Trước tai nạn, tôi cậy gia thế, đùa giỡn nam thần trường nghèo khó.
Sau tai nạn, gió đổi chiều, anh là thiếu gia được hào môn nhận lại.
Còn tôi thì bị chấn thương liệt người.
Vốn tưởng anh sẽ thừa cơ báo thù, chẳng ngờ anh lại xuất hiện tại nhà tôi, ép tôi tập vật lý trị liệu.
Bị anh làm cho phát phiền.
Tôi cắn rách môi anh, túm lấy cà vạt, ép anh cúi người.
“Nếu yêu tôi đến thế, anh nên cầu nguyện cho tôi đừng bao giờ đứng dậy được, bằng không hôn ước giữa hai nhà chúng ta chẳng bao giờ đến lượt anh đâu.”
Anh không nói gì, chỉ cố chấp hôn tôi đến nghẹt thở.
Rồi anh đầy thương xót vuốt ve khuôn mặt tôi.
Ánh mắt tàn nhẫn.
“Vị trí bên cạnh em, vĩnh viễn chỉ có thể là của tôi.”