Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
10.
Tôi đã đoán đúng.
Tiểu Phương quả thật là người không dễ bị bắt nạt.
Cú phản công của cô ấy đến nhanh hơn tôi tưởng, cũng dứt khoát hơn rất nhiều.
Hai ngày sau, khi tôi đang ngồi ở công ty vẽ bản thiết kế, điện thoại bỗng reo lên.
Là Tô gọi.
Giọng cô ấy ở đầu dây kia hưng phấn đến mức gần như bật cười.
“Vãn Vãn! Hả dạ quá! Cậu đoán xem chuyện gì xảy ra? Cái gã phượng hoàng nam kia… hậu viện nổ tung rồi! Nổ đến tan tành!”
Hóa ra, sau khi nhận được toàn chứng cứ tôi gửi, ngay trong ngày hôm đó Tiểu Phương đã xin nghỉ phép.
cô không lập tức tìm gia đình Giang Trì đối chất.
đầu tiên cô là mang tất cả chứng cứ về nhà, nói rõ mọi chuyện với bố mẹ mình.
Bố của Tiểu Phương là một chủ thầu xây dựng có tiếng ở địa phương. Gia đình khá giả, quen biết rộng, tính cách lại cực kỳ nóng nảy.
Nghe nói con rể tương lai của mình lại là loại đàn ông ăn bám, còn định lừa nhà của phụ nữ khác để cưới con gái mình…
Ông ta nổi trận lôi đình ngay tại chỗ.
Ngày hôm sau.
Cả gia đình Tiểu Phương kéo thẳng đến của Giang Trì.
Theo lời Tô kể lại “tin chiến trường”, cảnh tượng lúc đó… gần như cấp độ sử thi.
Khi ấy, và bố Giang Trì đang ngồi trong quán mạt ở đầu làng.
Hai người đang khoác lác với hàng và hàng xóm.
Khoác lác rằng con trai giỏi giang thế nào, ở thành phố lớn mua được nhà to ra sao, sắp đón bố mẹ lên thành phố hưởng phúc.
Nói đến mức như rồng bay phượng múa, khiến những người xung quanh ai cũng tỏ vẻ ngưỡng mộ.
Đúng lúc đó.
Tiểu Phương cùng bố mẹ và mấy người hàng trông cực kỳ dữ dằn, khí thế hùng hổ bước vào quán.
Tiểu Phương không nói một lời.
Cô trực tiếp lấy toàn chứng cứ tôi gửi, in ra từng tờ.
Sau đó ném mạnh xuống bàn mạt .
Video được mở bằng loa ngoài điện thoại.
Trong quán mạt nhỏ, tiếng Giang Trì khóc lóc:
“Tôi sai rồi, Vãn Vãn…”
Cùng đoạn ghi âm chửi bới tại công ty tôi.
Tất cả cứ thế phát phát lại.
“ ! Giang Kiến Quốc! Đây là đứa con trai tốt của các người đấy à!”
Bố Tiểu Phương đá đổ bàn mạt , chỉ thẳng vào mặt bố mẹ Giang Trì gầm lên:
“Dám coi con gái tôi là đồ ngu à? Lấy tiền sính lễ nhà tôi nuôi đàn bà khác, còn định lừa nhà người ta cho các người ở? Nhà Giang các người còn biết xấu hổ không!”
Lời nói dối của và chồng bà ta…
Bị lột trần trước mặt toàn bà con trong làng.
Chỉ trong nháy mắt.
Hai gương mặt vừa nãy còn đỏ bừng vì khoe khoang… biến thành trắng bệch như người chết.
Cả quán mạt lập tức náo loạn.
Những người vừa mới ghen tị với …
Giờ lại nhìn bằng ánh mắt khinh bỉ và thích thú xem trò.
Tiểu Phương giữa mọi người.
Cô tháo nhẫn đính hôn trên tay.
Ném thẳng vào mặt .
“Hôn sự hủy bỏ!”
“Sính lễ lại đủ cho tôi!”
“Ngoài ra còn phải bồi thường tổn thất tinh thần cho con gái tôi!”
“Nếu không… ta gặp nhau ở tòa!”
Hai gia đình cãi nhau đến long trời lở đất.
Cả làng đều biết.
Chỉ sau một đêm.
Hình tượng “con trai thành đạt hiếu thảo nơi thành phố lớn” của Giang Trì…
Sụp đổ hoàn toàn trong cái huyện nhỏ vốn cực kỳ coi trọng thể diện ấy.
Anh ta trở thành trò cười của cả thị trấn.
Một gã đàn ông ăn bám, lừa tình, còn muốn bắt cá hai tay.
Ở nơi cách đó hàng nghìn cây số.
Giang Trì gần như phát điên.
Một phải đối phó với vụ kiện và khoản tiền tôi đang đòi.
Một liên tục nhận điện thoại từ nhà, bị bố mẹ mắng chửi đến thảm hại.
Cuối cùng anh ta cũng cảm nhận được sự sợ hãi thật sự.
Tối hôm đó, anh ta lại gọi cho tôi.
Giọng khàn đặc, đầy tuyệt vọng.
“Lâm Vãn… Lâm Vãn… tôi sai rồi… tôi thật sự sai rồi… coi như tôi cầu xin cô… cô tha cho tôi được không?”
“Cô nói với Tiểu Phương giúp tôi… bảo cô ấy đừng lớn chuyện nữa… được không?”
Tôi nghe anh ta van xin.
Chỉ thấy buồn cười.
Đến lúc rồi.
Anh ta vẫn nghĩ tôi phải giúp anh ta dọn dẹp hậu quả.
Tôi khẽ cười.
Giọng nói đầy mỉa mai.
“Giang Trì, anh hiểu sai một chuyện rồi.”
“Rắc rối của anh không phải do tôi gây ra.”
“Cũng không phải do Tiểu Phương.”
“ anh.”
“ lòng tham và sự ích kỷ không đáy của anh… đã tự tay phá hủy tất cả.”
“Bây giờ mới cầu xin?”
“Muộn rồi.”
Tôi cúp máy.
Đưa số điện thoại của anh ta thẳng vào danh sách chặn.
Ngoài sổ, màn đêm dày đặc.
tôi lại cảm thấy…
Con đường phía trước sáng rõ vô cùng.
Đánh vào gốc rễ.
Đó mới là đòn chí mạng dành cho anh ta.
11.
Dưới những cú đánh liên tiếp, Giang Trì cuối cùng cũng hoàn toàn sụp đổ.
Anh ta thua kiện.
Tòa án phán quyết anh ta phải toán hơn mười hai nghìn tệ tiền thuê nhà và chi phí sinh hoạt cho tôi trong thời hạn quy định.
Anh ta từng muốn quỵt nợ.
thư luật sư và giấy triệu tập của tòa đã được gửi thẳng về anh ta, khiến cả huyện nhỏ xôn xao.
Bố mẹ anh ta vì muốn dập chuyện, cũng vì chút thể diện còn sót lại, chỉ có thể chạy vạy khắp nơi, gom góp tiền rồi chuyển cho tôi.
Để đủ tiền , Giang Trì bán luôn máy chơi game anh ta quý như mạng.
Cùng tất cả những thứ đáng giá còn lại trên người.
Anh ta cố tìm mới.
vụ “náo loạn nơi công sở” và scandal “lừa tình” đã lan khắp vài vòng tròn trong ngành.
Không một công ty tử tế nào muốn nhận anh ta.
Hôn sự tan vỡ.
Công mất sạch.
Nợ nần chồng chất.
Ở cũng mất hết thể diện.
Mọi thứ anh ta từng tự hào…
Trong vòng một tháng ngắn ngủi, toàn hóa thành tro bụi.
Anh ta rơi xuống đáy.
Lần cuối cùng tôi nhìn thấy anh ta là một tháng sau đó.
Hôm ấy tan về nhà, tôi thấy anh ta kia đường, đối diện khu chung cư.
Anh ta không còn là nhân viên văn thành đạt, nói chuyện ngọt ngào ngày trước nữa.
Trên người là áo khoác cũ bạc màu.
Thân hình gầy gò.
Gương mặt hốc hác.
Ánh mắt trống rỗng nhìn về phía căn hộ của tôi, nơi sổ vẫn sáng đèn.
Giống như một bóng ma bị thế giới bỏ rơi.
Nhìn thấy tôi, anh ta không lao tới như trước.
Chỉ từ xa.
Môi khẽ động, như muốn nói điều gì đó.
Tôi dừng bước.
con đường.
Bình tĩnh nhìn anh ta.
Giữa tôi, xe cộ qua lại không ngừng.
Giống như một dải ngân hà không thể vượt qua.
Cuối cùng anh ta vẫn bước tới.
trước mặt tôi.
Đầu cúi xuống.
Giọng nói mang theo sự mệt mỏi của kẻ đã buông xuôi tất cả.
“Vãn Vãn… ngày mai anh về .”
Tôi chỉ khẽ “ừ” một tiếng.
Không tỏ thái độ gì.
Anh ta ngẩng đầu.
Đôi mắt đỏ ngầu, mang theo cảm xúc tôi không còn muốn hiểu.
“Trước khi … anh có thể hỏi một câu không?”
“Anh hỏi .”
“Trong bốn tháng đó… anh thật sự đã yêu .”
“Những ngày sống ở nhà … là quãng thời gian nhẹ nhõm và vui vẻ đời anh.”
Anh ta nói nhỏ.
“… có từng… dù chỉ một lần… thật lòng yêu anh không?”
Đến lúc .
Anh ta vẫn muốn từ tôi một chút an ủi.
Để chứng minh rằng mình không phải là kẻ thất bại hoàn toàn.
Tôi nhìn anh ta.
Nhìn khuôn mặt trước đây tôi từng hôn.
Bỗng thấy vừa đáng thương.
Lại vừa buồn cười.
“Đúng vậy.”
Tôi gật đầu, giọng bình thản như đang nói một sự thật hiển nhiên.
“Không phải tiền thuê nhà.”
“Không phải tiền điện nước.”
“Không cần nhà.”
“Ngày nào về nhà cũng có người nấu cơm, giặt đồ.”
“Không phải lo cơm áo.”
“Có thể thoải mái chơi game của anh.”
“Tất nhiên là nhẹ nhõm.”
“Tất nhiên là vui.”
Lời nói của tôi như một lưỡi dao phẫu thuật.
Cắt phăng lớp giả vờ tình cảm của anh ta.
Lộ ra sự ích kỷ trần trụi dưới.
Gương mặt anh ta lập tức trắng bệch.
tôi không cho anh ta thêm cơ hội nói gì.
Tôi lấy điện thoại ra.
Trước mặt anh ta, mở thư viện ảnh.
Tìm bức ảnh duy tôi từng chụp chung.
Đó là bức ảnh chụp trong công viên khi mới quen nhau.
Trong ảnh, cả hai đều cười rất ngọt ngào.
Tôi đặt ngón tay lên bức ảnh.
Giữ lâu.
Màn hình hiện ra lựa chọn:
Xóa.
Tôi nhìn anh ta.
Rồi nhẹ nhàng bấm xuống.
“Giang Trì.”
“Tiền anh nợ tôi… đã xong.”
“Sau đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa.”
Tôi quay người.
Bước vào cổng khu chung cư.
Không quay đầu lại.
Phía sau lưng.
Dường như vang lên tiếng nghẹn ngào đổ vỡ của anh ta.
tôi không còn quan tâm.
Vài ngày sau, tôi nghe bạn bè nói anh ta đã lặng lẽ trở về .
Thành phố anh ta từng khao khát bám trụ…
Đã không còn chỗ cho anh ta nữa.
Còn tôi.
Cuối cùng cũng đã nhổ bật gốc con người đó ra khỏi đời mình.
12.
Mọi sóng gió cuối cùng cũng lắng xuống.
Giang Trì hoàn toàn biến mất khỏi sống của tôi.
Mẹ anh ta, , sau khi nhận được thông báo cưỡng chế thi hành của tòa án vẫn gọi điện chửi tôi vài lần. Nội dung chẳng có gì mới, chỉ toàn nguyền rủa tôi không lấy được chồng, cả đời xui xẻo.
Tôi chưa từng nghe hết một câu.
Toàn đều cúp máy ngay lập tức rồi chặn số.
Với loại người như vậy, im lặng là cách đáp tốt .
Một chiều cuối tuần, tôi thuê một công ty dọn dẹp chuyên nghiệp đến tổng vệ sinh toàn căn nhà.
Tôi dọn sạch mọi thứ trong ngủ phụ từng thuộc về Giang Trì.
Tất cả dấu vết của anh ta, tôi gói lại rồi ném vào thùng thu gom đồ cũ của khu chung cư.
Sau đó, tôi biến căn đó thành vẽ và của riêng mình.
Tôi mua một giá vẽ lớn, một bàn rộng rãi, đặt lên đó tất cả sách chuyên ngành và dụng cụ vẽ của mình.
Tôi cũng thay luôn khóa thông minh của .
Mật khẩu mới, chỉ có mình tôi biết.
Khi hoàn thành xong tất cả, tôi giữa căn hoàn toàn mới mẻ ấy.
Cảm giác như ngay cả không khí cũng trở nên trong lành hơn.
Chiều tối hôm đó, bạn thân tôi, Tô , xách tới một chai champagne xịn cùng hai túi lớn tôm hùm đất cay – món tôi thích .
“Chúc mừng tân gia! À không, phải là chúc mừng cậu chuyển nhà trong… đời!”
Tô ôm tôi một cái thật chặt rồi cười lớn.
tôi đổ tôm ra bàn trà đã trải khăn, mở champagne.
Chất rượu vàng óng sủi lên những bọt khí li ti trong ly.
Ánh nắng cuối ngày xuyên qua sổ kính sát đất, phủ lên cả căn nhà một lớp ánh sáng ấm áp.
Tô nâng ly, mắt cười cong cong.
“Nào, chúc mừng Lâm Vãn của ta – xinh đẹp, mạnh mẽ, vừa dọn sạch một đống rác hình người khỏi đời mình. Từ nay trời cao biển rộng, tương lai rực rỡ!”
Tôi cười, chạm ly với cô ấy.
ly pha lê phát ra tiếng vang trong trẻo.
“Không.”
Tôi lắc đầu.
Nhìn căn nhà hoàn toàn thuộc về mình, nhìn thành phố rực rỡ ngoài sổ, tôi nói thật lòng:
“Phải chúc mừng căn nhà của tôi.”
“ nó mới là nhân vật thật sự của trận chiến .”
“Là thứ cho tôi đủ tự tin từ đầu đến cuối.”
tôi nhìn nhau cười.
Cùng uống cạn ly champagne.
Men rượu nhẹ nhàng lan tỏa trong cơ thể, ấm áp từ dạ dày đến tận đầu ngón tay.
Tôi tựa lưng vào ghế sofa.
Lần đầu tiên cảm thấy thư giãn và bình yên đến vậy.
Căn nhà là của tôi.
Sự nghiệp là của tôi.
sống là của tôi.
Tương lai… cũng là của tôi.
Sau tất cả những chuyện nực cười đã trải qua, tôi hiểu rõ hơn bao giờ hết.
Cảm giác an toàn chưa bao giờ đến từ người khác.
Chỗ dựa lớn của một người phụ nữ…
Không phải là tình yêu rẻ tiền của một người đàn ông.
là số dư trong tài khoản của bạn.
Và cái tên được ghi trên sổ đỏ căn nhà tên bạn.
-hết-