Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AIVy0YwKM
Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Anh ta ngừng lại một , “Không giống có vài người.”
Tôi đang uống canh, nghe câu này tay khựng lại.
Dĩ Nhu vội nói: “Cảnh Thâm, anh đừng nói vậy…”
“Tôi nói là .”Anh ta tôi, “Có vài người cả con không .”
Tôi đặt thìa xuống, bình tĩnh nói: “Tiểu thư quả rất tốt.”
Đũa rơi xuống bàn.
Anh ta chằm chằm tôi, mắt toàn là không thể tin nổi.
“Cô trả lời vậy sao?”Anh ta hỏi.
Tôi gật đầu: “Không sao?”
Anh ta đột nhiên đứng bật dậy, ghế bị đẩy ra phát ra tiếng động chói tai.
“Không nhớ có thể không à?” anh ta lúc lớn, “Tinh Thần là con trai cô! Sao cô có thể lạnh nhạt vậy?”
Cậu chủ đột nhiên nhảy khỏi ghế, chạy trước mặt tôi.
“Cô…” cậu run rẩy, “Cô không tôi đúng không?”
Tôi không nói gì, sợ kích thích cậu .
Nước mắt cậu rơi xuống: “Tôi nói nếu dì là mẹ tốt , cô không tức giận…”
“Có phải cô ước gì tôi không phải con trai cô không?”
Tôi hoảng hốt: “Tôi không có ý đó…”
“Vậy cô có ý gì?”Cậu khóc dữ dội, “Rõ ràng cô là mẹ tôi, sao lại giả vờ không quen tôi?”
“Sao tôi nói những lời đó mà cô không đau lòng?”
Cậu khóc không thở nổi, tôi không để ý , tự chạy lên lầu .
đứng nguyên tại chỗ, sắc mặt đặc biệt khó coi.
“Cô …” tôi, có run rẩy, “Cô không sao?”
Dĩ Nhu lúng túng đứng đó.
Mọi người đều tôi, tôi đành nói: “Tôi là một người giúp việc thôi, lẽ ra phải sao?”
Anh ta đột nhiên xoay người, đuổi theo cậu chủ lên lầu.
Lầu trên truyền xuống tiếng khóc.
Là cậu chủ đang khóc, đang dỗ dành.
“Tinh Thần đừng khóc … mẹ là bị bệnh thôi…”
“Nhưng mà ba… ánh mắt bà con… thể con là đứa trẻ hư vậy…”
“Không đâu, mẹ rất yêu con…”
“Vậy tại sao bà không tức giận? Có phải bà không cần con không…”
Tiếng khóc đứa lúc dần, hẳn là vì khóc mệt .
Tôi đứng dưới lầu, lòng không biết là cảm giác gì.
Có khó chịu, nhưng có một mà thôi.
Nửa đêm, tôi dậy đi vệ sinh.
Đi ngang qua phòng ngủ chính, tôi nghe bên có tiếng nói chuyện.
“Bác sĩ, cô có khả năng là mất trí nhớ …”
Là đang gọi điện.
“Cô không có phản ứng gì với Tinh Thần cả… hoàn toàn không giống trước kia vậy…”
“Mất trí nhớ do chấn thương? Còn có tình huống này sao?”
anh ta có hơi hoảng: “Vậy cô còn có thể hồi phục không?”
“Ý anh là… có thể sẽ mãi không nhớ ra?”
“Không… không thể…” anh ta thay đổi, “Cô không thể không nhớ tôi… không thể không yêu tôi…”
Tôi đứng ngoài cửa, nghe anh ta.
Đột nhiên cảm có đáng thương.
Anh ta để ý việc tôi có nhớ hay không vậy.
Nhưng dường chưa từng hỏi tôi, tôi có muốn nhớ không.
6
Sáng hôm sau, tôi vẫn thường lệ dậy làm việc nhà.
đã ra ngoài đi làm, cậu chủ bị Dĩ Nhu đưa đi học.
nhà còn lại tôi.
Tôi nghĩ tiện thể dọn dẹp phòng ngủ chính, vừa đẩy cửa ra đã ngăn kéo tủ đầu giường hé mở một nửa.
Tôi đi tới định đóng lại, lại bên lộ ra một quyển sổ màu đỏ.
Tôi khựng lại một , lấy ra, trên bìa có ba chữ “Giấy chứng nhận ly hôn”.
Tay run run mở ra, bên dán ảnh hai người.
Một người là Cảnh Thâm.
Người còn lại… là tôi.
Nói chính xác hơn, là Tô Vãn Nguyệt.
Tôi chằm chằm tấm ảnh đó rất lâu.
Người phụ nữ ảnh cười rất vui vẻ, đôi mắt cong cong.
Ngày ly hôn là… một tháng trước.