Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN
Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Thời gian đếm ngược còn 10 giây.
Giang Tịch Nhan Lục Cảnh Thâm – người đàn ông đã dành cả đời làm các thí nghiệm điên rồ với cô. Hai điên đứng giữa đống đổ nát của một đế chế ký ức giả.
Hệ thống bắt đầu phun ra khí gây mê cực mạnh chuẩn bị cho trình tiêu hủy bằng nhiệt lượng. Giang Tịch Nhan thấy tầm nhòe đi. Cô thấy bóng dáng của Lâm Trưởng thấp thoáng trong làn khói trắng. Anh không , anh chỉ lặng lẽ đứng đó, chờ đợi cô.
“Vậy ra… ta đều là những thất bại.” – Cô thầm thì.
Cô không chạy. Lục Cảnh Thâm cũng không chạy. Hắn ngồi sụp xuống sàn, đôi trống rỗng hư không.
3… 2… 1…
Một tiếng nổ trầm đục vang lên sâu dưới lòng đất. Toàn bộ hệ thống máy chủ rực lửa, thiêu rụi hàng triệu GB dữ liệu, những cuộc đời giả tạo, những tội ác không tên cả hai người đã lún sâu vũng lầy của quyền lực thù hận.
Sáng hôm sau, trên bản tin thời sự: “Một vụ nổ khí gas tại hầm chung cư cao cấp đã xảy ra, không có thương vong về người do khu vực này đang trong trình bảo trì…”
Tại một thị trấn ven biển xa xôi, một cô gái tỉnh dậy trên giường bệnh của một trạm xá nhỏ. Ánh nắng ban mai dịu dàng chiếu qua khung cửa .
“Cô tỉnh rồi à?” – Vị y tá già mỉm . “Cô bị dạt bờ biển sau cơn bão đêm qua. Cô tên là gì?”
Cô gái ra phía biển xanh mênh m.ô.n.g, đôi trong veo như một tờ giấy trắng, không còn chút gợn sóng nào của khứ. Cô thấy một sự do tuyệt đối, một sự trống rỗng bình yên mà cô chưa từng .
“Tôi…” – Cô mỉm , một nụ thật sự xuất phát từ trái tim. “Tôi không nhớ nữa. Nhưng điều đó… có lẽ không còn quan trọng.”
Cô không , sâu trong tiềm thức của mình, một mệnh lệnh cùng đã được thi hành thành công: vĩnh viễn. Không thể khôi phục.
Giang Tịch Nhan đã c.h.ế.t trong đống đổ nát đó. Còn người gái này, cô ấy chỉ là một linh hồn mới, bắt đầu một cuộc đời sự, nơi không có máy móc, không có , không có những mảnh ghép mượn tạm.
NGOẠI TRUYỆN: GIỮ VƯỜN TRONG NGHĨA ĐỊA KÝ ỨC
Tôi luôn ghét sự hỗn loạn của xúc người, mà Giang Tịch Nhan gọi là “nhân tính”. Với tôi, bộ não người chỉ là một ổ cứng sinh học, cô ấy người thầy, người cộng sự, vị chúa tể cũ của tôi đã dạy tôi : Cái gì không hoàn hảo thì phải đi.
Ba năm trước, Giang Tịch Nhan run rẩy trước x.á.c c.h.ế.t của Lâm Trưởng, tôi đã thấy thất vọng. Người phụ nữ từng bình thản viết ra công thức X-14, người từng coi người là những số, lại suy sụp vì một “vật thí nghiệm”.
cô ấy tiêm t.h.u.ố.c tĩnh mạch mình chọn cách quên lãng, tôi đã đứng đó, quan sát cô ấy ngã xuống sàn phòng thí nghiệm. Lúc đó, tôi không thấy thương xót. Tôi chỉ thấy một khối óc vĩ đại đang hủy hoại mình vì một virus mang tên “hối hận”.
Tôi đã thề, tôi sửa chữa cô ấy. Tôi lọc sạch loại virus đó, cô ấy trở lại là một vị thần không xúc.
Trong ba năm qua, tôi đã hiện sáu .
Mỗi cô ấy tỉnh dậy với đôi trống rỗng, tôi lại thấy một khoái tột độ. Tôi giống như một họa sĩ đứng trước một khung tranh trắng muốt. Tôi vẽ cho cô ấy một người mẹ hiền, một người cha cố, một cuộc đời bình lặng… nhưng tế, tôi đang “gọt” đi những phần nhô ra của ý chí.
ba, cô ấy trở nên dịu dàng. Tôi ghét nụ đó. Nó giả tạo mức buồn nôn. năm, cô ấy suýt chút nữa đã tin mình là một họa sĩ.
Nhưng Giang Tịch Nhan luôn là Giang Tịch Nhan. Dù tôi có dùng bao nhiêu dung môi, bao nhiêu dòng lệnh, cái bản năng sắc lạnh như d.a.o cạo trong m.á.u cô ấy vẫn luôn tìm cách trồi lên. Những vết xước dưới gầm tủ, những mảnh giấy giấu kín… tôi đều hết. Tôi ở đó như một bài kiểm tra. Tôi muốn xem nào “ quái vật” trong cô ấy x.é to.ạc lớp vỏ bọc nữ sinh điều dưỡng yếu đuối kia quay lại.
cô ấy đ.â.m mảnh sứ cổ tay tôi, m.á.u nóng b.ắ.n lên mặt, tôi đã không thấy đau. Tôi thấy… phấn khích.
Đó là góc độ đó. là sự dứt khoát đó. Không một chút do dự, không một chút nương tay. Giang Tịch Nhan của tôi đã sự trở lại.
cô ấy run rẩy giữa sự thật mình là chủ mưu, tôi thấy một sự thỏa mãn bệnh hoạn. Tôi muốn cô ấy hiểu , dù cô ấy có cố gắng làm người tốt đâu, thì sự tàn nhẫn đã được lập trình trong nơ-ron thần kinh của cô ấy rồi. tôi là đồng loại. tôi không thuộc về thế giới đầy hơi ấm ngoài kia. tôi thuộc về bóng tối của phòng thí nghiệm này.
hệ thống hủy vang lên, tôi đã có thể ngăn nó lại. Tôi mật mã ẩn. Tôi cách ghi đè lệnh.
Nhưng đôi tĩnh lặng đáng sợ của cô ấy ở phút , tôi nhận ra: Đây mới là kiệt tác cùng của cô ấy. Cô ấy dùng cái c.h.ế.t hiện một lệnh “” triệt nhất — dự án, tôi, tội ác của mình.
Tôi ngồi xuống sàn, m.á.u vẫn rỉ ra từ cổ tay. Tôi luồng khí gây mê bắt đầu tràn ngập căn phòng. Giang Tịch Nhan đã thắng. Cô ấy không chọn quên đi nữa, cô ấy chọn cách kết thúc.
Tôi hỏi, trong khoảnh khắc cùng nhiệt lượng thiêu rụi mọi , liệu cô ấy có nhớ công thức X-14 mà tôi từng hào không? Hay cô ấy đang nghĩ về một bờ biển nào đó mà cô ấy chưa bao giờ được thấy?
Tôi nhắm lại. Nếu có một bảy dành cho tôi, tôi hy vọng mình không bao giờ gặp lại cô ấy. Vì một tạo ra quái vật, cùng cũng bị quái vật của mình nuốt chửng.
Hoàn tất quy trình.