

Tôi vừa tiếp quản trạm chuyển phát nhanh của khu dân cư.
Bà lão hàng xóm hỏi tôi rằng liệu có thể đưa hết đống vỏ hộp chuyển phát đã tháo cho bà không?
Thấy bà đi khập khiễng cũng chẳng dễ dàng gì nên lần nào tôi cũng chủ động dẫm bẹp chúng rồi buộc gọn lại cho bà.
Hôm nay, trường của con gái tôi cần làm đồ thủ công nên con bé đã lấy đi mấy cái. Đến lúc bà lão qua lấy thì thùng giấy chẳng còn lại bao nhiêu.
Bà ta tức giận, lập tức đứng đó hỏi tôi:
“Có phải cô lén đem đi bán rồi không?”
“Vốn dĩ tôi có thể kiếm được 20 tệ, giờ lại thiếu mất một mớ. Cái đồ thất đức nhà cô, đến tiền của người già mà cũng cướp cho được!”
Tôi kiên nhẫn giải thích: “Con của cháu cần dùng ạ.”
Nhưng bà ta vẫn cứ bám lấy không buông, ép tôi phải bù tiền cho bà ta.
Cơn giận lập tức bốc lên, tôi quay người lại, dựng ngay một tấm biển trước cửa: “Thùng giấy cũ, ai đến trước lấy trước!”
Ngày hôm đó, các ông các bà trong cả khu phố đều hăm hở ùa tới.