Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd
Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“ cô có biết Chí Dũng ra sao rồi không? Chắc ấy bị giết đâu nhỉ?”
“Không biết.”
“Còn hàng xóm thì sao? ấy nói xách cổ hàng đồn rồi mà, ấy nào rồi?”
“Cũng không biết.”
“ cô biết cái gì?!”
“Tôi biết hàng này từng có tiền án, hơn , đầu óc không bình thường, chắc là có bệnh tâm thần.”
Thảo nào.
Thảo nào hàng này lộng hành đến .
Hóa ra là bị tâm thần.
Tôi và một “tôi” khác nói với nhau câu được câu chăng.
Mặc cho nói gì, tôi cũng nhất quyết không mở .
Đột nhiên tôi nhớ ra một điểm vô lý.
Rõ ràng hàng chỉ có một mình.
Nhưng rành rành có tới hai .
Một kẻ sợ lộ thân phận hàng nên không .
kẻ đang đóng giả nói với tôi, là ai?
12
Giọng nói này.
Không phải bạn trai.
Càng không phải hàng xóm.
Tôi hỏi đầu dây kia: “ , có phải là đồng bọn hàng không?”
“Thông minh đấy.”
Đến này tôi mới bừng tỉnh.
Bạn trai và hàng xóm dễ dàng sập bẫy chúng, e là phần lớn do tưởng đối phương chỉ có một nên chủ quan khinh địch.
Bây giờ tôi hiểu rồi, tôi chỉ có thể đợi, đợi thật sự đến đây một lần .
Nhưng lũ xấu sẽ không kiên nhẫn đợi cùng tôi.
Tôi nghe thấy cạy khóa.
Sau đó, điện thoại liên tục hiện vài tin nhắn văn bản:
[Ây da, cô phát hiện ra tôi rồi phải không?[Thật là! bảo là chơi cùng nhau cơ mà, cô không ra thì chúng ta chơi kiểu gì?[Đừng lo, chúng tôi sẽ tìm cô ngay thôi, đến đó chơi tiếp cũng muộn.]
Tôi không kìm được mà nhắn :[Đồ thần kinh!]
[Sao cô biết tôi có bệnh? Hay là cô yêu thầm tôi rồi?[Quả nhiên cô để ý tôi từ lâu, đừng gấp, tôi với cô ngay đây.[Còn bộ ngây thơ gì , bật đèn xanh rõ rành rành ra , đúng là tiểu yêu tinh.]
Tôi vội vàng chặn tin nhắn, buồn nôn đến cực điểm với những lời lẽ hàng.
Trước khi bị tôi chặn, hắn còn gửi thêm một câu:[Tôi và bạn tôi đúng là đều có bệnh, nhưng bạn tôi kỹ năng tốt lắm, nó biết cạy khóa đấy, hắc hắc.]
Một linh cảm chẳng lành dâng lòng.
Phải sao đây?
Nếu bọn chúng thực sự xông được nhà, chẳng phải tôi xong đời rồi sao?!
Tôi nóng nảy như kiến bò chảo nóng, lấy tủ, lấy ghế ra chặn chặt .
Nhưng dù bây giờ có chặn đi thì cũng chỉ cản được nhất thời.
Tôi vò đầu bứt tai, từ đầu đến chân tê dại.
“Rè rè rè.”
gì ?
Sao nghe giống ?
“Đoàng” một , một mũi đâm xuyên qua cánh hiện ngay trước mắt tôi.
Đây mà gọi là cạy khóa sao?!
Dùng luôn?!
Tôi kinh hãi hét lớn: “A a a a!”
vang như cứa ngay mang tai tôi.
Cảm giác này, giống hệt như đang chờ đợi cái chết giáng xuống đầu mình .
việc chờ chết, không nhìn thấy bất kỳ tia hy vọng nào!
Âm thanh chát chúa bất thình lình khiến tôi một lần gục ngã.
Tôi uất ức gào :
“Tại sao!
“Tại sao nhắm tôi! Tôi chỉ vì lười biếng mà không mặc quần dài thôi mà! là các phải nhắm tôi sao?!
“Tôi có lỗi gì chứ! Tôi vẫn muốn chết!
“A a a a a a a!”
vẫn tiếp tục hoạt động.
đầu tôi chỉ còn hai chữ: xong rồi.
“Trương Y, cái gì ! Mau nghĩ cách đi!”
Giọng nói điện thoại giúp tôi lấy chút bình tĩnh.
Đúng !
Rốt cuộc tôi đang cái gì này?!
Tôi không thể chờ chết được!
Tôi còn đập thẳng mặt Chí Dũng, còn rất nhiều việc!
Nhìn sàn nhà trơn trượt, tôi kiên quyết hành động.
Tôi không thể chết.
Không thể chết một cách lãng xẹt như này được!
13
Tôi trốn phòng ngủ.
quá chói tai, mồ hôi lạnh vã ra đầy trán.
Nếu không nhờ có một “tôi” điện thoại trò vài câu, chắc tôi sợ đến ngất xỉu từ lâu rồi!
“Trương Y, đừng sợ, nhất định sẽ đến kịp mà!”
Tôi gật đầu vô thức, nói:
“Cô thực sự là một tôi khác sao?
“Tại sao có thể gọi điện cho tôi được, này đúng là tâm linh thật đấy.
“Hơn lòng tôi vẫn luôn thắc mắc, nãy cô bảo tôi quan , còn nói tiếc là bản thân không nhận ra, nghĩa là sao?”
Đối phương:
“ đến nước này rồi mà cô còn tò mò mấy đó à?”
Tôi:
“Nếu cô chính là tôi, thì cô phải hiểu tính tò mò tôi chứ, nếu không biết nguyên nhân, chắc ngủ tôi cũng bứt rứt không yên.
“Huống hồ bây giờ tôi sắp chết đến nơi rồi, trước chết cũng phải được chết cho rõ ràng chứ.”
Đối phương:
“Thật là! Chết chóc gì mà chết! Cứ đến dầu sôi lửa bỏng là suy nghĩ tiêu cực! Tính nết y hệt tôi!
“Nói cho cô biết cũng không sao, tôi chỉ sợ cô không tin tôi thôi.”
Đầu dây kia im lặng vài giây, tôi nghe thấy giọng cô ấy trở nên nặng nề, giống như vừa đưa ra một quyết định hệ trọng nào đó rồi hít sâu một hơi:
“Tôi là cô ở vòng lặp thứ nhất, ở vòng lặp đó, tôi chết rồi, nên linh hồn tôi mới trôi dạt đến đây, vì tôi không cam lòng nhìn thấy bản thân ở vòng lặp thứ hai tiếp tục phải chết.