Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5flJppS4FW
Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
khoảnh khắc đối nghẹt thở ấy, Lục Cảnh Thâm không đưa cô lại thí nghiệm ngay lập tức. Hắn dường như muốn thưởng thức dư vị của sự chiến thắng khi nhìn thấy mồi tự đào lên nấm mồ của chính mình. Hắn để lại cô trong bóng tối của căn hộ, với lời hứa về một “lần Reset bảy” vào sáng hôm .
Giang Tịch Nhan ngồi bệt dưới , chiếc máy tính bảng nứt vỡ vẫn tỏa ra hơi ấm yếu ớt. Sự uất hận ban dần thay thế một luồng điện lẽo chạy dọc sống lưng—đó là bản năng sinh tồn. Cô nhận ra rằng nếu cứ khóc lóc hay van xin, cô sẽ mãi là một quân cờ xóa đi rồi viết lại. Để thoát khỏi vòng lặp này, cô không được là Giang Tịch Nhan yếu đuối, cô phải thành kẻ mà Lục Cảnh Thâm khao khát: một mẫu thí nghiệm hảo, biết phục tùng toàn tin vào ký ức .
Cô đứng dậy, lảo đảo đi vào bếp. Trong cơn hoảng loạn vờ, cô cố tình làm rơi một chiếc bát sứ xuống . xoảng vang lên khô khốc. Cô nhanh ch.óng nhặt lấy mảnh sứ sắc , giấu nó vào trong lòng bàn tay, cảm nhận cái của gốm sứ khía vào da thịt. Đau đớn giúp cô tỉnh táo. Cô dành cả đêm đó để quan qua khe cửa, ghi chép lại nhịp bước chân, thói quen nhỏ của Lục Cảnh Thâm qua bóng đổ của hắn dưới khe cửa. Hắn luôn vào cô đúng 6 giờ sáng, luôn cầm khay thức ăn tay trái ống tay phải.
Hắn tự tin vào công nghệ của mình đến mức chủ quan, tin rằng sự “đứt gãy nhận thức” sẽ khiến cô suy sụp. Nhưng hắn không ngờ, chính sự đổ vỡ ấy đã ra một khe hở để ý chí thực sự của cô len lỏi vào. Cô bắt nhẩm đi nhẩm lại chi tiết trong “hồ sơ” mà hắn đã đưa: vụ hỏa hoạn, mùi khói, nỗi đau mất người thân… Cô nhào nặn chúng, hâm nóng chúng cảm xúc thật sự của mình cho đến khi bản thân cô cũng không phân biệt nổi đâu là , đâu là thật.
bước chân của Lục Cảnh Thâm nện đều gỗ, âm thanh ấy đối với Giang Tịch Nhan giờ đây chẳng khác nào đếm ngược của một bản án t.ử hình. Cánh cửa ngủ bật mở, ánh sáng từ hành lang hắt vào, kéo dài bóng đổ của hắn lên mặt . Lục Cảnh Thâm bước vào với một khay thức ăn inox lẽo, bên cạnh đĩa súp nghi ngút khói là một ống chứa chất lỏng màu xanh lục nhạt – hóa chất mà hắn gọi là “thuốc bổ thần kinh”, nhưng cô biết rõ đó là t.h.u.ố.c tẩy não.
“Đến giờ kiểm tra định kỳ rồi, 0907. Cô trông vẻ tỉnh táo hơn mọi ngày.”
Giang Tịch Nhan ngồi , hai tay gấu c.h.ặ.t chiếc máy tính bảng phía lưng, nhét nó vào khe hở giữa nệm thành . Cô hít một hơi thật sâu, ép tim mình đập chậm lại. Cô cần phải diễn, phải thành một phiên bản hảo của chính mình mà hắn hằng mong đợi.
“Bác sĩ…” Cô ngước lên, đôi mắt đỏ hoe, hơi nước phủ mờ đồng t.ử. “Tôi… tôi mơ thấy một giấc mơ rất lạ. Tôi thấy khói bụi mù mịt, còi xe cứu hỏa gầm rú mùi thịt cháy khét lẹt. Tôi nhớ ra rồi, Lục bác sĩ. Đó là vụ hỏa hoạn của bố mẹ tôi… nó đáng sợ quá.”
Giọng cô run rẩy, nấc nghẹn ngào vang lên kịch tính đến mức chính cô cũng cảm thấy rùng mình. Lục Cảnh Thâm khựng lại giữa . Một tia sáng đắc ý, một sự thỏa mãn bệnh hoạn lóe lên lớp kính cận của hắn. Hắn đặt khay thức ăn xuống bàn, tiến lại gần với vẻ mặt mà hắn cho là “an ủi”.
“Tốt. Rất tốt. Sự tích hợp ký ức đã đạt ngưỡng 90%. Đây là lần thành công từ trước đến nay, Tịch Nhan ạ. Cô đang dần thành người mà cô nên là.”
Hắn ngồi xuống cạnh cô, bàn tay đeo găng cao su vuốt nhẹ tóc cô, rồi từ từ đưa ống lên. Ánh đèn phản chiếu mũi kim thép nhọn hoắt. Lục Cảnh Thâm toàn mất cảnh giác. Hắn tin rằng “vật thí nghiệm” của mình đã toàn khuất phục bởi nỗi sợ hãi quá khứ .
Ngay khoảnh khắc mũi kim chạm vào lớp da mỏng manh ở cánh tay, Giang Tịch Nhan không hề rùng mình hay co rụt lại như năm lần trước. Đôi mắt cô đột ngột đanh lại, sự yếu đuối biến mất trong tích tắc, thay vào đó là một tia nhìn sắc như d.a.o cạo.
“Xoảng!”
Tay trái cô vung lên, không phải để chống cự mà là để thực hiện một cú đ.â.m chí mạng. Cô đã giấu sẵn một mảnh sứ vỡ từ chiếc bát ăn tối hôm qua dưới gối. Mảnh sứ sắc lẹm, được cô mài giũa tỉ mỉ vào cạnh suốt đêm, giờ đây cắm mạnh vào cổ tay đang cầm ống của Lục Cảnh Thâm.
b.ắ.n ra, nhuộm đỏ lớp ga trắng muốt.
Lục Cảnh Thâm rên lên một , ống rơi xuống vỡ tan thành trăm mảnh, hóa chất xanh lục trộn lẫn với m.á.u đỏ nên một khung cảnh kinh dị. Tuy nhiên, thay vì gào thét hay gọi cứu viện, hắn chỉ đứng dậy, lảo đảo lùi lại một bước, nhìn vết thương tay mình với một vẻ mặt… sùng bái.
“Cú đ.â.m tuyệt lắm… Vẫn là góc độ đó, vẫn là sự dứt khoát đó.” – Hắn lẩm bẩm, rồi ngước lên nhìn cô, đôi mắt đỏ rực sự phấn khích.
“Giang Tịch Nhan, cô nghĩ mình thức tỉnh bản năng của một nạn nhân sao? Không. Cô thức tỉnh bản năng của kẻ ra dự án này.”
Giang Tịch Nhan cầm mảnh sứ, hơi thở dồn dập: “Anh nói láo! Chính anh đã nhốt tôi, chính anh đã xóa ký ức của tôi!”
Lục Cảnh Thâm mặc cho m.á.u chảy ròng ròng, hắn tiến lại gần kệ sách, nhấn vào một nút ẩn. Một ngăn kéo bật ra, bên trong là một tệp hồ sơ cũ nát, phủ đầy bụi nhưng trang tiên dán ảnh của cô – một Giang Tịch Nhan với ánh mắt sắc lẹm, mặc áo blouse trắng, đứng cạnh hắn trong một lễ trao giải y học.
“Nhìn kỹ đi, cộng sự.” – Hắn cười khẩy. “Ba năm trước, chính cô là người đã đề xuất dự án ‘Tái lập nhân cách’ để tẩy não tù nhân chính trị. Cô đã ra loại t.h.u.ố.c đó. Nhưng rồi cô lại nảy sinh tình cảm với một vật thí nghiệm – một người đàn ông tên là Lâm Trưởng. Khi hắn ép phải reset, cô đã phát điên. Cô không thể cứu hắn, nên chọn cách tự t.h.u.ố.c vào chính mình để quên đi tội lỗi của một kẻ nhân dưới danh nghĩa bác sĩ.”
Mảnh sứ tay cô rơi xuống . Một cơn đau như x.é to.ạc đại não ập đến. số, công thức hóa học về nồng độ t.h.u.ố.c mà cô “vô tình” biết được, bỗng chốc nên thân thuộc như thể chúng đã nằm sẵn trong m.á.u cô từ lâu.
“Tôi… tôi là người chủ trì?” – Cô quỵ xuống, hai tay ôm .
“Phải. tôi, Lục Cảnh Thâm, chỉ là một trợ lý không tên tuổi trong báo cáo của cô. Cô biết tại sao tôi lại chọn tiếp tục dự án này không?” – Hắn không quỳ xuống, mà đứng sừng sững, dùng đôi mắt lẽo quan sự sụp đổ của cô như quan một phản ứng hóa học thành công. “Tôi ngưỡng mộ sự tàn nhẫn của cô, cách cô coi bộ não người chỉ là dãy mã số thể viết đè lên được. Tôi không Reset cô để hành hạ, tôi Reset cô để khôi phục lại bộ óc vĩ đại mà giới khoa học hắc ám . nhìn xem, lần sáu này, bản năng thủ đó đã quay lại. Cô đã dùng chính mảnh sứ để cắt đứt gân tay tôi – đúng như kỹ thuật mà cô viết trong giáo trình huấn luyện thực địa.”
Giang Tịch Nhan nhìn vết m.á.u đang rỉ ra từ tay hắn, rồi nhìn vào sự cuồng tín trong đôi mắt lớp kính cận. Cô nhận ra một sự thật còn kinh tởm hơn cả việc giam cầm: Cô không phải nạn nhân của hắn. Hắn chỉ là một sản phẩm lỗi, một quái vật được nuôi dưỡng từ chính lý thuyết vô nhân tính mà cô đã ra trong quá khứ.