Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

13

Chơi xong ở viên giải trí, chúng tôi lại ghé trung tâm thương mại gần đó uống trà chiều.

Sau một đấu tranh tâm lý, tôi vẫn quyết định Quý Tuân đón.

thật sự như những dòng bình luận nói, vì tôi mạo nhận ân tình Quý Tuân báo đáp nhầm người.

thì để họ gặp lại, giải thích rõ hiểu lầm.

Quý Tuân đỗ xe bên lề đường.

Sau đó đi phía chúng tôi.

Tôi lén quan sát xem giữa hai người họ có tia lửa nào lóe lên không.

Đạn đầu kích động.

【Wuli nữ chính cuối cùng cũng gặp nhau rồi.】

【Trai tài gái sắc, quá xứng đôi!】

【Chỉ là nữ đứng bên cạnh hơi chướng mắt.】

Nhưng hai người họ chỉ lạnh nhạt chào nhau một tiếng.

Sau đó Quý Tuân nhìn tôi: “Ba nói rồi chúng ta chưa nhà, bảo tối nay ăn cơm.”

“Ba ” mà Quý Tuân nói là cha tôi.

Cha anh đã mất từ , sau khi kết hôn liền ba tôi là ba .

Tôi nghĩ một chút: “Đúng là rồi chưa nhà ăn cơm.”

“Chúng ta đưa Ngôn Tranh rồi quay nhà cũ.”

Ngôn Tranh xua tay với tôi: “Cậu cứ nhà đi, đừng lo cho tôi.”

“Tôi còn phải quay lại tăng ca.”

Tôi nhíu mày: “Ngày nghỉ mà vẫn cậu tăng ca à? Sếp là ai , để tôi đi nói với họ.”

“Đừng đừng,” Ngôn Tranh vội ngăn tôi, “tăng ca ngày nghỉ được trả gấp ba tiền lương.”

“Tôi thích tăng ca.”

Khi tôi ngồi lên ghế , đạn vẫn đang thất vọng tràn trề.

【Chuyện gì , nữ chính gặp lại mà sao bình thường thế, không phải nói chính cấp ba đã thầm ngưỡng mộ nữ chính sao.】

【Đừng vội các chị em, giờ họ chỉ đang giữ khoảng cách vì thân phận thôi, nữ chính đâu có vô đạo đức như nữ .】

【Đợi nữ tự hủy thật mạnh, sau khi chính hôn thì tuyến tình cảm thật sự đầu.】

【Nói thì nói , nhưng cứ cảm thấy có gì đó không đúng.】

14

Sau lần gặp đó, Quý Tuân và Ngôn Tranh đều không có biểu hiện gì khác lạ.

Đạn cũng rất không xuất hiện.

Đôi khi tôi còn nghi ngờ đó chỉ là ảo giác của mình.

Một hôm tôi thức dậy chuẩn bị ăn sáng.

Kết quả phát hiện Quý Tuân bỏ quên một tập tài liệu rất quan trọng.

Tôi nhắn tin hỏi anh, nhưng anh mãi không trả lời.

Sợ anh cần gấp, tôi nghĩ dù sao cũng rảnh, tiện thể mang qua cho anh rồi đi spa luôn.

Văn phòng của Quý Tuân ở tầng 16, có thang máy riêng, đây đã ghi vân tay của tôi.

Sau khi , tôi đi thẳng văn phòng anh.

Vừa định gõ cửa, tôi đã nghe thấy giọng anh đầy khó chịu.

“Có chuyện gì nói nhanh đi, lát nữa tôi còn việc.”

Tôi đang thắc mắc Quý Tuân đang nói chuyện với ai.

Đạn đã cho tôi câu trả lời.

【Đến rồi đến rồi, tình tiết tôi thích nhất.】

【Nữ mạo nhận ân tình, bị nữ chính vạch trần, vả mặt cực mạnh.】

【Sau khi chính biết sự thật chắc chắn hôn với cô ta.】

【Không biết vì sao tình tiết vả mặt lại đến sớm như , nhưng vẫn vui, nữ cuối cùng cũng sắp out rồi.】

【Tôi muốn xem tình yêu ngọt ngào cơ.】

Giọng Ngôn Tranh vang lên:

“Anh kết hôn với Lẫm Nguyệt là vì muốn báo đáp ân tình cô ấy anh đúng không?”

“Thật ra năm lớp mười hai, lúc anh bị đám côn đồ chặn đường đánh đến chảy máu ngất xỉu, chính tôi là người cảnh sát khiến chúng sợ mà bỏ chạy.”

“Sau khi bọn chúng đi, tôi đi tìm người anh, lúc quay lại thì anh đã không còn ở đó.”

“Sau đó tôi nghe nói anh bị thương nặng hôn mê, được Lẫm Nguyệt rồi đưa bệnh viện.”

Hóa ra những dòng bình luận nói tôi mạo nhận ân tình chính là chuyện này.

Năm lớp mười hai, Quý Tuân không biết đắc tội ai, bị đám côn đồ vây đánh đến trọng thương.

Khi tôi nơi, anh đã hôn mê, lập tức xe cấp .

Bác sĩ nói đưa muộn thêm chút nữa có thể nguy hiểm đến tính mạng.

Sau khi tỉnh lại, Quý Tuân hỏi có phải tôi anh không.

Tôi gật đầu: “ kia anh tôi vụ cóc, lần này tôi trả lại anh.”

Nhưng tôi nào biết đó Ngôn Tranh đã , còn dọa đuổi đám côn đồ đi.

Như là mạo nhận ân tình sao?

Mạo nhận phải phải là cố tình giấu giếm khi đã biết rõ sao?

Nhưng tôi căn bản không hề biết!

lòng tôi nghẹn lại.

văn phòng rơi im lặng.

Quý Tuân hỏi: “Cô muốn gì?”

Ngôn Tranh cười nhẹ: “Tôi biết anh là người biết ơn báo đáp, tôi muốn…”

“Anh và Lẫm Nguyệt hôn.”

“Anh không xứng với cô ấy.”

15

Tôi kinh ngạc há hốc miệng.

Ơ… cốt truyện sao lại phát triển thế này?

Hoàn toàn khác với những gì đạn nói.

Ngôn Tranh vẫn tiếp tục:

“Anh ở bên Lẫm Nguyệt phải vì nhà họ Tống có thể giúp sự nghiệp của anh sao?”

“Lẫm Nguyệt là một người thuần khiết như , anh căn bản không xứng để cô ấy đối xử tốt với anh như thế.”

Quý Tuân xoa xoa trán.

“Có lẽ cô hiểu lầm gì đó.”

“Tôi không hôn với Lẫm Nguyệt.”

Ngôn Tranh nhíu mày: “Tại sao?”

Quý Tuân không chút do dự nói:

“Vì tôi yêu cô ấy.”

“Dù cô hiểu lầm tôi vì lý do gì, tôi cũng không hôn.”

“Còn nữa, chuyện năm đó tôi đi điều tra. thật sự là cô tôi, coi như tôi nợ cô một ân tình.”

“Ngoài việc hôn với Lẫm Nguyệt, điều kiện gì khác tôi cũng có thể đáp ứng.”

Ngôn Tranh hoàn toàn không tin, hừ lạnh một tiếng:

“Được thôi, đưa của anh cho tôi.”

Quý Tuân suy nghĩ một chút:

“Được, cô thật sự muốn, sau khi tôi điều tra rõ, chúng ta có thể làm thủ tục chuyển nhượng cổ phần.”

Ngôn Tranh bị nghẹn đến không nói được gì.

“Anh cứ đợi đấy, tôi vạch trần bộ mặt thật của anh mặt Lẫm Nguyệt.”

Sợ bị họ phát hiện, tôi vội xuống lầu .

Vừa bước ra khỏi , điện thoại của Ngôn Tranh đã .

“Lẫm Nguyệt, cậu bây giờ rảnh không?”

“Tôi muốn mời cậu ăn cơm, tiện nói với cậu một chuyện.”

Nhà hàng Ngôn Tranh mời tôi là một quán đang rất nổi gần đây.

đó tôi lướt thấy, tiện miệng nói với cô ấy là muốn thử.

Không ngờ cô ấy lại lòng.

Tôi tưởng Ngôn Tranh thẳng vấn đề.

Không ngờ cô ấy lại nhắc đến chuyện khác.

“Lẫm Nguyệt, tôi muốn nói với cậu một chuyện rất nghiêm trọng.”

“Mấy ngày có tài liệu quan trọng bị rò rỉ. Hôm đó tôi tăng ca thì thấy có người lén lút khả nghi.”

“Người đó là trưởng phòng nhân sự, tôi nghi chuyện rò rỉ có liên quan đến ông ta.”

“Nhưng vì chưa có chứng cứ xác thực, sợ đánh rắn động cỏ chỉ có thể nói với cậu.”

Tim tôi chợt thắt lại.

lẽ chuyện phá sản mà đạn nói có liên quan đến nội gián ?

“Tôi nói ngay với anh trai tôi, bảo anh ấy điều tra kỹ chuyện này.”

Tôi có chút cảm động:

“A Tranh, cậu tốt với tôi quá. Có thể làm bạn với cậu thật sự rất may mắn.”

Ngôn Tranh cười nhẹ:

“Chỉ cần giúp được cậu là tốt rồi.”

“Thật ra việc chúng ta trở thành bạn bè, đối với tôi là may mắn lớn nhất.”

“Không biết cậu còn không, cấp ba cậu giúp tôi một lần.”

16

Tôi giúp Ngôn Tranh sao?

Hình như không mà.

Tôi cố mãi vẫn không ra.

Thời cấp ba, Ngôn Tranh ít nói, lúc nào cũng ngồi bàn đầu chăm chú nghe giảng.

Quý Tuân thì cùng cô ấy tham gia mấy cuộc thi học sinh giỏi.

Còn tôi với cô ấy gần như không có tiếp xúc.

Ngôn Tranh cười tươi nói:

“Thật ra cũng không phải chuyện gì to tát.”

“Tôi được trường mình với tư cách học sinh đặc cách vì thành tích tốt, nhiều người coi thường tôi.”

“Có lần tôi mua một cái kẹp tóc, trên đó in chữ minmin. Bị người ta phát hiện liền cười nhạo tôi nghèo, nói tôi còn không biết miumiu.”

“Lúc đó cậu đứng bên cạnh, nói: ‘Thì sao, tôi cũng không biết. Nó nổi tiếng lắm à?’”

“May mà có cậu. đó lòng tự trọng của tôi rất cao, không có cậu giúp giải vây, chắc tôi tự dằn vặt bản thân rất .”

Tôi nghĩ rất lục lọi được chuyện nhỏ xíu đó góc ký ức.

Thật ra lúc đó tôi còn người bị cười nhạo là ai.

Tôi chỉ thấy cảm giác hơn người của họ thật vô lý.

phải chỉ là một cái kẹp tóc thôi sao?

Người đáng bị trách phải là người làm hàng giả, chứ không phải người vô tình mua phải đồ nhái.

Hơn nữa tôi thật sự không biết cái thương hiệu họ nói.

Quần áo, túi xách, trang sức theo mùa đều được mang thẳng nhà tôi.

Tôi lười đến mức buồn phân biệt chúng là hãng gì.

Ngôn Tranh dường như chìm ức ngọt ngào.

“Còn lần đó tôi bị đau bụng vì kỳ, giáo viên thể dục nói tôi giả vờ, nhất định tôi nhà vệ sinh cởi quần ra kiểm tra.”

“Cậu khó chịu nói: ‘Cô mãn kinh rồi cũng không thể cấm người khác có kinh chứ. Lý Cương nói cậu ấy bị trĩ, sao cô không cậu ấy cởi quần ra kiểm tra?’”

Chuyện này thì tôi thật sự không .

Nhưng tôi rất ghét giáo viên thể dục cấp ba.

Rõ ràng là nữ mà suốt ngày dịu dàng với con trai, tụi nó kiếm đại cái cớ là được nghỉ.

Còn con gái xin nghỉ thì soi mói đủ điều.

không phải bà ta đến tuổi nghỉ hưu rồi, tôi đã bảo nhà trường đuổi việc từ .

“Cậu không cũng bình thường.”

“Với cậu, đó chỉ là những chuyện nhỏ tiện tay làm, nhưng với tôi thì luôn là sự ấm áp.”

“Hôm đó gặp lại cậu ở , tôi thật sự rất vui, phải lấy hết can đảm dám chuyện.”

Ngôn Tranh nắm tay tôi:

“Vì tôi thật lòng muốn tốt cho cậu.”

“Lẫm Nguyệt, hôn với Quý Tuân đi.”

“Anh ta ở bên cậu chỉ vì tiền.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương