Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5flJppS4FW
Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Bây giờ cô bệnh viện kiểm tra.”
“Nếu thật sự mang thai…”
“Tôi sẽ công khai xin lỗi cô trước mọi người.”
Cô ta không nói .
Trần tiếp lời.
“.”
“Bây giờ tới bệnh viện luôn.”
Hứa Ân lùi về sau.
“Tôi không .”
Trần nhìn cô ta.
“Tại ?”
Hứa Ân vừa khóc vừa lắc .
“Mọi người không tin tôi , kiểm tra có ý nghĩa nữa?”
Tôi nhạt lên tiếng:
“Bởi cô vốn không có thai.”
Hứa Ân hét lên:
“Chị nói bậy!”
“Vậy thì kiểm tra.”
Đám đông bắt xì xào.
“Nếu thật sự có thai thì sợ kiểm tra?”
“Con bé này không cưới đấy chứ?”
“Vừa khóc chân thật thế.”
Hứa Ân không chịu nổi nữa, xoay người bỏ chạy.
Trần kéo cô ta .
“Hứa Ân.”
“Hôm nay nhất định nói rõ.”
Hứa Ân liều mạng giãy giụa.
“Buông tôi ra!”
Trần nói:
“ họ Trần chúng tôi không kẻ ngốc.”
“ cửa, sính lễ, con cái…”
“Rốt cuộc cô bao nhiêu chuyện?”
Cuối cùng Hứa Ân khóc tới mức ngồi sụp xuống đất.
“Tôi chỉ sợ mọi người không cần tôi nữa thôi…”
Trần buông ra.
“ nên em tôi là có thai.”
“ anh trai em lấy của chị dâu cũ đóng cọc?”
Hứa Ân ôm .
“Tôi không cách nào …”
Tôi nhìn cô ta.
“Cô có.”
“Chỉ là cô không muốn dựa vào chính mình thôi.”
Hứa Ân ngẩng lên, trong mắt đầy oán độc.
“Chị hiểu cái ?”
“Chị không có ba .”
“Không có ai chống lưng chị.”
“Đương nhiên đứng nói chuyện không đau lưng .”
Sắc Hứa Nghiên trầm xuống.
“Hứa Ân!”
cô ta bắt nói không lựa lời.
“Tôi nói sai ?”
“Chị ta chẳng không ai cần nên mới bám lấy họ Hứa chúng tôi suốt bảy năm à?”
Tôi chưa lên tiếng thì Trần lùng mở miệng trước.
“Hứa Ân.”
“Hôn sự hủy bỏ.”
Hứa Ân sững người.
Ngay cả Trần cũng không phản đối.
Trần nhìn cô ta, từng chữ băng.
“ họ Trần chúng tôi không dám cưới cô.”
Hứa Ân lao tới.
“Dì!”
Trần lùi .
“Đừng gọi tôi.”
“Hôm nay cô dám giả mang thai.”
“Ngày mai cô cũng có thể chuyện .”
“Chuyện cọc mua , dừng ở đây.”
Trần khàn giọng nói:
“Hứa Ân…”
“Chúng ta chia .”
Hứa Ân không nghe hiểu.
“Anh nói ?”
“Chia .”
Cô ta bật dậy, giơ muốn tát anh ta.
Hứa Nghiên giữ cổ cô ta .
“Đừng làm loạn nữa.”
Hứa Ân quay nhìn anh trai mình.
“Đều tại anh!”
“Nếu anh đưa em sớm hơn, em không thành ra thế này!”
Trong mắt Hứa Nghiên tràn ngập thất vọng.
“Đến bây giờ em vẫn trách người ?”
Hứa Ân vừa khóc vừa hét:
“Không trách anh thì trách ai?”
“Anh là anh trai em!”
“Anh vốn giúp em!”
Tôi bình tĩnh lên tiếng:
“Anh ấy giúp cô suốt bảy năm .”
Hứa Ân quay phắt sang nhìn tôi, ánh mắt độc tới đáng sợ.
“Lâm Chi.”
“Chị đừng vội đắc ý.”
“Chị nghĩ chị thắng ?”
“Tôi nói chị biết…”
“Hứa Nghiên giấu chị nhiều lắm.”
Sắc Hứa Nghiên thay đổi.
Tôi quay sang nhìn anh ta.
Hứa Ân bật .
Nụ gần điên dại.
“Chị không muốn kiểm tra sổ sách ?”
“Vậy thì kiểm tra .”
“Kiểm tra xem khoản trước khi ba chị mất… rốt cuộc là ai trả.”
“Cũng kiểm tra luôn xem Hứa Nghiên nhất quyết ly hôn với chị.”
Hứa Nghiên quát lên:
“Hứa Ân!”
cô ta giống nắm được cây kim cuối cùng có thể đâm người bị thương.
“ cả bản ghi cuộc gọi bệnh viện mà chị chưa từng thấy.”
Tôi nhìn cô ta.
“Bản ghi ?”
Hứa Nghiên bước lên một bước.
“Lâm Chi, đừng nghe nó.”
Hứa Ân tiến thêm.
“Ngày ba chị mất…”
“Bệnh viện có gọi chị không?”
Tim tôi siết chặt.
Cô ta .
“Không có đúng không?”
“Bởi người nhận điện thoại…”
“Là anh tôi.”
Sắc Hứa Nghiên trắng bệch.
Tôi nhìn chằm chằm anh ta.
“…Ý cô là ?”
Hứa Ân nói từng chữ một.
“Bác sĩ nói ba chị một cơ hội cấp cứu cuối cùng.”
“Người ký tên và đóng ngay.”
“Anh tôi ký thay chị.”
“Cũng là anh tôi trả thay chị.”
“ cuối cùng ba chị vẫn không qua khỏi.”
ngón tôi tê cứng.
Hứa Nghiên khàn giọng:
“Lâm Chi.”
“Hôm đó em đang kiểm tra sổ sách ở nơi .”
“Điện thoại không có tín hiệu.”
Hứa Ân bật .
“ chị biết anh ấy không nói chị không?”
Hứa Nghiên bước mạnh lên trước.
“Im miệng.”
Hứa Ân vẫn cố chấp nói tiếp.
“Bởi trước khi ba chị mất…”
“Ông ấy để lời nhắn.”
“Ông ấy cầu xin anh tôi thả chị .”
Tôi nhìn Hứa Nghiên.
Anh ta không phủ nhận.
Hứa Ân tiếp tục , nước mắt chảy đầy .
“Chị nghĩ ly hôn là anh tôi không cần chị nữa ?”
“Thật ra…”
“Là cả ba chị lẫn ba tôi đều cảm thấy…”
“Chị gả vào họ Hứa quá khổ .”