Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr
GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
12
Quản Phối Hoài không xuất hiện . WeChat của anh chỉ để “ba ngày khả kiến”, ảnh nền đổi từ hình đính hôn của chúng tôi sang nền đen trống trơn.
Anh chuyển tài khoản của tôi một trăm vạn – coi dấu chấm hết cho thanh xuân của chúng tôi.
Tôi đổi điện thoại, quay lại với những ngày bình lặng trong phòng thí nghiệm.
“Đinh!”
Âm báo tin WeChat vang lên rõ mồn một giữa không gian yên tĩnh.
Tôi mở ra – tin của .
[Rảnh không? bữa cơm nhé?]
Chúng tôi hẹn ở một quán Tứ Xuyên cũ kỹ nhưng nổi tiếng.
ngon, quán bình thường.
Đến muộn, chỉ bàn gần cửa.
Gió lạnh luồn qua khe cửa kính, thổi thốc . lặng lẽ ngồi ở chỗ bị gió tạt.
Trời sẩm dần, lát gió sẽ càng buốt.
“Hay đổi quán khác?”
Anh lắc đầu, cởi khăn quàng đắp lên đùi: “Không , gọi đi.”
Chưa được bao lâu, tôi nhận ra gương mặt anh đỏ rực.
Tôi khựng đũa: “Tôi bảo họ sau ít hơn nhé.”
“Không .” – anh cố , mồ hôi túa trên mũi, mặt đỏ khỉ, vẫn điềm tĩnh uống nước – “Không , thích được.”
Tôi đặt đũa xuống: “ , anh không chiều tôi thế.”
Anh im một lát, vẫy tay gọi phục vụ: “Xin lỗi, những sau cho ít hơn.”
Sau đó quay sang tôi, giọng áy náy: “Xin lỗi, tôi đánh giá quá cao khả năng của .”
Dáng vẻ bối rối ấy khiến tôi bật : “Không , ít vẫn ngon.”
Tôi nâng ly: “Hôm nay mời anh để cảm ơn chuyện hôm đó. Nếu không nhờ anh gửi tin, tôi đến vẫn biết .”
Anh cầm ly, không cụng vội, nhìn thẳng tôi: “Không cảm ơn. Tôi thật ra… có tư tâm.”
Tôi , nghiêng khẽ cụng ly, “choang” một tiếng trong trẻo: “Có hay không . Tôi tin anh, dù có tư tâm bao giả câm ngơ đâu.”
Anh khẽ thở ra, bất lực : “ vậy, tôi biết tiếp .”
“ khỏi .” Tôi : “ đi, nguội .”
xong, anh lái xe đưa tôi về ký túc.
Giữa đường, bắt đầu rơi. Lúc đến nơi, đã to lông ngỗng.
“Diệp Niệm Dương.”
Cuối cùng anh không nén được, bước ra khỏi xe, gọi tôi lại.
đậu trên mái tóc cắt ngắn của anh, tan ra trong thoáng chốc.
Ánh mắt anh nghiêm túc: “Thật sự… không cơ hội nào ?”
Tôi ngẫm nghĩ, nghiêm túc đáp: “Ít nhất bây chưa có.
“Sau khi chia tay Quản Phối Hoài, tôi mới biết ra có thể sống tự do đến vậy. Không phải nghe bố mẹ giục cưới, không phải ràng buộc một quỹ đạo định sẵn. tôi có thể tập trung nghiên cứu, toàn tâm cho sự nghiệp, không lo nghĩ . Thời gian rảnh không phải bận tâm chuyện ‘ bạn gái tốt’. Tôi muốn , muốn đi đâu đi. Thật lòng mà , tôi chưa từng thấy cuộc đời nào đẹp hơn thế này. Tôi chỉ muốn tận hưởng cuộc sống độc thân.”
im lặng rất lâu.
“Được , tôi hiểu.”
phủ trên hàng mi anh, đôi mắt sâu thẳm mà sáng.
Anh mỉm : “Vậy , với tư cách một bạn, tôi chúc .
“Chúc sống hết – và tự do cả đời.”
Đúng vậy, rất tốt.
Nếu không có vết thương mang tên Quản Phối Hoài, có lẽ tôi đã chọn anh.
Nhưng đời này không có chữ “nếu”.
“Tôi nhận lời chúc của anh , cảm ơn nhé.”
Tôi khẽ vẫy tay, quay bước màn .
– Hết –