Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5flJprivYO
Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
**5.**
Ánh trăng mái hiên hắt xuống, rọi lên mu bàn con bé.
Trên ngón vẫn còn vết sẹo cước năm ngoái.
Tôi bế con lên.
Con bé ôm con hổ bông, áp má vào vai tôi, mơ màng thốt lên một câu “Mẹ ơi con lạnh”, rồi lại chìm vào giấc ngủ.
Đặt con lại giường đắp chăn cẩn thận, tôi ngồi lặng cạnh một lúc lâu.
Điện thoại đã cúp.
Cũng có thể là Cố Thành tự ngắt máy, ai là người bấm nút trước cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Đèn dưới vẫn sáng, mẹ tôi đang dọn dẹp đĩa trong đó, tiếng nước chảy ào ào.
Tôi không qua, chỉ ngồi xuống bậc đá trước cửa sân.
Điện thoại úp sấp trên đầu gối.
Trong đầu tôi tự nhiên lật ngược lại một con số.
Tiểu Vũ năm nay bốn tuổi.
Sinh nhật là tháng Năm.
Lùi lại, thằng bé ra đời hơn bốn năm trước.
Minh qua đời là vào tháng Mười ba năm trước.
Lúc Tiểu Vũ ra đời, Minh vẫn còn sống.
Lúc còn sống, Cố Thành đã bắt đầu đóng tiền nhà thay rồi.
Tôi luôn đinh ninh rằng việc đó chỉ bắt đầu sau khi Minh chết.
“ em ra đi, vợ góa con côi không nơi nương tựa, mình giúp đỡ một tay”.
nói một cách rành rọt lẽ phải, thế là tôi tin.
Nhưng Tiểu Vũ lại có trên đời trước chết Minh trọn vẹn một năm trời.
Lồng ngực như bị đục khoét một lỗ hổng, gió lạnh thốc thẳng vào trong.
Những hình ảnh lúc đó tôi không mảy may nghĩ ngợi, hay nói đúng hơn là không dám nghĩ sâu, giờ đây tranh nhau ùa .
Có một lần tôi đưa An An sang nhà tặng quần áo giao mùa.
Tiểu Vũ chạy trong phòng khách, vấp phải bậc cửa ngã lăn ra, đầu gối trầy xước, khóc rống lên vang nhà.
trong lao ra, ôm chầm Tiểu Vũ, quay ngoắt sang gắt Cố Thành một câu.
Cô gắt: “ nhìn con trai xem!”
Còn Tiểu Vũ thì buột miệng gọi “Ba”.
Lúc đó tôi cứ ngỡ cô giận quá líu lưỡi, còn giả lả làm hòa, Tiểu Vũ quấn quýt Cố Thành, gọi như vậy cũng là bình thường.
Lại nhớ chuyện trung tâm thương mại nửa năm trước.
An An và Tiểu Vũ cùng ngồi xe điện thú nhún.
Có một chị đi ngang qua, ngồi xổm xuống nhìn nửa ngày, rồi tôi: “Hai đứa trẻ này giống nhau quá.”
Lúc đó tôi cũng : “Chứ còn gì nữa.”
Cố Thành không .
đứng đằng sau, hai tay đút túi quần, vẻ lúc đó bây giờ tôi đọc hiểu .
Đó không phải là bối rối, đó là chột dạ.
Ba tôi trong nhà ra, bưng theo một nước gừng.
“Đêm sương lạnh, con uống đi rồi ngủ sớm.”
Ông đặt nước tay tôi, kéo chiếc ghế tre ngồi xuống, cũng chẳng hỏi han gì cuộc điện thoại.
Hai ba con ngồi ngoài sân, trên đầu là cả một bầu trời sao.
Hồi lâu sau, ông mở lời: “Ba dọn trống giá sách cho An An rồi, sau này sách con bé cứ xếp lên đó.”
“Con cảm ơn ba.”
“Con đường phía sau nhà lão làm xong rồi, đi học gần lắm, đi bộ có mười phút thôi.”
“Vâng.”
Ông vỗ vỗ đầu gối đứng lên. “Thế ba cũng đi ngủ đây, mai nhà đi chợ phiên, An An muốn xem kẹo mạch nha.”
Ông vào nhà.
Cửa sân khép hờ, ngoài là đồng lúa và hình bóng những ngọn núi xa xa.
Tôi mở album ảnh trên điện thoại, lướt tìm rất lâu, tìm thấy một tấm ảnh cũ.
Hồi An An tròn năm tuổi vào ba năm trước, Minh vẫn chưa xảy ra chuyện, mấy gia đình cùng đi chụp chung một tấm hình.
Hàng trước An An và Tiểu Vũ đứng cạnh nhau, Tiểu Vũ lúc đó hơn một tuổi, đang bế trên tay.
Tôi lại lật album cũ Cố Thành.
Có một tấm ảnh chụp tập thể hồi tiểu học.
Hàng đầu giữa, một cậu bé gầy gò nhỏ thó, cắt tóc húi cua.
Tôi đặt hai tấm ảnh cạnh nhau.
Gờ xương mày, cằm, khoảng cách giữa hai .
Không phải là giống.
Hai gương cách nhau ba mươi năm, hoàn toàn là đúc ra một khuôn.
**6.**
Hôm đi chợ phiên, trên thị trấn đông nghẹt mức không lách nổi .
Các sạp câu đối xuân, đồ khô, cá sống xếp thành hàng dài chiếm trọn nửa con phố.
Ba tôi dắt túi vải đựng tiền ngang hông, hai tay giữ chặt bắp An An, để con bé ngồi vắt vẻo trên cổ mình.
An An hai tay túm tai ba tôi, điều hướng.
“Ông ngoại, rẽ trái! Chỗ kẹo mạch nha đằng kia kìa!”
Ông lão kẹo dựng lò than ngay đầu hẻm.
An An chọn một con thỏ.
Cầm cây kẹo mạch nha trên tay không nỡ , con bé khẽ hỏi tôi: “Mẹ ơi, này có đắt không ạ?”
Tim tôi thắt lại, vội gật đầu không đắt. Con bé lúc này nheo lại, thè lưỡi liếm một miếng nhỏ xíu.
Đi ngang qua tiệm văn phòng phẩm, vị trí bắt nhất trong tủ kính treo một hàng cặp sách.
Chiếc nằm ngay chính giữa màu hồng, trong túi lưới hông còn nhét một cục bông hình quả dâu tây.
An An trên vai ba tôi khẽ đong đưa, ánh ghim chặt vào chỗ đó.
Con bé nhìn chừng hai giây, rồi ngoảnh đi.
Ba tôi khựng , bế An An xuống.
Ông không hỏi An An có thích hay không, trực tiếp vào trong tiệm, gỡ chiếc cặp màu hồng đó xuống, ra quầy thanh toán tiền.
Lúc ra, ông nhét luôn chiếc cặp vào lòng An An.
“Ông ngoại?” An An ôm chặt chiếc cặp, tay giấu trong tay áo không dám sờ.
“Khai giảng phải dùng chứ? Đồ cũ nên thay đi rồi.”
An An liếc nhìn chiếc cặp cũ đang buộc bằng dây giày trên lưng mình.
Chiếc cặp đó ngày xưa Cố Thành mang , là phúc lợi công ty phát.
Mãi sau này tôi biết, đó là đồ thừa Tiểu Vũ chọn chán rồi bỏ lại.
An An đứng trước cửa tiệm không nhúc nhích, con bé đột nhiên níu vạt áo tôi, cất giọng rất nhỏ:
“Mẹ ơi, hôm nay ba có không? Nếu ba , thấy con mua cặp , ba có không vui không ạ?”
Tim tôi đau nhói, tôi ngồi xổm xuống giúp con chỉnh lại quai cặp:
“Sau này con muốn mua gì, cứ nói thẳng với mẹ.”
Đêm hôm đó, An An ôm khư khư chiếc cặp đi ngủ.
Con bé nằm nghiêng cuộn người lại, áp má vào cục bông hình quả dâu tây, đó là lần đầu tiên con bé sở hữu một thứ màu hồng, hoàn toàn thuộc riêng mình.
Đêm Giao thừa, ba tôi đích thân vào .
Bình thường ông rất hiếm khi cầm muôi, chỉ có Tết nghiêm túc làm một bữa ra trò.
Cá xào chua ngọt, thịt hấp thính, lạp xưởng hấp, món bưng ra cuối cùng là một nồi canh gà, hầm suốt bốn tiếng đồng hồ, nước canh trắng đục như sữa.
An An ngồi ngay ngắn trước bàn , ngoan ngoãn và một cơm đầy rắc, cả canh gà cũng húp cạn sạch sành sanh.
Mẹ tôi cầm muôi định múc thêm cho con bé: “Đủ không cháu? Trong nồi còn đùi gà nữa, thêm nhé?”
An An xua tay lia lịa, xoa xoa bụng tròn căng nói: “Bà ngoại ơi, cháu không nổi nữa đâu, bụng sắp vỡ ra rồi, nhà… chỗ ba, cháu chỉ một con thôi.”
Mẹ tôi một tiếng, rồi quay đi len lén lau khóe .
Buổi chiều tôi và mẹ gói sủi cảo.
An An bê một chiếc ghế đẩu nhỏ ngồi chầu chực cạnh.
Hai bàn tay con bé dính đầy bột mì, sủi cảo nặn ra chẳng có nếp gấp nào, nằm bẹp dí trên phên tre.
Mẹ tôi bưng riêng phên sủi cảo đó vào .
“Mấy này không ai đụng vào, để dành tối nay luộc cho An An.”
An An nghe xong, vui sướng nhảy cẫng lên xoay vòng vòng trong .
Khuỷu tay con bé suýt thì va đổ đĩa giấm, mẹ tôi vội vàng đỡ , miệng mắng “chạy chậm thôi”, nhưng tay lại đẩy đĩa giấm sát vào tít trong bệ .
Đúng mười hai giờ đêm, tiếng pháo nổ vang rền khắp nơi.
Ba tôi dắt An An ra ngoài sân.
An An sợ tiếng động lớn, bịt chặt tai nấp sau lưng ba tôi.
Ba tôi ngồi xổm xuống châm ngòi, ngọn lửa vừa xẹt lên, An An sợ hãi hét ré lên, nhưng đôi vẫn len lén nhìn qua kẽ tay.
Pháo hoa nở bung trên đỉnh đầu, những vụn giấy xanh đỏ rơi lả tả xuống.
Ánh sáng rọi lên khuôn An An, con bé há hốc miệng, ngẩng đầu lên, trong đáy sáng lấp lánh.
“Ông ngoại! Đẹp quá đi mất!”
Lớn chừng này, Cố Thành chưa từng một lần đưa con bé đi đốt pháo.
Lần nào Tết Cố Thành cũng cớ công ty bận rộn, thực chất là đi đón Giao thừa cùng mẹ con .
Mẹ tôi đứng dưới mái hiên quay video, hô lớn: “Gửi vào group gia đình! Cho mọi người xem An An này!”
An An chạy lại tôi, níu tay áo tôi.
“Mẹ ơi, năm sau Tết chúng lại nhà ông bà ngoại có không mẹ?”
Tôi ôm ghì con vào lòng, nước không kìm nữa mà tuôn rơi.
“, nay năm nào chúng cũng đón Tết đây.”