Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t
Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
13
Hoàng hậu quay sang ta, ánh mắt đầy kỳ vọng.
“A Dư, năm xưa là chúng ta có lỗi với con. Những năm qua, Hằng nhi vẫn luôn hối hận không nguôi. cần con nguyện ý, vị trí Thái tử phi vẫn sẽ là của con.”
Cả điện tĩnh lặng không một tiếng động.
Tô sắc mặt tái nhợt, không dám tin trừng mắt hoàng hậu, rồi quay bỏ chạy khỏi điện.
Ngụy Hằng không nói , ánh mắt dõi ta, như chờ mong một câu đáp.
Ta kinh ngạc trước sự thẳng thắn của hoàng hậu, lòng trầm ngâm cân nhắc, cuối nở nụ cười đáp :
“Hoàng hậu nương nương coi trọng như vậy, là phúc phận của thần nữ. là chuyến này hồi kinh, ngoài việc thăm cha mẹ, còn có một việc hệ trọng — hoàng thượng đã hôn cho thần nữ.”
Một câu ấy, hai người đồng loạt ngây người.
Chốc lát sau, nụ cười trên mặt hoàng hậu gần như không nổi:
“ hôn? khi vậy? Bổn cung không biết? Là công tử nhà ai?”
Người liên tiếp truy vấn, đầy vẻ hoài nghi.
Ta kiên nhẫn đáp: “Là Lục hoàng tử.”
câu , đều người nghe càng thêm kinh ngạc.
Nụ cười trên môi hoàng hậu rốt cuộc không thể tiếp tục, sắc mặt trầm xuống.
“Vậy …” Giọng nói như từ kẽ răng nghiến ra: “Linh nhi cũng đến tuổi thành thân rồi…”
Thái độ của hoàng hậu không ngoài dự liệu của ta.
Lục hoàng tử Ngụy Linh, là nhi tử của Quý phi Sở thị — phi tần được hoàng thượng sủng ái nhất, tư chất thông minh, văn võ song toàn, thậm chí vượt xa cả Thái tử.
tiếc Thái tử có hậu thuẫn là ngoại tộc của hoàng hậu, chiếm được danh phận trưởng tử.
Ngai vàng thiên tử, rốt cuộc thuộc về ai… còn chưa biết được.
Ngụy Linh nắm binh quyền trọng yếu, quanh năm trấn thủ biên cương.
Ta và chàng quen biết nhau trận ôn dịch năm ấy, chàng đã giúp đỡ ta rất nhiều.
Nếu chẳng nhờ chàng nói trước mặt Thánh thượng, thì danh vọng của ta hôm nay e cũng chẳng thể thành được.
Trận chiến đại thắng, chàng dùng quân công đổi lấy một đạo thánh hôn.
Nguyên ta và chàng ước định, đợi sau khi chàng hồi kinh sẽ công khai hôn sự.
ngờ nay Hoàng hậu Ngụy Hằng khởi tâm ta tiến vào Đông cung, ta buộc phải sớm công bố hôn ước.
Đã có Thánh hôn, Hoàng hậu cũng chẳng tiện ép buộc thêm điều .
Ta quay vào mắt Ngụy Hằng, hắn thần sắc ngưng trọng, tựa như thất thần.
Đến khi ánh mắt ta dừng trên hắn, hắn mới như sực tỉnh, gượng gạo nở một nụ cười chúc phúc.
Song nụ cười kia, cũng thấy miễn cưỡng.
14
Sau khi biết rõ ta đã có hôn ước, Hoàng hậu cũng không ta nữa.
Những ngày kế tiếp trôi qua yên ả, không còn ai đến quấy nhiễu.
Ngày Lục hoàng tử hồi kinh đã cận kề.
Một ngày kia, nhân đến báo: Thái tử phi đến Giang phủ, đích danh gặp ta.
Phụ mẫu ta vốn chẳng có thiện cảm với Tô , tìm cớ đuổi đi, nàng ta tựa như đã quyết, nhất mực đòi gặp cho bằng được.
“Cứ để nàng vào đi.”
Giữa ta và Ngụy Hằng nay đã đoạn tuyệt, cũng không cần phải tránh né nàng ta thêm nữa.
Chẳng bao lâu, Tô sau nhân bước vào tiểu viện của ta.
Nàng đứng đó, ánh mắt lạnh lùng ta, như thể đang đợi điều .
Một lát sau, tựa như nhớ ra đó, nàng tự giễu cười một tiếng:
“Ta quên mất… ngươi sắp là Lục hoàng tử phi rồi, chẳng cần hành lễ với ta nữa.”
Nói rồi tự tiện ngồi xuống đối diện, hai người không ai mở .
Qua một hồi trầm mặc, Tô rốt cuộc cũng mất kiên nhẫn.
“Ngươi lúc cũng vậy, lúc cũng ung dung điềm đạm, dường như chẳng ai lọt được vào mắt ngươi, kẻ thấy cũng thấy ngươi thật chướng mắt!”
Giờ phút này, dáng vẻ nàng đã chẳng còn là thiếu nữ rụt rè khi xưa, mà toát lên vài phần khí của một Thái tử phi.
Nàng thẳng vào mắt ta, ánh hận ý đó gần như ngưng tụ thành lưỡi dao, xuyên thẳng vào tim ta.
“Ta biết ngươi không thích ta. Từ lúc ta đặt chân vào kinh thành, tiểu thư gia ngươi, ai mà chẳng đem ta ra trò cười?”
“ vì ? Chẳng qua ngươi được sinh ra hào môn tộc, còn ta thì xuất thân hèn mọn, không biết chữ, không giỏi cầm kỳ thư họa, chẳng kịp những trò thanh nhã của ngươi, nên ngươi ra sức chế nhạo ta!”
“Nếu ta có được xuất thân như ngươi, ta tuyệt đối sẽ không thua kém ngươi cả!”
Nàng càng nói càng kích động, dường như lạc vào hồi ức.
“Lần tiên cứu Ngụy Hằng từ dòng nước, ta đã động lòng. Khi ấy, chúng ta sống thật thoải mái, chẳng trói buộc. Hắn nói, hắn thích ta…”
“ khi hắn hồi phủ, ta mới biết hắn có một vị hôn thê như ngươi. Ai nấy đều chúc phúc cho hai người, còn ta thì ? Ta mong được ở bên hắn trọn đời, như là sai ? Chẳng lẽ ta không có quyền tranh giành hạnh phúc?”
Rời khỏi Đông cung, Tô liền trút ra nỗi uất nghẹn và ủy khuất giấu kín bấy lâu.
Ta bị nàng quấy rầy đến phát đau, bèn nhíu mày, lớn giọng ngắt :
“Tô .”
“Ta nghe Vân Mạn nói, khi ngươi mới thành thân, Hoàng hậu phái người dạy ngươi đọc sách học lễ. Ngươi chê mụ vú nghiêm khắc, liền đi khóc với Ngụy Hằng. Hắn xót ngươi, đến mức cãi nhau với Hoàng hậu, cuối mới miễn cho ngươi học hành.”
Nói đến đây, ta nàng châm biếm:
“Ngươi nói, nếu có thân như ta thì sẽ vượt xa ta? cơm đưa đến tận miệng mà ngươi còn cố nhả ra, vậy trách ai được?”
“Còn nữa, thân là Thái tử phi mà không biết nghiêm dạy người nhà, để họ ngang ngược càn, bản thân trở thành trò cười cho thiên — đó cũng là lỗi của người khác ?”
“Ngươi cho rằng vì xuất thân thấp nên người khác coi thường ngươi. mắt ta, ngươi chẳng qua là kẻ yếu giả bộ đáng thương, lấy cái nghèo hèn cái cớ, đòi hỏi thiên nhường nhịn ngươi.”
Tô bị ta nói đến sững người, không thốt nên .
Ta chẳng nàng dây dưa thêm, liền ra hiệu cho nha hoàn tiễn khách.
Vừa xoay người định vào nhà, phía sau vang lên tiếng nàng:
“Nếu ta thay đổi những điều ngươi nói… thì Ngụy Hằng, liệu hắn có còn đối xử với ta như thuở không?”
Giọng nàng mang khát vọng tha thiết.
… tương lai, há ai dám đoan chắc?
15
Không lâu sau, Ngụy Linh hồi kinh.
Ta khoác mười dặm hồng trang, gả cho chàng.
Ba tháng sau thành thân, ta chồng về trấn thủ biên cương, phụ mẫu cũng đi .
Tuổi tác phụ mẫu đã cao, chẳng tiếp tục sống chốn đấu đá quyền mưu.
Một năm sau, khi hài tử của ta cất tiếng khóc chào đời, tin tức từ kinh thành cũng vượt ngàn dặm truyền đến.
Thái tử Ngụy Hằng cử hành đại hôn, cưới con gái của Trấn Viễn hầu phi.
Trấn Viễn hầu nắm đại quân phương Nam, sủng ái nữ nhi mực.
Tân Thái tử phi tính tình cương liệt, thường ngang nhiên quở trách Thái tử giữa chốn đông người, hắn nén giận chẳng dám lên tiếng.
Hoàng thượng sớm đã bất mãn với Ngụy Hằng, nay vì vững vị trí Đông cung, hắn đành uốn mình nịnh hót nhạc phụ đại nhân.
Còn nguyên Thái tử phi họ Tô, vì bị khiển trách về phẩm hạnh, đã tự xin giáng thiếp, tới chùa thanh tu, cả đời không được rời khỏi một bước.
Còn gia quyến họ Tô, hoàng thượng đã sớm thu hồi trạch viện và ruộng đất , đuổi họ về quê cũ.
Ta nghe nhân bẩm , khẽ cúi nựng đứa trẻ tã lót.
“Về sau… những liên quan đến Thái tử, không cần phải nhắc với ta nữa.”