Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7fW852Y3tq
Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ngày ngày ta khấn ông trời, nguyện lấy mạng mình đổi mạng Thái Tử, vì không chỉ trái tim ta hướng về chàng, còn vì Đại Chu không thể mất đi người kế vị xứng đáng.
Nhưng cứ dứt lời, Sở Tinh Lạc liền nhéo đầu ta:
“Đổi đổi! Ông trời đừng nghe nàng, nếu nhất định phải đổi thì chia đôi tuổi thọ ta và nàng, hợp tình hợp lý, hai đều đủ cặp, tỷ muội ta là trên hết, bớt mấy năm thọ hề chi!”
Thái Tử nằm thoi thóp trong xe cũng mỉm cười yếu ớt, chàng cố nắm tay ta, giọng đứt quãng:
“Sở cô nương đúng… Bọn họ đã… thành… một đôi… Nếu ta… còn sống… ta… cũng thành… một đôi… được ?”
Ta òa khóc, nắm chặt tay chàng:
“Được, được! Chàng đừng c/hế/t, thiếp dù làm “tiểu lão bà” chàng cũng không sao! Nếu chàng c/hế/t, ta lập tức hòa ly với Lục Hoàng Tử, đi lấy người khác!”
Chàng khẽ rên, tiếng càng lúc càng yếu:
“Được… được… nếu ta không còn… cũng đừng thủ tiết… nhất định… sống thật vui…”
Hắn… tên khốn !
18
Trời còn xót phần may, lưỡi kiếm lệch tim chừng một tấc, chưa phạm chỗ chí mạng, Thái Tử cùng giữ được mạng.
Về đến Đông , ngày ngày dâng dược quý, đủ loại trân bổ, sắc diện chàng dần hồng hào trở .
Khỏi cũng biết, hễ tỉnh dậy là chàng mở miệng chỉ đích ta thay băng bôi thuốc, ba bữa mỗi ngày cũng đòi ta đút.
Sở Tinh Lạc che mắt than:
“ ngọt ngào quá, chịu không nổi, ta không dám nhìn.”
cạnh, Trì Tịch Chu long lanh ánh mắt, đầy vẻ ngưỡng mộ, cũng đeo bám Sở Tinh Lạc:
“Lạc Lạc à, bữa đó ta cũng bị đánh trúng, hình như tim còn đau đây , nàng sờ thử giúp ta xem …”
Bọn người xung quanh cười ồ, chỉ mình ta nặng trĩu lo nghĩ:
“Mọi người không ngại, lễ pháp đâu dễ dung tha, e chư vị phun nước miếng dìm c/hế/t mất. chàng là Thái Tử, là Hoàng tử, dự vô cùng quan trọng!”
Lo lắng ta không sai, phòng vang lên tiếng quát nghiêm nghị:
“Bốn người ngươi, còn ra thể thống !”
Hoàng khoan thai bước , tà váy dài quét đất, phong thái uy nghi, thấy ta và Sở Tinh Lạc liền giận dữ lườm một cái.
Thái Tử mệt mỏi tựa trên giường, nhìn ta, khẽ gật:
“Đừng sợ, đã phu quân.”
19
Không rõ Thái Tử dùng cách cùng Hoàng cũng xuôi lòng.
Khi rời Đông về hoàng , Hoàng còn đỡ ta với Sở Tinh Lạc dậy, dịu giọng bảo:
“Hai đứa con ngoan, khổ cực con rồi.”
Ta lập tức xồng xộc chất vấn Thái Tử, chàng chỉ nháy mắt tinh ranh:
“Ta chỉ tâu lên sự thật. Ngày đại hôn, hai phủ sát nhau, hai tân phòng thông , ta đều say, vô ý đi nhầm, thành ra gạo nấu thành cơm, chẳng thể cứu vãn.”
Ta không tin, len lén hỏi vài thị nữ hôm ấy, họ quanh co ấp úng, cùng ta cũng chắp nối được phần .
Thái Tử chỉ bẩm nửa phần trước, phần nửa sau còn li kì .
Chàng “nấu sai cơm” xong, ta và Sở Tinh Lạc xấu hổ tìm đường tự , sợ làm hoen ố thanh hoàng tộc.
Chàng tỏ ý dù sao cũng lỡ, mình cứ hưởng phúc tam thê tứ thiếp cũng hay, bèn cầu Hoàng ban cả hai chàng.
Bề ngoài báo rằng Vãn Ngưng qua đời vì bệnh, để Lục Hoàng Tử cưới tiểu thư quý tộc khác.
Hoàng nghe xong, cau chặt mày.
Thử nghĩ, cũng là tiếng, tiểu thư nhà người ta mới hoàng tộc mấy hôm bảo bệnh c/hế/t bất minh, giải thích xuôi.
nữa, làm sao để hoàng tương lai là người từng bị đệ đệ ruột Thái Tử đụng , ắt sinh hiểm họa khôn lường.
Cân nhắc đi cân nhắc , chi bằng “lỡ rồi lỡ luôn”, là ngày đại hôn kiệu hoa đưa nhầm , chẳng phải một câu chuyện giống tuồng kịch hay sao.
Tên “oan nghiệt” , chả lời ném luôn Hoàng phương án xấu nhất, để người tự chọn lấy cách bớt hại , dĩ nhiên cùng êm đẹp nhất là “kiệu nhầm ”.
Ôi dào, con người tâm tư phức tạp , ta chợt thấy lạnh hết sống lưng.
Sau đó, Kinh Thành lan truyền một câu chuyện đẹp:
Nghe đích nữ Vãn Ngưng lúc mới sinh từng được trăm chim chúc phúc, mang phượng mệnh.
Đến ngày gả cùng Sở , hai vị tiểu thư cùng xuất giá thì kiệu hoa đưa lộn .
Dù Vãn Ngưng từng từ chối ngôi Thái Tử Phi, duyên trời đã định, rốt cuộc về đúng vị trí.
Nàng trở thành chính phi Thái Tử, còn Sở Tinh Lạc và Lục Hoàng Tử vừa gặp là tâm đầu ý hợp, hai cặp đôi thành giai thoại một thời.
Câu chuyện ấy dần được biên thành thoại bản, ai cũng cảm thán sự huyền diệu vận mệnh, càng thêm kính nể thiên mệnh khó cưỡng.
Một ngày xuân ấm áp, trong phủ Thái Tử, bốn người ta quây quần lò than nấu trà.
Trên lò đất đỏ, ấm trà sôi sùng sục, hơi nóng bốc lên cuồn cuộn, quấn quýt tựa khói sương.
Giữa màn hơi ấy, bốn người ta cười vui vẻ, nét mặt rạng rỡ.
Cả đời tỷ muội bầu bạn, người thương kề , chỉ cách nhau một bức tường.
Rảnh rỗi thì cùng đun trà, bận rộn thì đỡ đần nhau, trên đời còn may mắn được cơ !
“TRĂNG SOI ĐÁY NƯỚC, LÒNG CHẲNG VƯƠNG ƯU”
(Toàn văn hoàn) – Một follow, một like, một bình luận là niềm động lực to lớn đối với team Góc nhỏ Ngưu. Cảm ơn bạn rất nhiều vì đã đồng hành!