Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
15.
“Anh Nghi Nam, là Thẩm thiếu gia, tại sao lại ở nhau nữa rồi?” Ánh mắt Hứa Lệ lóe lên, đến muộn nên kịp nhìn thấy cảnh Thẩm Ký Dã nổi trận lôi đình.
Tim Ôn Nghi Nam thắt lại một nhịp, cũng may loạt chữ dày đặc xuất hiện giải thích nguyên do:
[Anh trai tuyệt đừng có hiểu lầm nha, là con ch.ó điên Thẩm tự sáp lại gần, em gái còn tạt anh ta thân rượu kìa.]
[Đúng đúng , em gái bảo chơi chán rồi, bảo anh ta cút xa một chút nên anh ta thẹn quá hóa giận .]
[Người ở đều có thể chứng!]
[Trà xanh bớt nói mấy mập mờ đi, cô dẫn dắt cái gì lòng tự hiểu rõ. Thấy tình anh em người ta được hàn gắn nên bắt đầu sốt sắng rồi chứ gì.]
Ôn Nghi Nam không vì này lập tức trở mặt, nhưng những đã lọt vào tai thì khó không để tâm.
“Nếu còn dây dưa không dứt, tôi nghĩ Thẩm tổng sẽ rất sẵn lòng tự mình quản giáo cậu đấy.”
Anh không đáp Hứa Lệ như trước , đứng chắn trước mặt tôi.
trước cũng thế này, khi mặt với Thẩm Ký Dã, anh đã để lộ tấm lưng tôi, tôi đã nhân cơ hội đập vào đầu anh một bình rượu. Nhưng này, anh chọn đứng chắn tôi như .
“Anh…!” Thẩm Ký Dã nghẹn họng. Thấy tôi này không có nửa phần muốn bảo vệ anh ta, sắc mặt anh ta càng thêm khó coi, nhưng anh ta không dám nói gì với Ôn Nghi Nam.
Tóm lại sau bữa tiệc này, tin tức anh ta bị đại tiểu thư nhà Ôn chán ghét vứt bỏ sẽ truyền khắp giới thượng .
Thẩm Ký Dã cũng không quá lo lắng, hơi phiền phức chút thôi. Anh ta nghĩ tôi đã đuổi theo anh ta lâu như , tốn bao công sức thì sao dễ dàng từ bỏ được. lắm thì anh ta chịu xuống nước một chút, tôi một cái danh phận là xong chứ gì.
“ ơn anh trai.” ơn của tôi khiến bước chân Ôn Nghi Nam khựng lại. là hướng phát triển chính xác, em gái của anh không hạng người ngu muội, không trái.
Nhưng bốn năm qua con bé đã đi đâu, tồn tại dưới hình thái ? Ôn Nghi Nam càng nghĩ càng thấy đau lòng, nhưng anh không dám hỏi nhiều. Nhìn loạt chữ dày đặc xem, cái “hệ thống” kia có quan sát không, liệu nó có đột ngột xuất hiện nữa không…
Cuối , cổ họng anh khô khốc, chần chừ mãi hỏi một câu: “Em… ổn chứ?”
Không có giữa anh em có tâm linh tương thông hay không, tôi lập tức hiểu ra anh hỏi điều gì.
Anh hỏi về tình trạng của tôi bốn năm mất tích .
“Em rất ổn.” Tôi mỉm cười đáp lại anh.
Anh im lặng nhìn tôi hồi lâu, cuối để lại một tiếng: “Ừ”.
16.
Ôn Nghi Nam bắt đầu nỗ lực tìm kiếm phương pháp phá giải. Anh cực kỳ sợ hãi việc tôi sẽ đột nhiên biến mất, thế là anh cố gắng thu thập thêm tin tức từ những loạt chữ dày đặc.
“Nghi Nam.” thư phòng, mẹ tôi nhíu mày gọi anh thêm một nữa. đã là thứ năm anh thất thần lúc nói .
“Con xin lỗi mẹ, con hơi lơ đãng.” Ôn Nghi Nam thành thực xin lỗi.
“Gần con có tâm sự gì sao? Lúc cũng thấy không yên lòng.” Mẹ khép máy tính lại, dịu dàng nhìn anh, dường như muốn dò xét điều gì phiền lòng con trai.
Ôn Nghi Nam định phủ nhận, nhưng khi diện với ánh mắt nhìn thấu tất của mẹ, anh lại do dự.
Mẹ luôn là một người phụ nữ thông minh dịu dàng. Sau khi cha qua đời, bà một mình chống đỡ gia đình này. Lúc đầu, tất mọi người đều phản bà tiếp quản tập đoàn Ôn thị.
Nhưng bà đã cầm bản di chúc của cha số cổ phần lớn nhất để trấn áp mọi tiếng nói phản . tình cảnh không ai tin tưởng, bà đã chèo lái Ôn thị phát triển rực rỡ, khiến các cổ đông người nhà Ôn đều tâm phục khẩu phục.
Bà là một người mạnh mẽ thông minh, dường như chẳng có việc gì khó được bà.
nếu là , mẹ có tin không? Bà sẽ gì? Ôn Nghi Nam có chút tò mò, anh thật sự cũng không còn cách khác.
Thế là anh lên tiếng thăm dò:
“Mẹ, mẹ có thấy giống như đã biến thành người khác không?”
…
Anh giấu đi sự tồn tại của loạt chữ dày đặc, nói về nhận của bản thân.
“Ý con là, bây giờ là thật sự, còn người những hoang đường trước là một người giả mạo chiếm xác con bé?”
Chính Ôn Nghi Nam cũng thấy này quá hoang đường, anh sợ mẹ không tin nên tiếp tục giải thích: “Con không tìm cách biện hộ em ấy, này nói ra đúng là quá khó tin, nhưng con thấy người hiện tại chính là người con từng quen.”
“Cũng có khả năng giống như mấy chú bác nói, là thời kỳ nổi loạn đã qua, hoặc là con bé giả vờ thì sao?” Mẹ nhíu mày, nhìn đứa con trai vốn luôn thông minh của mình.
“Tuyệt không thể , bản tính của một người dù thế cũng không thay đổi được. em ấy…”
“Mẹ rồi.” Mẹ cắt ngang anh.
“Mẹ!” Anh cứ ngỡ là bà không tin, nhưng mẹ lại nói tiếp.
“Mẹ , mẹ luôn điều .” Đứa con bà mang nặng đẻ đau, tự tay nuôi nấng, không ai hiểu rõ hơn bà .
Ôn Nghi Nam sững sờ: “Sao mẹ lại được ạ?”
“Nghi Nam, chưa đến lúc đâu.” Bà nhìn anh, nói duy nhất một câu như , dập tắt mọi ý định tìm tòi nghiên cứu của anh.