Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9UtQfmKs4i

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Nhưng tiểu đã đồng ý rồi mà.” Hắn chớp chớp đôi mắt tròn xoe vô tội, nhìn ta đầy tổn thương. Cái cảm giác đó cứ như ta là một gã tra chơi chán rồi bỏ vậy!
Ta bỗng thấy khó thở, giống như bị bánh trôi kẹt ở thực quản. Đúng là tạo nghiệp mà!!!
22
Đúng Thất Tịch, ta vốn định lôi kéo bằng được Mộc Tần đi cùng, nhưng nàng ấy lại… về quê nữa rồi! còn cách nào, kinh thành rộng lớn thế này, người quen một chút cũng chỉ còn lại Lê Quý nhân.
“Nói rồi nhé, con số này!” Nàng ta xòe hai bàn tay trắng trẻo ra. Ta tức đến mức dậm một cái, chịu đựng cái cảm giác tê dại dưới bàn mà khó khăn gật đầu.
“Đưa tiền trước!” Lê Quý nhân đưa tay ra, ta rưng rưng nước mắt ra hiệu cho Đông Thanh lấy bạc. Đúng là thừa nước đục thả câu mà!!
Vừa ra khỏi phủ họ Lê, Lê Quý nhân chỉ vào Lăng Việt đã đứng đợi từ lâu ở bên ngoài, chậc lưỡi: “Ta nói này, chàng thị vệ nhỏ của ngươi trông bắt mắt quá đấy. Ngươi nhìn mấy người phụ nữ kia xem… hận không ăn tươi nuốt sống hắn.”
Ta nhìn hướng tay nàng ta, Lăng Việt mặc bộ đồ đen gọn gàng, bên hông đeo đao, dáng người cao ráo thẳng tắp, thu hút không ít sự chú ý của các cô gái bên cạnh.
“Ngươi không xem là ai chọn à.” Ta liếc Lê Quý nhân một cái, đắc ý vô cùng, rồi ngẩng cái đầu kiêu hãnh lên, từng bước tiến về phía Lăng Việt.
“Cô nương.” Lăng Việt chắp tay. “Đi , chàng thị vệ của ta.”
Ta nháy mắt với hắn, mặt Lăng Việt đỏ bừng, vội vàng cúi đầu. “V… vâng…” Ài, hình như lại cắn vào lưỡi rồi thì phải.
23
Trăng lên đỉnh ngọn liễu, người hẹn sau hoàng hôn. Ta và Lê Quý nhân xoa bụng đi ra khỏi Tri Trai – nơi đắt đỏ nhất kinh thành, thì vừa vặn “nhân vật chính” còn lại của đêm nay cũng tới.
Khoảnh khắc Mông Dật xuất hiện, Lăng Việt đứng sau lưng ta không tự chủ được mà nắm chặt chuôi đao bên hông.
“Tô tiểu !” Hắn vừa nhìn thấy ta đã cười hớn hở. Nhưng khi chạy lại gần, thấy sau lưng ta còn đứng thêm ba người nữa, ánh mắt hắn vụt tắt ngay lập tức.
“Hơ hơ hơ, đông người cho nó náo nhiệt.” Ta giải một cách khô khan.
“Chào Lê tiểu .”
Hắn chào hỏi với vẻ mặt ủ rũ. Lê Quý nhân trước đây cũng từng cùng đi chơi vài lần, nên Mông Dật đương nhiên nhận ra nàng.
“Tiểu tướng quân chào , hôm nay đặc biệt ăn diện đấy à?”
Phải công nhận là con bé này mắt tinh thật! Ta sang tỉ mỉ quan sát, thấy hắn mặc một chiếc áo bào xanh cổ tròn bằng gấm dệt, trên đầu búi tóc bằng quan ngọc trắng. Nhìn thế này, quả thực trông có vẻ sinh hẳn.
Mông Dật gãi đầu, có chút ngượng ngùng liếc nhìn ta một cái. Ông anh à, ngượng thì nhìn ta gì!
“Thế mà cũng bị cô nhìn ra rồi sao.”
Lê Quý nhân lấy quạt che mặt, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa hai chúng ta, sau đó nở một nụ cười tinh quái: “Đi , hội hoa bắt đầu rồi.”
24
Dòng người qua lại đông đúc, biết ai đã vấp phải ta. Ngay lúc ta lảo đảo, hai bàn tay ở hai bên trái phải đồng thời giữ chặt lấy ta.
“Nàng có sao không?” Hai giọng lo lắng đồng thanh vang lên.
Ta nhắm mắt lại, thật là trớ trêu!
“Cô nương! Người không sao chứ?”
Đông Thanh chen lấn giữa hai người bọn họ, chạy lên đỡ lấy ta, kiểm tra một hồi lâu mới thở phào nhẹ nhõm. Đông Thanh giỏi lắm!!
“Không sao, không sao, đông người quá nên ta lỡ .”
“Nhu tỷ tỷ phải chú ý dưới đấy nhé.”
Lê Quý nhân mỉm cười, không để lộ dấu vết mà kéo ta sang một bên, ghé sát tai ta thì thầm: “Vừa rồi chàng thị vệ nhỏ của tỷ ra tay còn nhanh cả Mông tiểu tướng quân đấy.”
Ta bất giác đầu nhìn Lăng Việt. Người ta thường nói ngắm mỹ nhân dưới ánh đèn đẹp ban gấp mười lần. Hức hức, sao hắn có đẹp trai đúng gu ta đến thế này!
“Xem ra, tỷ hắn ?”
Vai ta trĩu nặng, Lê Quý nhân dựa vào ta, xòe năm ngón tay ra: “Cái giá này, muội giúp tỷ đuổi khéo tiểu tướng quân đi.”
“Ta thấy cha ngươi không phải ở Khâm Thiên Giám, mà là thủ lĩnh băng cướp trên núi thì đúng !”
“Vậy thì nhé.” Nàng ta buông tay, định người bỏ đi.
“Đừng, đừng mà!” Ta vội giữ nàng ta lại, cắn răng nói: “Thỏa thuận thế đi!”
Phía trước không xa chính là nơi thả hoa , trên mặt sông đã trôi nổi lấp lánh bao nhiêu là đèn. Từng đốm sáng nhỏ như dải ngân hà trên trời. Nghe nói vào Thất Tịch, nếu hoa của hai người gặp nhau ở lưu thì nhận được sự chúc phúc của Nguyệt . Một đời một kiếp, dài lâu bền vững.
“Lát nữa… cùng thả nhé.” Mông tiểu tướng quân biết đã ghé sát bên cạnh ta từ lúc nào, hắn đỏ mặt giơ hai chiếc hoa trong tay lên.
Lê Quý nhân nhướng mày, trực tiếp giật lấy hoa của hắn, trả lời thay ta một bước: “Được chứ, đi cùng .”
Nói đoạn, nàng ta kéo luôn cái tên tiểu tướng quân đang ngơ ngẩn như phỗng sang bờ bên kia, lúc đi còn không quên cả Đông Thanh .
“Kh… không, còn Tô tiểu nữa mà…”
“Tỷ ấy mua xong hoa tới ngay, cứ ta đi chiếm chỗ trước đã.”
25
Ta không dẫn Lăng Việt đi thả hoa mà đi đến một nơi khác. Dưới tòa tháp cao không xa bờ sông hộ thành, ta mở miệng hỏi Lăng Việt:
“Khinh công của ngươi có lên tới đỉnh tháp không?”
Hắn ngẩng đầu nhìn một cái rồi gật đầu. Ta lại hỏi tiếp: “Vậy nếu mang cả ta thì sao?”
“Bên ngoài tháp có cầu thang xoắn ốc…”
Được rồi, tiểu thuyết võ hiệp toàn là lừa đảo ! Cứ tưởng có một màn bay lượn đôi lãng mạn chứ.
Leo cầu thang lên tới tầng đỉnh, chúng ta đứng vai kề vai, cùng nhìn ngắm ánh đèn lung linh bên dưới.
“Lăng Việt, nhìn kìa.” Ta chỉ tay về phía công trình lớn nhất thành —— tòa điện âm u đó. “Lúc trước, ta từng sống ở đó.”
Gió đêm thổi qua mang lạnh. Ta sụt sịt mũi, nói tiếp: “Ta là phi tần bị hoàng đế đuổi đi. Hắn cho ta trang viên và bạc, bảo ta ra ngoài tự tìm kẻ ngốc nào đó mà gả. Nhưng ngay khi ta đã quen với cuộc sống bên ngoài, hắn lại ta về. Ngươi nói xem, ta có giống một con chó nhỏ thì đến, không thì đuổi đi không?”
“Cô nương…”
Sau lưng bỗng ấm áp, ta kinh ngạc sững sờ tại chỗ. Là Lăng Việt, hắn chủ động ôm lấy ta từ phía sau.
“Đừng khóc, là hắn không xứng với người.”
“…” Đây quả là một sự hiểu lầm xinh đẹp, thực ra ta bị gió thổi cay mắt .
Ta tựa vào lồng ngực Lăng Việt, chỉ cảm thấy số tiền bỏ ra thuê Lê Quý nhân lúc nãy thật đáng đồng tiền bát gạo.
“Lăng Việt, có phải ngươi đã đoán ra từ lâu rồi không?”
Vì khi ta nói, trên mặt hắn hề có vẻ ngạc nhiên. “Ngươi có chê ta là người đàn bà bị bỏ rơi không?”
Ta cẩn thận hỏi, người phía sau càng ôm chặt . “Cô nương rất tốt.”
“Thật không?” Ta người lại, ánh mắt đau lòng của Lăng Việt còn chưa kịp thu hồi, giây tiếp đã bị câu hỏi của ta cho choáng váng: “Vậy ngươi có sẵn lòng cưới ta không?”
Thấy hắn đứng hình, ánh mắt mất tiêu cự, ta bĩu môi, dẹp bỏ mặt mũi mà hỏi lại lần nữa: “Ngươi có sẵn lòng không?”
“Tôi…”
“Không sẵn lòng à?”
Lăng Việt vội vàng bày tỏ: “ sao tôi có không sẵn lòng cơ chứ!”
“Ngoan lắm.”
Ta nhếch môi, vòng tay qua cổ hắn, kéo đầu hắn xuống. Vốn chỉ định trêu hắn , nhưng khi bốn mắt nhìn nhau, ta vẫn không kìm lòng được mà hôn lên môi hắn. Lăng Việt nhìn ta, thở dần trở nên gấp gáp, khóe mắt hắn nhuộm một màu đỏ hồng, đẹp vô cùng.
“Cô nương…”
Trong thì thầm, hắn xoay tay siết chặt lấy eo ta. Trong lúc đồng tử ta đang giãn to vì kinh ngạc, nụ hôn nồng nhiệt như bão tố ập xuống… Đàn ông quả nhiên là không nên trêu chọc vào.
26
Trên đường về, ta lấy quạt che đi đôi môi đỏ mọng sưng. Lăng Việt hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào ta, hắn nắm tay che miệng hắng giọng một cái, vừa nghiêng đầu liền để lộ một vết xước đỏ nơi sau gáy.
“…” Ta lặng lẽ cúi đầu, khẽ phẩy quạt, định xua tan đi sự nóng nực trong lòng.
“Cô nương…” Hắn thấp thỏm mở lời. Ta lườm hắn một cái: “Đã thế này rồi mà còn ta là cô nương?”
Sau đó, hắn mỉm cười. Hắn nhìn ta, trong đôi mắt sóng sánh ánh nước ấy lúc này chỉ có hình bóng của ta.
“Nhu nhi.”
Rõ ràng gió đêm rất dịu dàng, rõ ràng hắn nói rất khẽ khàng, nhưng lại khiến tim ta đập loạn nhịp. Thình thịch, thình thịch… giống như sấm đêm đó, từng nhịp, từng nhịp đánh thẳng vào sâu trong linh hồn.
“Th… thế mới đúng chứ!” Ta giả vờ bình tĩnh, đi thẳng đến bên xe ngựa.
Kéo rèm xe ra, Đông Thanh và Lê Quý nhân đang ngồi đó. Lê Quý nhân thong thả uống trà, còn Đông Thanh thì đang vừa khóc vừa đếm bạc. Ta lên hỏi: “Mông tiểu tướng quân đâu rồi?”
Tay cầm chén trà của Lê Quý nhân khựng lại, sau đó mỉm cười: “ hắn có việc, về trước rồi.”
“Ra là vậy~” Ta không nghi ngờ gì, bảo Đông Thanh đưa tiền cho nàng ta.
Trước khi đi, Lê Quý nhân hiếm khi nghiêm túc: “Tô Nhu, ấn của ngươi đen sạm, e là có họa đổ máu. Ngươi ở ngoại thành, tuy có Lăng Việt bảo vệ nhưng lo là vẫn có sơ hở. Tốt nhất là ngươi nên vào trong kinh mà ở, nếu không, lỡ như bị giết ở cái trang viên hẻo lánh đó, ta không mất công đi đường cả canh giờ để nhặt xác cho ngươi đâu.”
Tim ta bỗng hẫng một nhịp, chợt nhớ tới đám tiểu nhân lẻn vào trang viên lần trước.
“Biết rồi mà!” Ta cười hì hì tựa vào vai nàng ta đồng ý. Lê Quý nhân lộ vẻ ghét bỏ, vội đẩy ta ra.
“Đi đây, tiền xem bói nhớ mai gửi tới phủ cho ta.” Nụ cười trên mặt ta cứng đờ. Thấy nàng ta hiên ngang nhảy xuống xe, không thèm đầu lại. Ta vén rèm gào lên:
“Lê Tiểu Nguyệt! Ngươi là đồ thổ tặc à!”
Mấy sau, ta ngồi trong phòng, ngoan ngoãn lật xem các bản ghi chép về phủ đệ trong kinh do Đông Thanh đưa tới.
“Đây là căn ở phía thành, trước kia có một quan nhỏ ở, sân vườn cũng ổn, thanh nhã, mỗi tội nhỏ.” Đông Thanh đứng bên cạnh giải . Ta giật giật khóe mắt, quan tam phẩm mà ngươi cũng là quan nhỏ à?
“Căn ở phía Bắc thành, nô tì đã đi xem qua, sân thì đủ rộng nhưng chỗ cần sửa sang lại nhiều quá…” Ừm, với tài sản hiện tại thì đúng là quá sức, vả lại ở to thế gì.
“Phía Tây thành gần khu ổ chuột, không được. Phía Đông thành có mấy phường hát, đêm xuống ồn ào quá, không hợp để ở.”
Sau một hồi gạch bỏ của Đông Thanh, ta nhìn cuốn sổ vẽ đầy dấu X mà đau lòng thốt lên: “Đông Thanh! Tiêu chuẩn của ngươi thực ra có thấp xuống một chút cũng được mà, ta thấy căn phía cũng ổn đấy chứ!”
“Không được, nơi cô nương ở phải là nơi tốt nhất.”
27
Ta cứ ngỡ vào kinh là chuyện đơn giản, ai dè hai trong không biết sao mà đánh được, người thì bắt ta vào nhanh lên, người thì không ta đi.
Vệ Kỳ Niên và Thẩm Quân Mai đã cãi nhau một trận kịch liệt, nghe nói là lần cãi nhau to nhất từ trước đến giờ, Vệ Kỳ Niên thậm chí còn sang phòng ngủ. Thẩm Quân Mai vì đau lòng mà động thai khí, đứa bé suýt nữa thì không giữ được.
Thú nữa là phụ đã chinh chiến trở về rồi…
“Tô tiểu , bệ nói, người cứ yên tâm ở lại đây, nếu sợ không an toàn, phái mấy thị vệ đắc lực tới.” Công công Phúc Lai nhăn mặt như bông hoa cúc héo, cẩn thận lên .
Ta nhìn với vẻ trêu tức, nhìn đến mức run như cầy sấy. “Phúc Lai công công, nếu bệ và nương nương không ta vào kinh, thì ta không vào nữa là được. phiền công công về bẩm báo với bệ một , rằng thị vệ trong ta không dám nhận. Ta tự mình đi thuê thêm vài hộ vệ, không dám phiền bệ nhọc lòng.”
Phúc Lai nghe xong mặt cắt không còn giọt máu, lúng túng đứng đó, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Ta lười tiếp chuyện , Đông Thanh tới: “Đông Thanh, tiễn công công ra ngoài.”
Đông Thanh lạnh mặt tiễn khách. Đúng vậy, đổi lại là ai mà bực bội, cái mà cũng phải nhìn sắc mặt hai trong .
Sau khi tiễn Phúc Lai đi, Đông Thanh vào pha trà mới và bưng điểm tâm lên. À, là cá nhỏ chiên giòn. Ta nhón lấy một con, cắn đứt đầu nó một cái, nhai ngấu nghiến như để trút giận. Ơ? Trong viện thay đầu bếp rồi à? Cá hôm nay chiên ngon thế.
Tuy nhiên, dù là cá chiên ngon đến mấy cũng không dập tắt được cơn giận trong lòng ta.
“Cái nơi rách nát này, ai ở thì ở, Đông Thanh!” Ta đập bàn đứng dậy: “Mấy tới ngươi đi bán hai cái cửa hiệu trong kinh đi, rồi thu xếp đồ đạc, chúng ta về…”
Ta nhíu mày nghĩ hồi lâu, quê của nguyên chủ ở đâu nhỉ? Trong sách chỉ nhắc cha mẹ mất sớm, không nói chi tiết. Nàng từ nhỏ được nuôi bên cạnh Thái hậu, nên đối với nàng, hoàng chính là . Nhưng giờ đây, nàng đã không còn nữa rồi…
Ta chậm chạp ngồi xuống, ngẩn ngơ nhìn Đông Thanh: “Đông Thanh, ta mới nhận ra, ta không có…”
Ta không có một nơi nào để đi cả, ở chốn xa lạ này, ta cũng như nguyên chủ, không chốn dung thân. Sống mũi cay cay, hình bóng Đông Thanh dần mờ đi, ta ôm ngực, chỉ thấy ngột ngạt vô cùng.
“Cô nương! Cô nương người sao thế? Đừng dọa Đông Thanh mà!” Trong tha thiết của Đông Thanh, một bóng người vội vã chạy tới.
“Cô nương?” Lăng Việt nửa quỳ trước mặt ta, ngước đầu lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt ta. “Đừng khóc.”
“Lăng Việt.” Ta nắm lấy tay hắn, nói bằng giọng mũi nghẹn ngào: “Ta không ở đây, cũng không vào kinh thành, nhưng mà… ta không giống Mộc Tần, không có quê để về.”
Ánh mắt hắn dịu lại, hắn xoa đầu ta như dỗ dành đứa trẻ: “Vậy thì về quê hương của tôi.”
“Quê ngươi ở đâu?” Lăng Việt khẽ cười: “Kim Lăng.”
“Hả?” Trong đầu ta bỗng hiện lên cảnh mình cầm bình rượu Tần Hoài Xuân huênh hoang bốc phét với Lăng Việt, ta xấu hổ đến mức che mặt lại. Hóa ra, hắn thực sự đã thấy mười dặm khói sóng đó rồi. Lúc ta nổ to như vậy, hắn vậy mà cũng không thèm nhắc một câu! Hức hức, hết mặt mũi nhìn người rồi.
28
Hôm nay có một khách quý tới thăm. Đó là phụ, Mông đại tướng quân. Hắn là anh trai của Mông tiểu tướng quân, thầm mến nữ chính từ nhỏ, là “fan cuồng” trung thành của nàng ta. Trà Quân Mi chỉ còn lại một chút, ta dứt khoát mang ra hết để tiếp khách.
Ta ngồi ở đại sảnh, nhâm nhi chén trà Quân Mi cuối cùng. Sau này chắc còn cơ hội mà uống nữa rồi.
Người đàn ông trước mặt mặc một bộ trường bào màu xanh lục, mặt trắng như ngọc, mày mắt có vài phần giống Mông Dật, nhưng trông tinh khôn hẳn. Rõ ràng là ăn vận kiểu công tử bình thường, nhưng vẫn không che giấu nổi sát khí trên người. Từ lúc hắn ngồi xuống, ta chỉ thấy không khí xung quanh trở nên loãng hẳn đi, đến thở cũng thấy khó khăn.