Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Ngày nào ở bên ngươi làm ta thấy vô cùng buồn nôn! Nếu không phải tại ngươi, người gả cho ta đã là Vân Nhu! Ngươi sống ngày nào là làm tổn thương nàng ấy ngày đó!”
tay hắn đã đẩy ta cho đám sơn tặc phục kích sẵn trên đường rước dâu, dặn dò bọn chúng phải “chăm sóc” tân nương cho thật tốt. Ta liều mạng kêu cứu, khóc lóc van xin đến khản đặc cả cổ, nhưng lũ cướp vẫn không buông tha. ta không thể phản kháng, chúng đ.á.n.h gãy tay chân ta, mài nát mười đầu ngón tay, móng tay lật ngược lên đau đớn thấu tận tâm can. Cuối cùng, ta vứt xuống vực thẳm một tấm giẻ rách.
Ta c.h.ế.t trong bộ áo cưới đỏ rực, xác không nguyên vẹn.
Oán khí ngút trời. Ta hóa thành lệ quỷ. Trong lúc nung nấu ý định trả thù, ta cờ nhìn thấy từng trang của một cuốn sách, sự thật về giới này.
3
Hóa ta chỉ là một nhân vật nữ phụ độc ác trong một cuốn tiểu thuyết.
Liễu Vân Nhu là nữ . Triệu Nguyên Đức là nam . trước khi ta xuất hiện, bọn họ đã gặp nhau nảy sinh . Gã thư sinh nghèo Triệu Nguyên Đức đi chép sách kiếm tiền, cờ gặp tiểu thư Liễu Vân Nhu đi thị sát cửa hàng. Trời đổ mưa to, Triệu Nguyên Đức nhường chiếc ô duy nhất cho đội mưa đi về. chuyện mượn ô, mang trả mà dệt nên một mối duyên.
Dù Triệu Nguyên Đức nức tiếng là “tài mọn”, mười năm ròng không đỗ nổi một chân Cử nhân, nhưng Liễu Vân Nhu không hề coi thường hắn. Ngược lại, lén lút chu cấp tiền bạc, động viên hắn. Sự dịu dàng đó Triệu Nguyên Đức hoàn toàn đổ gục. Hai người thề non hẹn biển, nhưng vì nghèo khó nên hắn chưa dám ngỏ cầu thân.
, cốt truyện cần có thúc đẩy cho cặp đôi .
ta – đứa con gái thất lạc của nhà họ Liễu – xuất hiện với vai trò nữ phụ độc ác, ghen tị phá hoại của bọn họ. Sự trở về của ta Liễu Vân Nhu mất đi ưu thân phận, sự chèn ép của ta đã Triệu Nguyên Đức càng thêm xót xa , đó dốc đèn sách đỗ Cử nhân.
bẫy nhắm ta đó mà . Triệu Nguyên Đức muốn trút giận cho người thương nên kết dành cho “nữ phụ độc ác” ta chỉ có thể là c.h.ế.t không toàn thây. Chưa chắc phụ họ Liễu đã không gì, nhưng họ chọn cách mặc kệ. Hai người họ chỉ giả vờ nhỏ vài giọt nước mắt cá sấu gả ngay Liễu Vân Nhu cho Triệu Nguyên Đức. Dẫu sao hắn đã là Cử nhân, họ không muốn mất đi một chàng rể triển vọng vậy.
Kết thúc câu chuyện dừng lại ở năm thứ ba sau khi Liễu Vân Nhu gả đi – đúng lúc Triệu Nguyên Đức thi đỗ hạng cao.
Hóa , trong mắt người , mọi sự vùng vẫy của ta chỉ là một vở kịch đã viết sẵn hồi kết. Ta định sẵn phải là người đời phỉ nhổ, c.h.ế.t trong cô độc t.h..m khốc.
Nhưng dựa gì chứ?
Dựa gì mà trộm cắp cuộc đời người thiên kim giả lại hạnh phúc viên mãn? Dựa gì mà sát nhân hại ta lại có thể nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật? Dựa gì mà ta phải bỏ mạng dưới vực sâu, thân xác tan tành!
Những tội danh độc ác gán lên đầu ta, bao nhiêu là do chúng dày công sắp đặt, bao nhiêu là do miệng lưỡi gian thêu dệt nên? Chẳng lẽ giành lại những thứ vốn thuộc về mình là sai sao!
Ta hận trời, hận đất, hồn phách không tan, chấp niệm cuồn cuộn!
Khi mở mắt lần nữa, ta đã đầu t.h.a.i bụng Liễu Vân Nhu, trở thành đứa con chưa chào đời của . Ông trời cho ta cơ hội này không phải ta diễn trò t.ử thâm hay hóa giải hận thù.
Ta đến đây đòi nợ m.á.u!
Ba năm làm lệ quỷ, ta đã quá nhiều bí mật động trời. Ta có khả năng người nghe thấy tiếng mình. Hạt giống ngờ vực đã gieo xuống, chỉ chờ ngày đ.â.m chồi nảy lộc.
nhận cơ thể của thân đang căng cứng vì những nói dở chừng của ta, cùng với ánh mắt nghi hoặc không yên của Triệu Nguyên Đức, ta nở một nụ cười lạnh thấu xương tận đáy .
Liễu Vân Nhu sẽ chọn nào? Triệu Nguyên Đức sẽ chọn sao? Suy cho cùng, theo đuổi quyền lực phú quý cao sang hơn vốn là bản năng của con người mà, phải không?
4
“Hiền tế, con có nghe thấy tiếng động gì lạ không?”
Tiệc mừng kết thúc, khách khứa đã tản đi hết. Phụ thân ta – à không, phải gọi là ngoại tổ phụ hờ của ta mới đúng – không đợi thêm nữa, vội bước đến bên cạnh Triệu Nguyên Đức, làm vô mà cất tiếng han.
“Không ạ, nhạc phụ nghe thấy tiếng gì sao?”
Triệu Nguyên Đức ngẩn người một lát, tỏ vẻ ngạc nhiên ngược lại. Diễn xuất của hắn tự nhiên đến mức hoàn hảo, chẳng lộ chút sơ hở nào. Phu thê họ Liễu bán tín bán nghi nhìn nhau, không nói thêm gì nữa. Họ chỉ bảo chắc tại tiệc tùng ồn ào, lại gặp lúc song hỷ lâm môn nên uống hơi quá chén dẫn đến ảo giác thôi.
Triệu Nguyên Đức không truy , trông có vẻ rất tin nhạc phụ nhạc . Có điều, hắn vừa mới ngồi xuống lại đột ngột đứng phắt dậy. Hành động này phu thê họ Liễu giật nảy mình, lo sợ bất an.
Nhưng Triệu Nguyên Đức đứng dậy chỉ là tự tay đi chuẩn canh bổ cho Liễu Vân Nhu.
“Phụ Nhu nhi cứ nghỉ ngơi một lát đi ạ.”
Hắn đỡ Liễu Vân Nhu ngồi xuống, dặn dò vài câu dịu dàng thường lệ rời đi. Dáng vẻ phía sau chẳng có gì thường. Bấy giờ phu thê họ Liễu mới thu hồi ánh mắt. Chắc chắn người đã đi khuất, hai người họ ngồi sát lại bên cạnh Liễu Vân Nhu. Liễu phụ hạ thấp giọng, không giấu nổi vẻ phấn khích:
“Vân Nhu, nha hoàn của con nói hôm qua con có bố thí cho một gã ăn mày, giờ tìm thấy tung tích người đó không?”
Ta nhận Liễu Vân Nhu căng thẳng trong thoáng chốc. Nhưng không hề lộ ngoài, chỉ cố giữ bình tĩnh lại:
“Đúng là con có cứu một gã ăn mày, thấy hắn tội nghiệp nên con có cho ít tiền lẻ, nhưng không giờ hắn đi đâu .”
Hừ, bố thí gì chứ? Rõ ràng là gã ăn mày đó ngất xỉu trước cổng Triệu phủ, Liễu Vân Nhu chê hắn đen đủi nên sai người khiêng đi chỗ , vì giữ hình tượng hiền lương thục đức giả tạo nên mới vứt cho mười đồng xu nát.
Ta cười lạnh trong : “Sao ngoại tổ phụ lại chuyện ăn mày nhỉ, thân phận của Tam hoàng t.ử phải là không ai mới đúng chứ? Nhưng mà có tìm thấy vô dụng thôi, bây giờ Tam hoàng t.ử đang là ốc không mang nổi mình ốc, đám người truy sát hắn lợi hại lắm, mọi người chẳng giúp gì đâu. Giá mà thân sớm đi nhận thân ở phủ Thừa tướng thì tốt mấy…”
5
Chữ “Phủ Thừa tướng” giáng mạnh tâm trí của cả ba người đang có mặt.
Thân hình Liễu Vân Nhu cứng đờ, trong cuộn trào bao xúc hỗn độn. Ý tứ trong nói của ta đã quá rõ ràng: Đứa con nuôi mà nhà họ Liễu nuôi nấng hơn mười năm nay là huyết mạch thất lạc bấy lâu nay của Thừa tướng đương triều.