Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

5

Thế nhưng, cho dù tôi có ra sức lòng thế nào, Lục Dụ Bạch vẫn không hề lay động.

Thậm chí sau còn lạnh nhạt hơn trước.

Mỗi từ chối đều dứt khoát.

Cứ như một khối băng cứng ngắc lạnh buốt.

Anh tôi cười nhạo:

“Từ bỏ đi, đồ phế vật.”

Tôi dẫm mạnh một cái:

“Từ bỏ cái em anh!”

Đột nhiên.

Điện thoại tôi vang lên một tin nhắn.

Là Lục Dụ Bạch.

“Cậu có rảnh sau buổi tập hôm nay không?”

Mắt tôi lập sáng rực.

Hề hề, thấy , đúng là kiên trì bám riết cũng có hiệu quả.

Tôi đây đường đường là một đại mỹ nữ xuất sắc xinh đẹp, ai mà chịu nổi ?

Tôi đè nén sự vui mừng, trả lời ngay:

“Có , tất nhiên là có.”

Lục Dụ Bạch:

trước nói 18cm vẫn kiểm chứng. Tôi thấy trong thiết bị hình như có máy, vậy hôm nay đi kiểm chứng luôn đi.”

Hả?

Trong thiết bị có máy để kiểm cái đó sao?

Dùng thước bình thường không được à?

Nhưng tôi chẳng nghĩ nhiều.

Hoàn toàn chìm đắm trong niềm vui sướng vì cuối cùng chúng tôi cũng có thể tiến thêm một .

Có lẽ cậu chỉ muốn tìm cái cớ để được ở riêng với tôi thôi.

Đúng vậy.

Nhất định là thế!

Đến thiết bị, Lục Dụ Bạch đã có mặt ở trong.

Tôi xoa xoa hai tay, vào rồi nhanh chóng khóa trái lại.

Hì hì.

thì chẳng ai có thể quấy rầy được hai chúng tôi nữa.

quay đầu lại, đã thấy mắt cậu kỳ lạ:

“Sao lại khóa ?”

Tôi “ồ” một tiếng rồi đáp:

“Thói quen thôi. Học từ anh tôi đấy, anh bảo thế mới có giác an toàn.”

Lục Dụ Bạch tuy không , nhưng cũng tỏ vẻ tôn trọng.

“Bắt đầu nhanh đi.”

Tôi hưng phấn giục giã:

“Có cần tôi giúp không?”

Thấy tôi cứ nhìn chằm chằm vào thắt lưng quần của mình, Lục Dụ Bạch vô thức lùi lại một .

Tôi: “……”

Trời ạ, đã là đơn chiếc cùng một rồi, còn bày đặt bộ gì .

Nhưng tôi sự ngượng ngùng của cậu .

Liền đưa tay che mắt:

“Được rồi, được rồi, tôi không nhìn.”

Trong căn hẹp tối, chỉ nghe thấy tiếng hít thở của đối phương.

Và…

Tiếng cởi giày.

Cởi giày gì?

Để tiện cởi quần sao?

Ngay sau đó, vang lên tiếng khóa sắt “cạch” một cái.

Tôi càng nghi hoặc.

Ơ?

Chẳng phải cậu quần thể thao sao?

Sao lại còn mở thắt lưng?

Tiếp đó là một loạt tiếng sột soạt, rồi… im lặng.

Sao lại im lặng?

Hay là tôi hé mắt nhìn một cái.

Chỉ một cái thôi.

Nói rồi, tôi len lén mở một ngón tay.

Ngay chuẩn bị lén lút hé mắt, thì Lục Dụ Bạch lên tiếng:

“Giang Hà.”

Tôi hoảng hốt, lập che mắt chặt hơn, vội vàng chối:

“Tôi không có nhìn trộm đâu nhé!”

Lục Dụ Bạch lại nói:

“Có thể qua đây một không?”

Tôi nhắm chặt mắt:

“Ồ ồ, vậy tôi quay lưng lại được … Khoan, cậu bảo tôi qua đó á?”

“Ừ, cậu cũng có thể xem, thật sự là 18cm…”

nói hết câu, mặt tôi đã đỏ bừng:

“Ô ô ô, có thì có rồi mà.”

“Cậu có muốn xác nhận không?”

Ống tay áo tôi bị nhẹ.

Tôi giật bắn, gần như nhảy dựng lên:

“Xác nhận, xác nhận ha ha ha… được thôi. Mà mà mà… cậu quần vào đấy?”

Giọng Lục Dụ Bạch mang khó :

“Quần? rồi .”

“Ồ ha ha vậy thì tôi mở mắt đây, đừng có hối hận nhé.”

Tôi chậm rãi nhấc ba ngón tay ra.

Rồi từ từ mở mắt.

Ngay sau đó…

Đồng tử tôi co rút lại.

Kêu thất thanh:

“A! Đồ trời đánh Lục Dụ Bạch! Cậu đang cái gì thế hả?”

Chỉ thấy Lục Dụ Bạch đang ngồi trên máy đo ngồi gập người về phía trước, cố gắng hết sức vươn tay ra phía trước.

Ngón giữa của cậu vặn chạm đến vạch 18cm.

Tôi: “……”

Mẹ kiếp.

Thì ra là cái 18cm à!

Chán c/h/ế/t đi được.

Thật sự quá chán.

Tôi còn tưởng gì, đến mức chuẩn bị cả… mà cuối cùng cậu lại cho tôi xem cái !

đến mức tay tôi run rẩy.

“Sao thế, Giang Hà?”

Sao thế nữa?

Không thấy thứ mình muốn thấy, đương nhiên rồi.

Nhưng trong lòng tôi cũng ra.

Mình vẫn luôn lầm.

Lục Dụ Bạch vốn chính trực đàng hoàng, nào có suy nghĩ linh tinh.

Thậm chí còn thật sự cho rằng “18cm” là đo độ dẻo gập người.

Hoàn toàn là tôi bụng dạ đen tối, lòng nhân đo dạ quân tử.

Tôi thở dài, cúi người định đỡ cậu:

“Tôi không sao…”

Đúng đó Lục Dụ Bạch ngẩng đầu nhìn lên.

Khoảng cách giữa hai người lập gần.

Tôi thậm chí còn có thể mơ hồ nhận hơi thở nóng hổi của cậu phả lên chóp mũi mình.

Khi chạm phải mắt kia, tôi theo bản năng giật mình ngồi thẳng dậy, muốn lùi về sau.

Nhưng không khống chế được cơ thể, mất thăng bằng ngã sang một .

Lục Dụ Bạch vội vàng đứng dậy đỡ tôi.

Tôi hoảng loạn đưa tay chộp .

Không biết đã nắm phải cái gì.

Chỉ nghe “soạt” một tiếng.

Hai người cùng ngã nhào, đập đến hoa mắt choáng váng.

Khi gượng dậy, tôi mới nhìn thấy trong tay mình—

Là chiếc quần thể thao màu đen của Lục Dụ Bạch.

Đầu óc trống rỗng hai giây.

Tôi chậm rãi cúi đầu.

Chỉ thấy Lục Dụ Bạch đang hoảng hốt nhìn tôi—không, chính xác hơn là nhìn nửa chiếc quần đã bị tôi tụt, cùng với chiếc quần lót màu hồng in hình Sao biển Patrick trong SpongeBob để lộ ngoài.

Chỉ cần liếc một cái.

Tôi lập muốn tự móc mù mắt mình.

Xong đời.

Bề ngoài thì lạnh lùng cao ngạo như thế, trong lại … lại cái thứ có “thú vị” như vậy.

Tôi nhịn không nổi bật cười khúc khích một tiếng.

Lục Dụ Bạch: “!”

Cậu vội vàng giật lại quần từ tay tôi, lên.

Biểu bình thản thường ngày hoàn toàn bị phá vỡ.

“Là em tôi tặng.”

Cậu nắm chặt vạt áo, nghiêm túc giải thích.

“Ồ.”

Tôi gật đầu tỏ vẻ thấu :

“Cậu yên tâm, tôi sẽ không nói với ai đâu, nhất là với anh tôi và mấy người trong đội bóng.”

“Tôi tuyệt đối không nhân cơ hội uy hiếp cậu đâu, cậu yên tâm.”

Hì hì.

Đương nhiên là nói dối rồi.

Tôi vốn là kẻ đen tối xấu xa như vậy mà.

Hôm đó, tôi nói muốn mời Lục Dụ Bạch ăn cơm, bị cậu từ chối.

Thế là tôi quay sang nói với anh :

“À đúng rồi anh, anh có thích xem SpongeBo…”

Chữ “Bob” còn kịp thốt ra, đã bị một bàn tay chặt chẽ bịt miệng.

Lục Dụ Bạch tôi ra một góc, mắt trầm xuống:

“Rốt cuộc cậu muốn gì?”

Tôi chớp mắt vô tội:

“Không có gì mà, chỉ là muốn mời cậu ăn cơm thôi.”

Lục Dụ Bạch bất đắc dĩ, chỉ có thể thu dọn đồ rồi đi cùng tôi.

Anh thấy hai chúng tôi đi cạnh nhau, liền hô lên với giọng châm chọc:

“Lục Dụ Bạch, cậu đừng tưởng em tôi ngày nào cũng giả vờ ngoan ngoãn, thật ra nó chính là yêu nghiệt giáng thế!

Cậu đừng có bị nụ cười trong sáng của nó lừa gạt!”

Tôi quay đầu, lè lưỡi trêu lại anh một cái.

Nhắc nhở muộn rồi.

Một khi đã bị tôi bám , thì đừng hòng thoát được!

7

Tôi hí hửng Lục Dụ Bạch ra phố sau.

Bình thường bọn tôi hay đến một quán ăn để tụ tập.

Nhưng hôm nay tôi muốn đổi khẩu vị, nên vòng qua quán đó, định vào hàng kế .

mới nhấc chân, đã thấy ông chủ quán quen mặt mũi đầy tủi thân đứng ngay , mắt tha thiết nhìn chằm chằm vào chúng tôi.

Tôi: “……”

Cuối cùng vẫn không nỡ, đành quay lại quán cũ.

Sau khi gọi món.

Lục Dụ Bạch ăn được một thì dừng đũa.

Tôi cũng nhân cơ hội bỏ đũa xuống:

“Lục Dụ Bạch, tay tôi giơ lên hơi mỏi, cậu có thể đút cho tôi ăn không?”

Như không tin vào tai mình, mắt đen sâu thẳm của cậu lên tia giận:

“Cậu nói gì?”

Tôi biết mình có hơi nhiều lời , nên vội xin lỗi:

da, đùa thôi, thật ra tôi không thích ăn rau mùi, cậu có thể giúp tôi gắp ra không?”

Yêu cầu tính ra cũng chẳng quá đáng.

Lục Dụ Bạch ngập ngừng một :

“Được.”

Ngón tay thon dài, rõ ràng linh hoạt bay lượn trên bàn ăn vài lượt.

Mấy món ăn thoáng chốc đã chẳng còn bóng dáng cọng rau mùi nào.

“Ngoan thật.”

Tôi cực kỳ hài lòng, còn đưa tay xoa đầu Lục Dụ Bạch.

Wow, giác tuyệt vời, như đang vuốt một chú Golden Retriever.

Đáng tiếc là Lục Dụ Bạch nhanh chóng né ra.

“Tôi không thích người khác chạm vào mình.”

“Ồ, vậy thôi.”

Tôi tiếc nuối rụt tay về.

Rồi lại sai cậu rót nước cho mình, thêm cái thìa.

Sau đó cậu đứng dậy, nói phải đến bệnh viện thăm em .

Thế là tôi ngẩng đầu, đôi mắt ướt long lanh nhìn cậu đầy mong chờ.

Chỉ mấy giây thôi.

Lục Dụ Bạch đã có bực bội mà nghiêng đầu tránh:

“Được rồi, đi thôi.”

Đi ngang một hàng nhỏ, tôi bảo cậu chờ, rồi xách ra một túi to.

Tôi nháy mắt với cậu:

“Quà gặp mặt cho em dâu tương lai.”

, Lục Dụ Bạch chẳng buồn đợi, lập sải bỏ đi.

Chân cậu dài quá, tôi chạy nhảy mới miễn cưỡng đuổi kịp.

Đi được một đoạn khá lâu, cậu mới chịu chậm lại.

Thật là, đúng là ức hiếp người khác mà.

8

Em của Lục Dụ Bạch rất đáng yêu.

nhìn thấy tôi liền nở nụ cười, lúm đồng tiền ngọt ngào hiện rõ.

Chỉ là… nếu trên người không cắm nhiều ống truyền, mái cũng không bị cạo trọc thì càng tốt biết bao.

“Chị là ai thế ạ?”

Lục chớp chớp đôi mắt to tròn như nai con.

Tôi liếc Lục Dụ Bạch một cái, khóe môi cong lên đầy gian tà:

“Chị dâu của em.”

liền cười tít mắt, ngọt ngào gọi:

“Chào chị dâu!”

Thấy em vui vẻ như vậy, Lục Dụ Bạch cũng không lên tiếng đính chính, kệ tôi nói gì thì nói.

Tôi đáp lại một tiếng, đưa túi quà qua.

Lại có một bàn tay nhỏ bé nắm tôi.

Khẽ siết, rồi lưu luyến buông ra.

“Chị dâu, chị đẹp quá.”

Tôi khựng lại một , chợt ra.

Liền đưa tay xoa đầu em:

mọc nhanh lắm, đợi em khỏe lại rồi, chẳng mấy mà dài ra. đó chị với anh em sẽ cùng buộc cho em, thắt nơ xinh xắn, có được không?”

gật đầu lia lịa:

“Được ạ!”

Thế là hai chị em cùng nhau mở quà.

Hào hứng bàn xem sách tranh nên tô màu thế nào.

Cuối cùng tô loạn hết cả, chẳng ra hình dáng gì.

Cả hai lại cười vang, ríu rít một hồi.

Lục Dụ Bạch không hề đến ngăn cản, chỉ lặng lẽ dựa vào khung bệnh, nhìn thật lâu, thật lâu.

Cậu luôn thấy.

Hôm nay chính là Lục cười vui vẻ nhất.

Trước đây, tất cả những người đến thăm, khi nhìn , mắt đều là thương hại.

Nói chuyện cũng dè dặt cẩn thận.

Khiến cô bé nhạy cũng bị ảnh hưởng, buồn bã suốt một thời gian dài.

Vì vậy, cậu dần không muốn cho ai vào bệnh nữa.

Chỉ một mình ở em.

Thế nhưng, bản thân cậu vốn là kẻ kiệm lời, chẳng biết kể chuyện, càng không biết cười.

, nhìn bóng lưng tôi, đầu tiên trong lòng Lục Dụ Bạch dâng lên một giác lạ lùng.

Tùy chỉnh
Danh sách chương