Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur
Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Bấy giờ Bùi Hành trong kỳ khoa cử đỗ liên tiếp Tam nguyên, được phong Giám sát ngự sử địa phương nhỏ nhoi, lần nữa bị đuổi khỏi kinh thành.
Chàng đến Giang Nam.
Nghe chàng cha mẹ đều mất, ta nếu gả vào thì không có mẹ chồng đặt quy củ xoay vần.
Bên trên chàng còn có vị huynh trưởng làm tướng quân, như vậy cũng coi như có gia tộc làm chỗ dựa chống lưng.
Nhìn kiểu gì cũng thấy .
Khuyết điểm duy nhất là Bùi Hành cái miệng quá độc, nghe vừa đến Giang Nam đắc tội nhiều người, đối với ta cũng lạnh nhạt.
Ta giả vờ tình cờ gặp gỡ mấy bận, cho đến ngày, Bùi Hành trầm tư nhìn ta:
“Tống tiểu thư đây, lẽ là muốn ta nàng ?”
Ta đáp:
“ . Mồng tám tháng sau gia đình tổ sinh thần cho ta ở Vạn Tiên Lầu, chàng có đến không?”
Ánh Bùi Hành nhìn ta như không .
Không đồng ý, cũng từ chối.
Đến ngày sinh thần, ta lén lút trốn khỏi phủ.
Ta lừa Bùi Hành , gia đình căn bản tổ sinh thần ở Vạn Tiên Lầu gì cả, ta muốn tìm cái cớ để gặp chàng lần thôi.
Trời muộn lắm , giữa đổ , khiến ta ướt sũng như chuột lột.
Ta dầm , lại còn dẫm vũng nước trẹo chân, run cầm cập trong gió đợi lâu.
Cho đến khi t.ửu lầu sắp đóng cửa, Bùi Hành vẫn không tới.
ta nhìn màn xa thẳm, bình thản nghĩ rằng nếu Bùi Hành cũng vì danh tồi tệ bị từ hôn ta mà tránh né, thì chàng không là người nhất.
Coi như ta nhìn lầm người .
Ta không cần chàng nữa.
ngay khoảnh khắc sau .
Có người đội mà đến, để phó cuộc hẹn mà chàng chưa từng nhận lời.
Ta vốn không định khóc đâu.
định từ bỏ trước cũng chưa từng thấy tủi thân bao giờ.
Cho đến khi nhìn thấy Bùi Hành xuất hiện, nước cứ thế lặng lẽ rơi .
Người chàng ướt đẫm nước , khóe môi dường như có vết thương, đêm tối quá nhìn không rõ.
Sau này ta mới biết, đêm Bùi Hành căn bản không định đến cuộc hẹn.
là trên đi làm về tình cờ gặp được kẻ đang phỉ báng x.úc p.hạ.m ta trên phố.
chàng vốn dửng dưng đi qua được vài bước, lại hiểu vô để tâm.
Thế là cuối vứt cả ô, sải bước lao vào vung nắm đ.ấ.m.
Đến cuối ô cũng mất, thời gian cũng lỡ, khắp người vô chật vật.
đứng dậy ta không nhịn được khẽ hít hà vì đau, Bùi Hành dường như nhận ra điều gì .
Chàng quỳ gối trước mặt ta, khẽ rũ .
“Trẹo chân ?”
Ta che kín giày tất, giở chút tâm tư, rầu rĩ :
“Cha mẹ không được tùy tiện xem đâu.”
“Xem là ta .”
ta nghe thấy giọng chàng xuyên qua .
Chàng bảo: “Ừm, ta .”
Lần này đến lượt ta luống cuống.
Nhìn chàng cúi đầu kiểm tra vết thương cho mình, ta không nhịn được nhắc nhở chàng:
“Danh ta tệ lắm .”
Khóe người trước mặt hơi cong lên, dường như đang .
“Không , danh ta ở kinh thành cũng tệ lắm.”
Ta thút thít lau nước :
“ giờ ta không muốn gả cho chàng nữa .”
“Ta hư vinh lắm, ta muốn tiền đồ gấm vóc cơ.”
“Mặc dù dung mạo chàng cũng được, hợp ý ta.”
“ quan chàng nhỏ quá, mới có thất phẩm thôi.”
“Chàng đủ thì mới xứng với ta được.”
Ta nghe Bùi Hành :
“Ừm, ta sẽ nỗ lực để xứng với nàng.”
về nhà là Bùi Hành cõng ta về.
Ta nằm trên vai chàng, nghĩ lại nãy mình khóc thật mất mặt.
Thế là tìm cách gỡ gạc thể diện cho bản thân.
“Chàng được là hôn thê Thái t.ử, Hoàng hậu tương lai , chàng hời to biết không?”
“… Nhắc đến hắn lần nữa là ta ném nàng .”
“Chàng thật sự muốn ta ? Ta không cần sự thương hại chàng đâu.”
“Ừm, thật lòng muốn.”
“Muốn đến mức nào?”
“Muốn đến mức trằn trọc không ngủ được.”
…
Giữa màn đêm rơi lác đác năm nào.
Hai kẻ mang danh tồi tệ, gặp được nhau như thế.
Ta hoàn hồn trở lại, Bùi Hành vẫn đang đợi câu trả lời từ ta.
Tán ô nghiêng về phía ta, che chắn cho ta vô chu đáo.
Ta mỉm , chân thành đáp:
“, ta muốn người nhất.”
“ người nhất ấy, ta sớm có được .”
(Hoàn)