi cùng. vụ nạn thì hôn mê bất tỉnh.”
4
Trong khoang rơi vào yên lặng.
Con đường núi đen kịt, giờ đây còn lại một mình xe chúng tôi.
đường xuống núi kế là vực thẳm, thỉnh thoảng lại có những cây bách mọc nghiêng từ vách đá, cành nhánh rối rắm vươn ra.
Trong bóng tối, những bóng cây như nanh vuốt rình rập phủ đường, khiến người ta sởn gai ốc.
“Cô bé, tên là gì vậy?”
Tôi phá tan bầu không khí im lặng, liếc nhìn cô bé đang rúc trong La Anh.
Cô bé dường như không ngờ tôi sẽ mình, liền ngồi dậy, định trả lời lại nhíu mày rồi ngẩn người.
“Em trai tên là Mục Húc, còn thì sao? Cô bé, tên là gì?” Tôi lại một lần .
Cô bé từ từ hé như định trả lời, lại bị La Anh lấy.
“Con bé tên Mục Giai, Giai trong ‘Giai yến mỹ vị’ đó, là ông nội đặt cho con bé đấy.” La Anh nói.
Cô bé ngẩn ra, gật đầu nhẹ, không rúc lại vào mẹ , mà tựa vào cửa sổ ngồi riêng một mình.
5
Lúc này qua nửa đêm, trăng cũng lặn mất.
Con đường núi hẻo lánh, hầu như còn ánh đèn xe sáng phía trước.
Đột nhiên…
“Có người!” Cô bé hét .
La Anh và lão Mục lập tức nhìn ra ngoài cửa sổ, không thấy bóng ai .
La Anh xoa đầu con gái: “Nửa đêm rồi, làm gì có người? Con nhìn nhầm thôi.”
“Không!” Cô bé khăng khăng.
“Con thấy rất rõ, là một cô gái mặc váy hoa, đang đứng đường nhìn chúng ta!”
6
“Đừng nói đó là cô gái trên chiếc xe thao màu đỏ đó nhé?”
Lúc này, Mục Húc bất chợt buột , khiến Lão Mục tái mét.
“Đừng nói bậy !”
Lão Mục tiếng quát tháo đứa con, đó quay tôi, ngượng ngùng nói: “Để Long huynh chê rồi.”
“Không sao đâu, nửa đêm gặp chuyện như vậy, nghĩ vẩn vơ cũng là chuyện thường.” Tôi đáp.
“Long huynh, nửa đêm anh chạy chuyến này, chở hàng gì vậy? Tôi thấy xe anh chạy cũng nhẹ nhàng đấy.” Lão Mục chuyện khác.
“Trên xe tôi chẳng chở gì , tôi vào núi tìm người thôi.”
“Tìm người à?”
Lão Mục hơi ngạc nhiên: “Thế sao lại xe tải , chẳng phải rất bất tiện sao?”
“Bất tiện thì có, an toàn mà.”
Tôi : “Tôi xe hơn chục năm rồi, loại này còn quen hơn xe con.”
“Nhìn Long huynh là biết tay lụa rồi.”
La Anh trừng lườm Lão Mục một cái: “Giỏi hơn anh nhiều!”
Lão Mục không tiếng, còn La Anh quay tôi: “Long huynh có người thân trong núi sao?”
“Không phải tìm người thân, tôi thay khách hàng đi tìm một người bạn của cô ấy.”
7
Đang nói chuyện thì một bóng trắng bỗng xuất hiện ngay giữa đường.
Ánh đèn pha quét qua, mọi người trong xe đều nhìn rõ, đó thực sự là một cô gái mặc váy dài trắng, ống tay áo còn thêu lấm tấm hoa đỏ.
Lúc ấy tôi đạp phanh không kịp, xe lao thẳng tới cô gái.
May mà, đó là một bóng , giống như một ảnh chớp qua màn TV, đột nhiên hiện ra rồi biến mất.
“Là cô ta sao? Là cô ta phải không?”
Mục Húc hoảng hốt kêu : “Cô ta trở lại rồi sao?”
“Im !” Lão Mục lại quát .
La Anh lấy con gái, cô bé thì rất bình tĩnh, đầy vẻ khó hiểu: “Mẹ ơi, vừa nãy con như nghe ai gọi mình.”
La Anh theo phản xạ che con gái lại: “Đừng nghe, không phải chuyện tốt lành gì đâu.”
“Tất đừng căng thẳng quá, có là ảnh tự nhiên được ghi lại trong môi trường ở đây thôi.” Tôi cố trấn an mọi người.
Lão Mục vội vàng gật đầu: “Đúng đúng, Long huynh chạy xe lâu năm, chắc chắn biết nhiều hơn chúng ta.”