Đêm đó, chồng tôi nói:
“Mình bỏ nhau đi.”
Tôi không khóc.
Sáng hôm sau, trời vừa hửng sáng, tôi vẫn dậy như mọi ngày.
Chum nước đặt trên bệ bếp đã cạn sạch. Tôi xách chiếc xô ra vòi nước giữa sân hứng nước. Nước mùa đông lạnh buốt, lạnh đến tận xương tủy.
Xách nước vào xong, tôi nhóm lò than, hâm lại phần cơm nguội từ tối qua.
Cửa phòng anh vẫn đóng kín. Anh luôn ngủ nướng, thường phải gần trưa mới dậy.
Tôi lau bàn ăn sạch bóng, không còn sót lại chút váng mỡ nào, rồi bày vài đĩa dưa muối lên bàn.
Sau đó, tôi tháo chiếc chìa khóa treo ở cửa, nhẹ nhàng đặt cạnh đôi giày da đã cũ sờn của anh.
Tôi rời đi.
Và không bao giờ quay lại nữa.