Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5flJppS4FW

Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 17

ông chủ bó hoa tôi, chú ấy hỏi: “Ngày nào cũng tự tặng hoa mình à?”

Tôi sững người, rồi gật .

“Vâng.”

Chú ấy cười nói: “Tốt lắm.”

Tôi cắm hoa giỏ , gió thổi trên đường về mang theo mùi cỏ thơm ngai ngái.

về đến dưới lầu, vừa vặn bước ra từ cửa thang .

Anh xách một túi rác, chưa tháo tạp dề, tóc bù xù.

bó hoa trong giỏ tôi, anh khựng một chút.

“Hôm nay đổi hoa à?”

“Hoa hôm héo rồi.”

“Hoa đẹp đấy.”

“Vâng.”

Tôi khóa , anh đứng bên cạnh, không giúp đỡ.

đến khi tôi tháo chìa khóa ra, anh vươn đón lấy chiếc tính trong túi tôi.

Lần anh hỏi : “Nặng không? cần anh cầm giúp không?”

Tôi nhìn anh chừng hai giây, rồi đưa tính .

“Cầm .”

nhận lấy, ngón anh chạm mu bàn tôi.

Rất khẽ.

Hai chúng tôi không ai nói .

Trong thang , anh cúi nhìn chiếc móc khóa hình gấu trong suốt.

Ngôi sao trong bụng chú gấu đong đưa, va nhau phát ra tiếng lạch cạch rất nhỏ.

đột nhiên lên tiếng: “ kia anh luôn nghĩ, em sẽ không thật sự bỏ .”

Dãy số trong thang nhảy vùn vụt lên trên.

Tôi nhìn hình bóng phản chiếu trên cửa.

“Nên em lái .”

Anh không nói nữa.

Cửa thang mở ra.

Mùi đồ ăn phảng phất khe hở cửa nhà.

Giây phút đó, tôi đột nhiên cảm đói bụng.

8

Lần tiên từ chối người khác ở nơi tôi không nhìn , là Miểu Diêu kể tôi nghe.

Sáng hôm đó, tôi xuống lầu mua , về thì ấy đang nằm dài trên bàn làm việc của tôi, vẻ mặt phức tạp như vừa ăn miếng dưa hấu mẻ nào đó.

“Hứa Tuế An, bạn trai bà hôm nay ngầu phết đấy.”

Tôi đặt ly xuống.

“Sao thế?”

“Ôn Kiều gọi điện thoại trong phòng nước, tôi vừa lấy nước.”

Miểu Diêu hạ giọng, nhái điệu bộ rất giống thật.

ta bảo, anh ơi, tài liệu bên em nặng, trưa nay anh tiện đường bê giúp em một chuyến không?”

Tôi ngừng khuấy ống hút trong ly.

“Rồi sao?”

“Rồi bà đoán xem nói ?”

“Nói ?”

Miểu Diêu hắng giọng.

“Anh ta nói, buổi trưa không tiện, anh việc rồi.”

Tôi không nói .

ấy bổ sung : “Ôn Kiều hỏi anh ta phải gặp khách hàng không, anh ta nói không, anh phải mua băng bảo vệ gối Tuế An, gối ấy vẫn chưa khỏi.”

Bọt nước li ti bám đầy thành ly lạnh buốt, làm lạnh ngón tôi.

Tôi ngậm ống hút, lớp màng nilon bị đâm thủng phát ra một tiếng “phập” khẽ.

“Sao bà biết là anh ấy?”

“Ôn Kiều bật loa ngoài mà. Cũng không biết ta cố ý để tôi nghe không, dù sao phía sau ta còn bồi một câu – Chẳng phải kia anh nhiệt tình lắm sao?”

Tôi nhìn Miểu Diêu.

“Anh ấy trả lời thế nào?”

Miểu Diêu bắt chước giọng điệu vô cảm của : “Anh ta nói, kia không phân biệt nặng nhẹ.”

Tôi cúi uống .

đá kiểu Mỹ đắng.

Đắng đến mức cuống lưỡi tê tê.

Miểu Diêu vươn khua khua mắt tôi.

, cảm động rồi à?”

Tôi bỏ ly xuống.

“Không .”

“Cứng miệng.”

“Tôi chỉ dạo anh ấy kỳ lạ thôi.”

Miểu Diêu chống cằm.

“Người ta đang thay đổi mà.”

“Thay đổi mấy ngày chứ, dễ lắm.”

“Vậy thì bà cứ nhìn mấy ngày nữa xem sao.”

Tôi không phản bác.

Nói thì dễ nghe, nhưng tôi biết, việc nhìn vài ngày là điều hao tổn tâm trí nhất.

Vì nó đòi hỏi bạn phải khơi dậy một chút hy vọng mà bạn đã vất vả dập tắt .

Còn tôi thì khó khăn lắm học cách không đợi trong suốt khoảng thời gian .

Không tin nhắn, không , không xin lỗi, không đến khi một mình tôi chợt nhận ra mình tủi thân đến nhường nào.

Tôi sợ khe hở đó vừa hé ra, gió lạnh lùa .

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.