Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Xe khởi động.
Từ gương chiếu hậu, tôi thấy Lục Triết vẫn đứng nguyên đó, thất thần theo hướng tôi rời —— như con chó hoang bị bỏ rơi, nơi nương tựa.
“ chút đáng thương.” Tôi buông câu nhạt nhẽo.
nắm chặt tay tôi, mỉm cười:
“Nhưng à, quá khứ vốn dĩ cần thương hại.”
Ngoài kia, ánh đèn đêm dần nhòe .
Phía trước, con đường nhà rực sáng, như dải ngân hà riêng thuộc tôi.
“Đó con đường anh ta tự chọn.” siết chặt tay tôi, giọng trầm ổn.
“Mỗi người đều chịu trách nhiệm cho lựa chọn mình.”
…
đến nhà, tôi nằm song song tấm thảm giữa phòng khách, ngẩng đầu lên trần nhà —— nơi trời xanh thẫm lấp lánh muôn vì tinh tú đang chậm rãi chuyển động.
“ nhớ hôm nay năm trước ?” – nghiêng đầu, ánh mắt dịu dàng rọi phía tôi.
“Tất nhiên nhớ chứ.” Tôi mỉm cười. “Ngày đó anh giúp lắp xong hệ thống .”
“Khi ấy, anh đã nghĩ… nếu ngày nào cũng thể ngắm trời sao tốt biết mấy.”
“Giờ ước nguyện hiện thực rồi.” Tôi đáp, khóe môi cong lên.
“ đâu.” ngồi dậy, chăm chú tôi, giọng anh chắc nịch:
“Anh tạo ra nhiều tác phẩm hơn nữa, để nhiều người cảm nhận được hơi ấm công nghệ.”
“ mở rộng studio, trở cột mốc trong ngành.”
“ khắp giới, ngắm đủ mọi phong cảnh.”
Anh dừng lại, bàn tay khẽ lướt qua gò má tôi, ánh mắt sâu thẳm.
“Điều quan trọng nhất … anh già .
Đợi đến khi ta chẳng nổi, vẫn thể ngồi bên chiếc ghế gỗ, ngắm mái đầu bạc trắng , rồi mỉm cười nhớ lại khoảnh khắc đẹp đẽ hôm nay.”
dòng ấm áp dâng tràn trong tim tôi.
ra, tình yêu tôi hằng mong , vốn dĩ đơn giản :
chiếm hữu, kiểm soát, càng đạo đức trói buộc.
biết trân trọng lẫn , nâng đỡ lẫn , tựu.
“ .”
“Ừ?”
“ yêu anh.”
Anh cúi xuống, nhẹ nhàng đặt nụ hôn lên môi tôi.
Ngoài kia, dải ngân hà vẫn lặng lẽ chảy trôi —— chứng kiến cho lời thề vĩnh cửu dưới trời sao .
trời sao lặng lẽ xoay chuyển đỉnh đầu tôi, chứng giám cho hạnh phúc khó khăn lắm mới giành được.
người đàn ông từng khiến tôi đau đớn đến gần như gục ngã, giờ đây kẻ lang bạt trong góc khuất nào đó phố, vì vài chục đồng phí lái thuê ngược xuôi vất vả.
Thứ hắn đánh mất, căn hộ.
cô gái từng coi hắn tất cả, cả giới cô, và tương lai rực rỡ vốn thuộc cô.
Tiếc thay, đời chẳng bao giờ thuốc hối hận.
những sai lầm, khi đã phạm —— vĩnh viễn thể cứu vãn.
-Hết-