Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/16x5EGY4t

Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

**9.**

Ngay đêm hôm đó Cố đến.

Tôi nghe thấy tiếng xe đỗ xịch cổng , tiếng động cơ tắt ngóm, tiếng xe ra rồi đóng lại.

Bước chân dừng lại trước cổng.

Anh ta không gõ .

Tôi mặc áo khoác đi ra.

Anh ta đứng dưới gốc hoa mộc tê, áo phao không kéo khóa, cổ áo bị gió thổi lật tung lên.

Thấy tôi, anh ta tiến lên một bước. “Hà Dao đến rồi sao?”

“Đến rồi, rõ ràng mọi chuyện rồi, chưa kịp ăn cơm đã đi rồi.”

Yết hầu anh ta trượt lên trượt xuống.

“Chuyện của An An…”

“Chuyện của An An tự sẽ lo.”

“Ý anh không phải như thế. Ý anh là…”

Anh ta đưa tay vuốt mạnh mặt, “Chuyện của Vũ quả thực anh đã sai, An An cũng là con gái anh, điều này sẽ không bao thay đổi.”

Tôi tựa lưng vào tường , nhìn anh ta.

nhật con, anh đặt bánh kem cho Vũ. sách của con hỏng ba tháng, Vũ đi đôi giày thể thao hàng hiệu.

Đại hội thể thao của An An anh chưa đi lần nào, họp phụ huynh của Vũ anh không sót một buổi.

An An sốt cao mươi độ, gọi cuộc điện thoại không ai bắt máy… lúc đó anh đang sửa ống nước cho Hà Dao.”

Gặp phải câu hỏi hóc búa, anh ta lại ngậm miệng.

“Cái anh là không bao thay đổi ấy, tám qua chưa từng thấy.”

Gió đầu ngõ thốc vào. Anh ta cúi gằm mặt đứng hồi lâu.

“Anh có thể… vào trong thăm con bé một được không.”

“Con ngủ rồi.”

Anh ta liếc nhìn về hướng cổng , ánh lộ vẻ cầu xin xa lạ.

Cánh vẫn đóng, ánh đèn bếp lọt qua khe .

“Vậy ngày mai anh…”

“Đợi mùng Tám đến cục Dân chính.” Tôi lạnh lùng , “ gì đáng thuộc về An An, một đồng cũng không được thiếu. Còn khác, anh tự liệu mà làm.”

Tôi không đợi anh ta lời thêm, quay lưng bước thẳng vào .

Mùng Tám, cục Dân chính trên thị trấn hàng bảy tám đến làm các loại thủ tục. Chúng tôi ở tít đằng sau.

Phía trước có đôi trẻ đến đăng ký kết hôn, chàng trai tay ôm bó hoa, cô gái cười tươi rói.

Tiếng hô “Tôi đồng ý” vang vọng cả tòa nhà.

Tôi nhìn hai cuốn sổ đỏ trên tay họ, chợt nhớ đến cuốn sổ của chúng tôi nào, trên đó còn in dòng chữ “Trăm hòa hợp”.

Giữa chúng tôi và họ chỉ cách đôi vợ chồng mới cưới.

Đến lượt chúng tôi, làm thủ tục trước sau chưa đầy mười phút.

Xong xuôi nhanh.

Lúc bước ra , nắng chói chang, hắt vào đau rát.

Anh ta đứng trên bậc thềm, dường như vẫn muốn điều gì, đến cuối vẫn không miệng.

Về đến nhà, An An đang ngồi làm bài tập.

Con bé ngẩng đầu lên, nhìn tôi một cái.

“Mẹ về rồi ạ.”

“Ừ.”

Buổi tối trước khi đi ngủ, con bé lục ngăn trong của chiếc sách ra tranh nọ.

Dưới ngọn đèn, con bé nhìn tranh lâu.

tranh sáp màu có … ba, mẹ, An An, trai.

Con bé cầm cục tẩy trên bàn, cúi đầu chà mạnh.

Đầu tiên là xóa hai chữ “ trai”.

Nét bút chì mờ đi, lớp nền sáp màu vẫn còn đó.

Sau đó con bé chuyển cục tẩy đến trên đầu cao nhất.

Hai chữ “Ba ba”.

Con bé dùng sức chà, giấy quá mỏng, xoa đi xoa lại mặt giấy rách toạc ra một lỗ hổng.

Con bé nhìn chằm chằm vào cái lỗ đó, tay khựng lại.

Gấp tranh lại, gập làm đôi, rồi nhét vào ngăn trong của .

Kéo khóa lại… chiếc mới khóa kéo trơn tru, kéo một phát là đến tận , không cần dùng đến dây giày để buộc nữa.

Tắt đèn, con bé ôm con hổ bông trở mình, quay mặt vào tường.

Tôi nghe thấy con bé khẽ khàng sụt sịt mũi trong chăn.

Tôi ngồi bên mép giường, đợi đến khi nhịp thở của con đều đặn lại, mới dém lại góc chăn cho con.

**10.**

Tháng Sáu.

Hoa hòe trên thị trấn nở rộ, từng chùm từng chùm trĩu trịt trên cành, gió thổi qua là rụng lả tả đầy đất.

An An đã học xong học kỳ này ở trường học thị trấn.

Cô giáo chủ nhiệm với tôi, tích của con bé top ba toàn khối, đặc biệt môn văn xuất sắc.

tập làm văn, trong khi đứa trẻ khác viết như nước chảy bèo trôi, con bé lại viết được câu thế này: “ ngoại gánh cá còng lưng, lưng không còn thẳng như ngày xưa nữa.”

Tôi nghe xong, trong lòng không rõ là tư vị gì.

chiều mỗi ngày tan học.

Ba tôi đúng đứng đợi ở cổng trường.

Trên tay khi thì cầm que kem, lúc thì ủ hai củ khoai lang nướng.

Hôm nay là kem.

An An nhận lấy cắn một miếng.

Hai cháu song song rảo bước trên con đường về nhà.

Cánh hoa hòe rơi vương trên tóc An An, con bé không hay biết, ba tôi đưa tay nhặt xuống giúp con.

ngoại.”

“Sao cháu.”

“Thế nào là bánh kem nhật ạ? Có phải là chiếc bánh làm riêng cho đón nhật không ?”

“Đúng vậy, nhật thì phải có bánh kem chứ.”

An An gật đầu.

Nước kem chảy ròng ròng qua kẽ tay, con bé đưa lưỡi liếm một vòng.

“Vậy nhật nay cháu có được có một cái bánh của riêng cháu không ạ?”

“Đương nhiên là được rồi.”

An An lại bước thêm vài bước.

“Trên bánh có được viết hai chữ An An không ?”

Ba tôi nghiêng đầu nhìn con bé.

“Viết to to một ấy ạ.” Con bé bồi thêm một câu.

Ba tôi không đáp, bước chân đi vững chãi thêm một .

vươn tay, nhặt tiếp một cánh hoa hòe trên đầu An An.

nhật An An là ngày mười hai tháng Bảy.

Mẹ tôi đi chợ thị trấn hôm trước mua trứng gà, bột mì và kem tươi.

Bà không biết làm bánh kem, phải dựng điện thoại trên bệ bếp, làm theo video hướng dẫn từng bước một.

Đánh lòng trắng trứng mất nửa tiếng đồng hồ, mỏi tay đến mức phải vẩy mấy chục lần.

“Mẹ, hay là ra tiệm mua một cái đi.” Tôi khuyên bà.

“Mua làm sao chân bằng tự làm.” Bà không buồn ngẩng đầu lên, tiếp tục hì hục với âu lòng trắng trứng.

Bánh kem được nướng bằng nồi cơm điện.

Mẻ đầu tiên bị xẹp, mẻ hai may thay cũng hình.

Mẹ tôi trét kem lên mặt bánh, tay nghề còn lóng ngóng, chỗ dày chỗ mỏng.

An An bám vào mép bếp quan sát đầu đến cuối.

“Vẫn còn thiếu một .” Mẹ tôi đối diện với đống kem xiên vẹo đó, tự lẩm bẩm.

tủ lạnh.

quả dâu tây tôi đi chợ mua sáng sớm, rửa sạch sẽ gọn gàng trong bát.

Bà cẩn thận từng quả lên mặt bánh kem, bày biện hồi lâu.

Nghiêng đầu ngắm nghía, rồi lại nhích lại vị trí.

Cuối dùng dâu tây hai chữ.

An An.

Hai chữ ấy xiên xiên vẹo vẹo, màu đỏ tươi rót trông đẹp.

An An đứng trước bàn, hai tay chống lên mép bàn, đăm đăm nhìn chiếc bánh kem đó một lúc lâu.

Ngọn lửa nến lung linh phản chiếu trong đồng tử con bé.

“Ước đi cháu.”

Con bé nhắm lại, môi mấp máy hai cái, rồi ra.

Thổi phù tắt nến.

Mẹ tôi bật đèn tuýp lên. “Cháu ước gì thế?”

An An lắc đầu.

Tôi cúi xuống, con bé ghé sát vào tai tôi.

“Con ước nào con cũng có một chiếc bánh kem của riêng mình.”

Tim tôi khẽ nhói lên, gật đầu bảo được.

Chiếc bánh kem phủ sần sùi lồi lõm, phần đáy nướng bằng nồi cơm điện hơi xém một mảng.

nó là một chiếc bánh nguyên vẹn, không phải là hàng vụn vặt, không phải là ta ăn thừa bỏ lại.

Tôi cắt bánh, đặt miếng to nhất vào bát An An.

Mấy quả dâu hơi lệch một , vẫn nhận ra được hai chữ An An.

Con bé cười rạng rỡ bưng bát lên, cắn một miếng rõ to, kem dính lem luốc cả lên chóp mũi.

“Mẹ ơi, ngọt quá.” Con bé lúng búng trong miệng.

Chiều buông xuống, tiếng ve sầu kêu râm ran đinh tai nhức óc.

Ba tôi đang tưới nước cho cây hoa mộc tê .

Mẹ tôi ngồi trước bàn máy khâu, đạp máy kêu lạch cạch… đang gấp rút may một chiếc váy cho An An, bà bảo con gái thì phải mặc váy.

Điện thoại rung lên một tiếng.

Một thông báo chuyển khoản ngân hàng.

Trong phần ghi chú chỉ vỏn vẹn ba chữ.

“Cho An An.”

Tôi không bấm vào xem.

Nhát dao hai lia xuống bánh kem, ngay ngắn gọn gàng.

An An vẫn đang cười đùa vui vẻ.

Khóe miệng dính đầy lớp kem trắng tinh khôi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn