Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwFuTlrud

Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Trì Ngọc Bạch dáng người cao ráo, khuôn mặt tuấn tú, làn da trắng trẻo, gầy yếu hơn so vẻ to khỏe của Trì Tịch Chu, thoạt nhìn cũng có nét mỏng manh yếu đuối.

Nhưng chàng có đôi mày mắt thanh thoát, toát lên nét u buồn khiến người ta không khỏi mủi lòng muốn xoa dịu cho chàng.

Ý nghĩ thoáng qua, ta giật thót, vội đè nén cảm giác khác thường, cũng kính đáp lễ:

“Điện hạ tài cao bát đấu, học thức uyên thâm, xin đừng tự coi nhẹ . Thiếp chỉ luyện đã nhiều năm, có đôi chút tâm đắc nho nhỏ. Nếu điện hạ không chê, thiếp định sẽ hết lòng chỉ bảo.”

5

đúng là Thái Tử không am tường võ nghệ.

Ta đứng một bên miệng hướng dẫn hồi lâu, chàng vẫn bắn tên chệch liên tục.

Hết cách, ta đành tự động thủ.

Chàng người cao, ta đứng sau lưng vẫn không tới tay, bèn xê ghế đứng lên, tay nắm tay chàng điều chỉnh động tác.

quá sát, ta gần như áp mặt vào mặt chàng.

Hương long tiên hương xộc vào mũi, tâm trí ta đột nhiên hoảng hốt.

Cố giữ vững tinh thần, ta cầm tay chàng kéo dây , khẽ nói:

“Nhìn thẳng về phía , tập trung tinh thần, ngưng thở, đừng vướng tạp niệm.”

Dây bật ra, mũi tên vun vút lao đi, trúng ngay hồng tâm.

Ta mừng rỡ hô một tiếng, toan hỏi chàng có nắm được cảm giác rồi không, chợt chàng quay đầu lại, bờ môi mềm vô tình sượt qua chóp mũi ta, cả hai thời sững sờ.

Dẫu ta đã thành hơn một tháng, nhưng Trì Tịch Chu chưa từng chạm vào ta, ta vẫn chưa hề tiếp xúc da thịt nam tử.

thời, tim đập loạn xạ, huống chi người mặt còn là quân của tỷ muội ta.

Ta chỉ muốn tức khắc chấm dứt cảnh ngượng ngùng này, liền vội vàng nhấc chân bước .

Nào ngờ ta quên mất đang đứng trên ghế, một bước hụt chân, ngã bổ nhào đất.

Một cánh tay ôn nhu đỡ eo, ta chỉ thấy cả người xoay một vòng.

Định thần lại, ta đã nằm gọn trong vòng tay Trì Ngọc Bạch.

Chàng mỉm cười, chẳng hề cho rằng hành động ấy là bất nhã, đợi ta đứng vững mới buông tay:

“Lục đệ muội cẩn thận. Hôm nay nhờ muội chỉ giáo như thế, ta tựa hồ lĩnh hội được ít nhiều. Trời cũng không còn sớm, ta đưa muội hồi , mai nếu muội rảnh, lại chỉ dạy ta tiếp nhé.”

Nhìn chàng thái độ ngay thẳng, không chút ngượng ngùng, ta xấu hổ vô cùng, âm thầm tự trách bụng tiểu nhân đo lòng quân tử.

Có điều lỡ xảy ra, ta vẫn muốn kể cho Sở Tinh Lạc, tránh sau này thành vướng mắc khó lòng gỡ bỏ.

Nào ngờ đến gặp Sở Tinh Lạc, mặt nàng so ta còn đỏ hơn.

Ánh mắt nàng lấp lánh, dường như ấp úng điều gì đó.

Chúng ta trao đổi ánh nhìn, đều thấy trong mắt đối phương một tia áy náy.

Trời ơi, chẳng lẽ bên nàng cũng xảy ra gì khó nói ư?!

6

Nhưng huynh đệ nhà Trì nào cho chúng ta cơ hội trò .

Cứ như đã bàn bạc, hai người mực ngăn không cho ta Sở Tinh Lạc gặp riêng.

Ta đặt chân đến Thái Tử, còn chưa kịp nói mấy câu, đã bị Trì Ngọc Bạch kéo ra sân luyện võ tập bắn .

Sở Tinh Lạc tới Lục Hoàng Tử, liền bị Trì Tịch Chu níu lại, bắt nghe chàng gảy đàn.

Nói , khoảng thời gian này, Trì Ngọc Bạch càng càng bắn chuẩn, Trì Tịch Chu cũng tiến bộ nhanh chóng trong cầm kỹ.

Chỉ khổ mỗi ta Sở Tinh Lạc, vốn tưởng được an nhàn sung sướng, giờ phải dựa vào bản lĩnh kiếm cơm.

Mãi mới chờ đến khi nhân của Thị Lang mở buổi trà đàm, hai chúng ta mới thoát được, cầm thiệp mời, phóng vù lên xe ngựa như chạy trốn.

Trong xe ngựa lắc lư lộp cộp, chúng ta cố nén nhịn nhưng rốt cuộc lại đồng thanh thốt lên:

“A Ngưng/ Lạc Lạc, ta có lỗi !”

Thì ra dạo này khi hai người ở cùng nhau, cũng dăm ba lần chạm phải cảnh ngượng ngùng.

Tuy Sở Tinh Lạc nói nàng vẫn chưa xiêu lòng Trì Tịch Chu, nhưng kiểu lơ đãng khiêu gợi này nguy hiểm vô cùng.

Gái có chồng lại mập mờ quân của tỷ muội, đó còn gì đáng ghê tởm hơn.

Nàng cầm một viên mứt bỏ vào miệng nhai, chợt đập bàn đầy quyết chí:

“A Ngưng, hai người quyết chẳng phải là lương duyên. Chúng ta đã bị lừa. Ta nghi ngờ từ sớm, Thái Tử vốn đã có người trong lòng. Chàng không cho ta bước vào thư phòng. Có lần tình cờ ta thấy cửa hé, chàng đang cúi vẽ tranh. Bóng dáng nữ tử trong tranh không rõ là ai, nhưng chắc chắn không phải ta. phát hiện ta nhìn, chàng đã giấu bức họa đi.”

“Nghĩ xem, chàng cố ý Trì Tịch Chu tới tiếp cận ta, e là muốn khiến ta mang tội lầm lỗi, dễ bề bỏ rơi ta, nhường chỗ cho người chàng thương. Không được, ta định phải hòa ly ! Chờ đến lúc chàng ra tay, có khi chẳng biết sống c/hế/t thế nào!”

Ta nghe xong sực tỉnh, cảm phục nàng minh, đọc sách nhiều hơn ta có khác.

Ngẫm nghĩ lại, thấy rất có lý, ta lập tức níu tay nàng, hối thúc:

nói cũng đúng, Trì Tịch Chu từ chối chung giường ta có lẽ không phải do bất lực, muốn thủ cho người trong lòng. Huynh đệ bọn cố ý quấn chúng ta, lôi chúng ta vào rắc rối, là lòng dạ hiểm độc! nghĩ xong cách hòa ly chưa? ly thì ta cũng ly!”

7

Mưu tính thì nhiều, thực tế lại buồn thảm.

Còn chưa tìm ra cách hòa ly, huynh đệ Trì đã được Thánh Thượng phái tới trị thủy, kết hợp tra rõ quan tham ăn chặn ngân lượng cứu tế.

Ta Sở Tinh Lạc định ở lại Kinh Thành bàn tính đối sách, thế nhưng hai người kia lại vin cớ “sợ hai nhân ở nhà cô quạnh,” liền bắt chúng ta cùng đi theo đến .

Trên xe ngựa rộng rãi, bốn người chúng ta ngồi mặt đối mặt, mắt to trừng mắt nhỏ, không khí cực kỳ gượng gạo.

Rốt cuộc, vẫn là Thái Tử, định lực hơn người, Trì Ngọc Bạch lên tiếng :

“Phụ hoàng sai ta Lục đệ cùng đến, là việc nghiêm trọng. Nạn lụt thực ra không phải không khống chế được, nhưng bạc cứu tế do triều đình phát lại bị cắt xén tầng tầng lớp lớp, đến tay dân chỉ còn lại chút mẩu. Chúng ta phải điều tra rõ quan viên liên quan, trừ bỏ bọn sâu mọt thì dân chúng mới được yên ổn.”

“Việc mang hai vị nhân theo cũng là cần giúp đỡ của các nàng.”

Nói xong, chàng nháy đôi mắt sáng lấp lánh, liếc về phía ta:

này đành phiền Lục đệ muội một chút.”

Ta gãi đầu khó hiểu, trị thủy diệt quan tham thì liên quan gì tới hai nữ nhi chân yếu tay mềm bọn ta?

Nhưng Thái Tử đã nói thế, ta không thể ngơ, bèn hỏi:

“Được giúp đỡ điện hạ là phúc phận của thiếp, không biết thiếp nên gì?”

Trì Ngọc Bạch đằng hắng, hơi cúi mắt, tựa như có chút ngượng ngùng:

“Còn phải nhờ Lục đệ muội nhân… tạm thời hoán đổi phận, giả Thái Tử Phi một thời gian.”

8

Lời thốt ra, ta Sở Tinh Lạc trố mắt, không thể tin được.

Sở Tinh Lạc thở dài ngao ngán, ánh mắt nàng như nói rằng:

“Thấy chưa, ta đã bảo có âm mưu !”

Chúng ta lập tức bắt đầu trao đổi bằng ánh mắt.

Ta: “ sao đây, chạy cũng không thoát, từ chối cũng không xong.”

Nàng: “Thôi cứ nhận lời, xem hắn giở trò gì.”

Ta: “Ta hơi sợ đó.”

Nàng: “Không sao, cùng lắm bị bỏ, khi ấy ta nuôi !”

Hai đứa ngầm hiểu nhau, quay sang thấy Trì Ngọc Bạch khẽ hắng giọng, nhẫn nại giải thích:

bọn quan lại kia mất cảnh giác, ta sẽ ra mặt ứng phó, níu chân chúng, tiện cho Lục đệ âm thầm điều tra. Nhưng chắc các nàng cũng biết, ta không giỏi võ, tửu lượng cũng kém, dễ bị chúng giăng bẫy. Lục đệ muội thủ tốt, phận Thái Tử Phi theo bên ta, ít cũng tự bảo vệ được . Vậy ta mới có thể tâm vào những việc khác, khiến kế hoạch thuận lợi hơn.

“Còn Sở cô nương… à không, nhân, sẽ ở bên cạnh Lục đệ, có đệ đệ bảo hộ, ta mới an lòng. Quan viên chưa từng gặp các nàng, đương nhiên chẳng rõ ai mới là Thái Tử Phi .

Dừng lại một chút, chàng còn bổ sung:

“Lục đệ muội chớ quá lo, bên cạnh ta còn có ám vệ, quyết không muội lâm vào hiểm cảnh.”

Ta Sở Tinh Lạc liếc nhau một cái, đều gật đầu đồng ý.

Bỏ qua mọi khác, cách sắp xếp thế này là hữu hiệu.

Dẫu chúng ta là nữ tử, nhưng nếu có thể góp phần diệt trừ bọn tham quan, cũng là việc tốt nước dân.

9

Thỏa thuận xong, chúng ta chia hai ngả.

Ta đi cùng Trì Ngọc Bạch, tới dự tiệc tẩy trần tri mở.

Sở Tinh Lạc theo Trì Tịch Chu, cớ đường sá mệt mỏi về nơi nghỉ ngơi .

Bữa tiệc tiếp đón có phần sơ sài, chỉ mấy món rau dưa đơn giản, thoạt nhìn khá đạm bạc.

Tri Ngô cười gượng, chắp tay xin tội:

“Thái Tử điện hạ từ xa tới, hạ quan không đón tiếp từ sớm, thất lễ. Chẳng qua nạn lụt cấp bách, mỗi hạ quan bận đến không tách ra được. Gần đây ngân sách trong cũng trống rỗng, nạn dân quá nhiều, ngân lượng cứu tế triều đình phát vẫn không đủ, đành bỏ thêm bổng lộc của đắp vào, thành ra… bữa tiệc hôm nay có hơi đơn sơ, mong điện hạ rộng lượng thứ lỗi cho.”

Nghe vậy, ta thoáng căng thẳng.

Nhìn mâm bát nhiên rất đạm bạc, nói thế cũng có phần hợp tình.

Chẳng lẽ ông ta thực là thanh quan?

Nhưng triều đình đều biết có kẻ tham ô ngân lượng cứu tế, nên ắt việc đó phải có .

phụ mẫu, thương dân như con ở , sao có thể không hay biết chút nào?

Ta kín đáo quan sát Ngô đại nhân, chỉ thấy dáng người béo tốt, bụng phệ như thùng, tuy y phục không quá rực rỡ nhưng vải vẫn thuộc loại thượng hạng, chứng tỏ không hề túng thiếu.

Vậy một kẻ rõ ràng không nghèo lại chiêu đãi Thái Tử đơn sơ như thế…

Chỉ là mánh lới che mắt!

Liệu Trì Ngọc Bạch đối phó cách nào?

Ta hứng thú liếc nhìn, thấy chàng vẫn giữ vẻ hờ hững, thoáng cau mày, vén áo ngồi , trong giọng có ý phật ý:

“Ta đây đường sá xa xôi, vốn muốn về nơi ở nghỉ ngơi, nhưng nể mặt Ngô đại nhân vẫn tới. Nào ngờ đại nhân lại chẳng coi ta ra gì, chỉ chuẩn bị những thứ sơ sài thế này…”

Ngô đại nhân nghe thế, mặt biến sắc, vội quỳ :

“Điện hạ! oan uổng cho tiểu thần, thực là bạc trong chẳng còn…”

“Thôi nào…” Trì Ngọc Bạch xua tay, hơi liếc mắt, ra dáng con nhà vương tôn kiêu ngạo:

“Chẳng lẽ phòng ta gì? Phụ hoàng muốn ta ra ngoài lập công, lại thương ta vất vả nên mới phái Lục đệ tới trị thủy. Chính có Lục đệ lo, ta cũng yên tâm. Ta muốn nhân dịp này du ngoạn , sau hồi kinh sẽ nói giúp mấy lời tốt đẹp cho đại nhân. Không ngờ đại nhân… hình như không cần đến thế.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.