Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
1
Tôi mở mắt ra, trước mắt là một mảng trắng toát.
Đầu đau như bị dùi nhọn đâm vào, nhức đến tận tim.
Tôi ngẩng đầu lên, thấy dịch truyền lẽo đang nhỏ giọt từ chai truyền, trách cơ tôi thấy .
“Tỉnh rồi à? Còn chỗ nào trong người không thoải mái không?”
Một giọng nói trầm vang lên, nghe có chút quen thuộc.
Tôi đảo mắt nhìn đôi tay thon dài, khớp xương rõ ràng của bác sĩ đứng cạnh giường, rồi nhìn lên khuôn mặt thanh quý, lùng kia.
Tôi sững lại một chút, ngạc nói:
“Anh… anh? Không phải anh đã lên máy bay rồi sao?”
Tạ Thư Bạch — anh trực tiếp của tôi.
Trong mớ ký ức hỗn loạn như hồ dán của mình, tôi nhớ không lâu trước còn tiễn anh ở sân bay.
Sau đó thì…
Đầu tôi đau như muốn nứt ra, vẫn không nhớ nổi chuyện xảy ra tiếp .
Tại sao tôi lại ở trong bệnh viện?
Tôi nhìn Tạ Thư Bạch với chút chột dạ:
“ lẽ trên đường về tôi gặp chuyện gì, làm lỡ chuyến bay của anh à?”
Nghe tôi nói vậy, Tạ Thư Bạch đang mặc áo blouse trắng, cầm bút viết bệnh án bỗng khựng lại.
Anh cúi người lại gần tôi, khẽ nhíu mày.
Mùi chất tẩy rửa sạch sẽ quen thuộc trên người anh tràn tới, khiến má tôi nóng lên.
Quan sát tôi một , Tạ Thư Bạch quay đầu nói với y tá bên cạnh:
“Phiền gọi bác sĩ Hồ ở khoa tâm thần tới một chút. Bệnh nhân bị chấn thương não, có vẻ xuất hiện chứng trí nhớ chọn lọc.”
…
Sau một đợt khám ngắn.
Tôi mới rằng Tạ Thư Bạch đã tốt nghiệp tiến sĩ và về nước từ hai năm trước.
Còn tôi vì xe mà trí nhớ, quên trọn vẹn năm đã qua.
Tạ Thư Bạch và bác sĩ Hồ đứng ngoài cửa bàn bạc về bệnh của tôi.
Tôi nắm chặt góc chăn, nhìn qua khe cửa thấy gương mặt nghiêng của Tạ Thư Bạch như phát sáng, có chút thất thần.
Tạ Thư Bạch của hiện tại so với trong ký ức… quả càng trưởng thành và hấp dẫn hơn.
Đột , y tá cầm điện thoại vào:
“Cô Kiều, có điện thoại của cô.”
Tôi nhận lấy điện thoại.
Trên màn hình chỉ có một dãy số, không có tên lưu.
Tôi trượt nút nghe, bên kia truyền đến một giọng nói lùng:
“Chúng ta đã ly rồi, đừng giở mấy thủ đoạn nhỏ này nữa, khó coi lắm.”
“Bớt làm loạn đi. Tôi và Hứa Tâm đang bận ký hợp đồng ở Paris, không rảnh ý đến cô.”
Ngay sau đó vang lên giọng trẻ con:
“Hừ! Con ghét cô! Con muốn đổi dì Tâm Tâm làm mẹ!”
?
Những lời này nghe đầu đuôi, khiến tôi hoàn toàn mù mờ.
Hai cha con này là ai vậy? khó hiểu.
Tôi khó hiểu nói:
“Chúc mừng nhé, chúc bố con sớm tái .”
Người bên kia dường như không tin nổi câu trả lời của tôi, vừa nâng cao giọng:
“…Cô!”
đó, trong tầm mắt tôi thấy Tạ Thư Bạch vừa tạm biệt bác sĩ Hồ, đang quay người chuẩn bị vào bệnh.
Tôi hít nhẹ một hơi, lười tiếp tục dây dưa với người bên kia, lập tức thẳng tay cúp máy.
Tôi nhìn khuôn mặt tuấn tú của Tạ Thư Bạch, nịnh nọt nở một nụ cười.
Rồi hỏi ra câu hỏi mà tôi quan tâm nhất:
“Anh… anh, bây giờ anh còn độc thân không?”
năm trước, tôi từng thầm thích Tạ Thư Bạch, tiếc rằng duyên phận quá mỏng.
năm sau, cơ hội tốt như vậy đặt ngay trước mặt.
Tôi cũng không định bỏ lỡ thêm lần nữa.
2
“Ây da, cậu thiếu nhà kia là bạc . Rõ ràng đã kết mấy năm rồi, vậy mà vừa khi ánh trăng trắng của anh ta trở về nước, anh ta lập tức đá văng người vợ này, vội vội vàng vàng làm thủ tục ly .”
Mấy cô y tá tụm lại một chỗ, thò đầu bàn tán chuyện bát quái.
liếc nhìn về phía bệnh, rồi lắc đầu thở dài.
“Người này cũng là si . rõ trong thiếu có người khác, vậy mà vẫn một anh ta, bị nhà chèn ép suốt mấy năm.”
“Không chỉ thiếu ghét cô ta, nghe nói ngay cả đứa con trai do chính cô ta sinh ra cũng chống đối cô ta, suốt ngày la hét đòi cô ta cút đi.”
“Bây giờ vụ xe này nói là ngoài ý muốn. Ai có phải vì tuyệt vọng quá mà cố ý gây ra không.”
Một cô y tá trẻ vừa cắn hạt dưa vừa cười hì hì chen vào:
“Tập đoàn nhà lớn như vậy, gả vào đó dù không được yêu thì đã sao. Ly rồi, số tài sản chia được cũng đủ cô ta sống nửa đời sau trong nhung lụa.”
“Nếu là tôi, tôi cam tâm nguyện luôn ấy chứ.”
Chai truyền của tôi sắp hết, đợi mãi trong bệnh vẫn không thấy y tá đến thay.
Tôi đẩy giá truyền dịch ra đến góc hành lang.
Liền nghe thấy mấy cô y tá đang nói chuyện cực kỳ hăng say.
Tôi vốn thích nghe chuyện bát quái nhất, nên đứng nép ở góc tường nghe say sưa, còn cùng thở dài tiếc nuối.
Thiếu nhà này là ai vậy?
là đồ khốn.
Đứa con trai kia cũng giống hệt cha nó, có chút lương tâm.
Nghe cô y tá trẻ trêu chọc, tôi càng gật đầu lia lịa tán thành.
vậy vậy, ly xong chia được một đống tài sản, coi như phục vụ hai ông chủ ngu ngốc vậy.
Vị “ phu nhân cũ” này ngàn vạn lần đừng nghĩ quẩn mà làm chuyện dại dột.
tôi đang nghe lén mà nhập tâm như chính mình trải qua câu chuyện.
Bỗng một giọng nói trầm vang lên phía sau tôi.
“Kiều Âm.”
Tạ Thư Bạch không đã đứng sau lưng tôi từ bao giờ.
Anh nhìn tôi từ trên cao , đôi mắt nhạt màu quét qua một lượt.
Giọng anh chậm rãi, như đang mỉa mai:
“Cô không ở bệnh nghỉ ngơi cho đàng hoàng, ngồi xổm ở đây nghe chuyện bát quái gì?”
“Đứng lên, về .”
Nhìn thấy là Tạ Thư Bạch, tôi xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm khe đất chui .
Tôi ngoan ngoãn cúi đầu anh mắng cho một trận, rồi lúng túng đứng dậy, ba lại ngoái đầu một lần, lết về bệnh.
Tạ Thư Bạch nhạt liếc tôi một cái rồi mới tới quầy y tá.
Thấy anh mặt nói gì đó, mấy cô y tá xấu hổ tản đi như chim thú.
Một sau, cô y tá trẻ kia đẩy xe thuốc vào thay chai truyền cho tôi.
Có lẽ vừa rồi cô ấy bị Tạ Thư Bạch mắng riêng nên gương mặt dưới khẩu trang trông rất ủ rũ.
Tôi cũng chột dạ, liếc nhanh bảng tên trên ngực cô ấy rồi ho nhẹ một tiếng:
“Y tá Trương, tôi có hỏi một chút không?”
Tôi ấp úng hỏi:
“Bác sĩ Tạ của các cô… bây giờ có phải đang độc thân không?”
Nghe vậy, mắt Tiểu Trương lập tức sáng lên.
Cô cắn môi, dường như đang đấu tranh trong .
Cuối cùng cô vẫn không dám làm trái ý Tạ Thư Bạch, chỉ đành buồn bã nói:
“Cô Kiều… bác sĩ Tạ hình như có quan hệ khá tốt với cô, hay là cô tự hỏi anh ấy đi?”
Tôi thở dài một hơi.
Cảm ơn, tôi hỏi rồi.
đó Tạ Thư Bạch bình tĩnh ký xong bảng ghi chép, giọng điệu thản :
“Kiều Âm, cô là bệnh nhân của tôi.”
Anh từ chối trả lời tôi.
3
Tạ Thư Bạch nói tôi mạng lớn, xe nghiêm trọng như vậy mà lại không bị gãy xương.
Anh ép tôi nằm trong bệnh mấy ngày, tôi sự thấy chán ch/ết.
Tôi nhìn anh đầy mong đợi:
“Anh Tạ… khi nào em mới được xuất viện?”
Mấy ngày nay, mỗi y tá đến thay thuốc cho tôi đều kín như bưng về trạng cảm của Tạ Thư Bạch, sợ sau này bác sĩ Tạ truy hỏi.
Nhìn biểu hiện của anh, trong tôi thực ra đã có chút suy đoán. không được xác nhận thì sự ngứa ngáy khó chịu.
Ở bệnh viện, tôi là bệnh nhân của anh, phải giữ khoảng cách.
Ra viện rồi, tôi chắc chắn sẽ có cơ hội hỏi cho ra lẽ.
Tạ Thư Bạch lật xem kết quả kiểm tra của tôi, đầu cũng không ngẩng lên:
“Kiều Âm, với tư cách là bác sĩ điều trị của cô, tôi phải nói rằng nghỉ ngơi đầy đủ là yếu tố quan trọng hồi phục sức khỏe.”
“Cơ cô cần thời gian sửa chữa các mô bị tổn thương và giảm bớt những ảnh hưởng do gây ra…”
Anh ký tên lên tờ kết quả, còn chưa nói xong.
Ngoài cửa bỗng vang lên một giọng nói rụt rè:
“…Bố ơi.”
Một bé gái khoảng năm tuổi đứng ở cửa bệnh, đôi mắt tròn xoe nhìn Tạ Thư Bạch.
Con bé buộc hai bím tóc nhỏ, gương mặt giống Tạ Thư Bạch như đúc.
Tôi sững người.
Hả?
Trời đất.
năm trôi qua… trong quãng ký ức bị của tôi, Tạ Thư Bạch lại có con rồi sao?
Anh kết từ khi nào?
Tính thời gian…
Đứa trẻ này hẳn được sinh khi anh đang học tiến sĩ ở Manchester.
Đầu tôi ong lên một cái, đột cảm thấy mấy ngày nay mình giống hệt một tên hề.
Tạ Thư Bạch đã đặt bảng đăng ký , cúi người bế bé gái lên. Giọng anh dịu dàng đến mức khó tin:
“Lạc Lạc, sao con lại đột đến bệnh viện? Dì Vương đâu, không đi cùng con à?”
Lạc Lạc rất ngoan, nằm trong anh trả lời thành .
“Con nhớ bố, dì muốn mang đồ đến cho bố nên con đi . Dì đang đồ ở dưới lầu, con tự chạy lên trước.”
Nghe vậy, Tạ Thư Bạch mới yên tâm.
Anh bế Lạc Lạc, cười nói với tôi:
“Lạc Lạc, đây là dì Kiều Âm, chào dì đi.”
Tôi xấu hổ đến mức chỉ muốn chui vào chăn.
Anh ơi! Anh có đình rồi sao không nói sớm! Làm em mừng hụt như vậy anh không thấy ngại à!
Tôi nhìn Lạc Lạc, đỏ bừng.
Đối mặt với cô bé ngây thơ này, tôi sự không mở miệng thế nào.
lẽ nói: “Hello, dì với bố con là anh em cùng trường, dì bị trí nhớ nên tưởng bố con độc thân, định đuổi bố con.”
Chi bằng tôi nổ tung tại chỗ cho rồi.
Lạc Lạc trượt khỏi vòng tay Tạ Thư Bạch, chạy hai ba đến bên giường tôi.
Trên khuôn mặt non nớt đầy vẻ lo lắng, con bé nắm lấy tay tôi:
“Dì Âm Âm, lâu lắm rồi dì không đến chơi với con, hóa ra là bị bệnh sao?”
Tôi cười gượng:
“Ừ… bị xe…”
Khoan đã.
Hả??
Trước đây tôi từng gặp Lạc Lạc sao?
Trong năm ký ức bị kia, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Tạ Thư Bạch cũng rất bất ngờ:
“Các em… trước đây từng gặp nhau?”
4
Tạ Thư Bạch bị bệnh nhân gọi đi, tôi ngồi cùng Lạc Lạc ở tầng một bệnh viện chờ anh.
Dù còn nhỏ Lạc Lạc lại rất chững chạc.
Sau khi tôi bị xe, con bé nghiêm mặt mắng tôi:
“Dì Âm Âm! Sao dì lại bất cẩn như vậy! Nguy hiểm lắm đó!”
Rõ ràng chỉ mới năm tuổi mà tính cách nghiêm túc y hệt Tạ Thư Bạch.
Dù không nhớ rõ đầu đuôi câu chuyện, tôi vẫn không nhịn được mà xin lỗi con bé:
“Xin lỗi, dì sai rồi, lần sau nhất định sẽ chú ý.”
Tôi hỏi Lạc Lạc về chuyện chúng tôi quen nhau thế nào.
Ban đầu con bé rất ngạc :
“Dì không nhớ sao?”
Một lát sau, nó gật đầu hiểu ra:
“À! Con rồi, dì bị trí nhớ mà.”
Lạc Lạc nói với tôi rằng con bé không phải con ruột của Tạ Thư Bạch.
Con bé là con của anh trai đã của anh, được anh nhận nuôi.
Nhắc đến quá khứ đau buồn, Lạc Lạc lại rất bình thản:
“Khi qua đời, bà nội rất đau … đó bố vẫn đang học ở nước ngoài, không lo cho đình.”
Con bé ngẩng đầu nhìn tôi, mắt sáng lấp lánh:
“Chính dì đó, dì Âm Âm. Bà nội nói dì đã giúp đình con rất nhiều, dì đưa đón con đi học, còn giúp bà nội xử lý rất nhiều việc phức tạp.”
Nghe vậy tôi thấy xót xa, đứng dậy đi đến máy bán hàng tự động mua một gói kẹo.
vừa quay người lại.
Tôi bị ai đó đâm sầm vào.
Đối phương là một người ông cao gầy.
Anh ta cúi đầu, vẻ mặt lo lắng nhìn cô gái đang bất tỉnh trong , vừa chạy vừa nói:
“Xin lỗi, tránh đường.”
Tôi không đứng vững, suýt ngã đất.
Lạc Lạc vội nhảy đỡ tôi, lo lắng ngẩng đầu:
“Dì Âm Âm! Dì không sao chứ?”
“Cảm ơn hiệp sĩ Lạc Lạc, dì ổn.”
Tôi nhanh chóng cảm ơn con bé, rồi không nhịn được nhìn hướng người ông kia rời đi.
Bóng lưng đó… cảm giác rất quen.
tôi nhanh chóng lắc đầu. Tôi không quen anh ta, chắc chỉ là ảo giác.
Tôi quay lại ngồi ghế, mở gói kẹo, đưa cho Lạc Lạc.
“Xin lỗi nhé, dì đã quên hết chuyện trước đây rồi.”
Lạc Lạc hào phóng lắc đầu:
“Không sao đâu, vì dì bị bệnh mà.”
Con bé vừa hát khe khẽ vừa bóc giấy kẹo, chuẩn bị cho kẹo vào miệng.
Ngay đó, một bé trai đột chạy tới, đập rơi viên kẹo trong tay Lạc Lạc.
Cậu bé mặc đồ rất đẹp, khuôn mặt cũng xinh xắn, lời nói lại rất ngang ngược:
“Không được ăn! Đây là của tôi!”
Lạc Lạc đứng dậy, cau mày:
“Cậu làm gì vậy! Đây là kẹo dì Âm Âm cho tôi.”
Cậu bé tức giận trừng mắt:
“Cậu không được ăn, đây là kẹo mẹ tôi mua, không phải của cậu!”
Cậu bé thậm chí còn cố đẩy Lạc Lạc một cái.
Lạc Lạc lảo đảo hai , mặt đỏ bừng.
Tôi vội vàng đỡ lấy con bé.
Tôi ngồi , ôm Lạc Lạc vào , nhìn cậu bé và nói nghiêm túc:
“Bạn nhỏ, cháu nhận nhầm người rồi, dì không phải mẹ cháu.”
Tôi vốn không phải người thích trẻ con.
Chỉ là với Lạc Lạc ngoan ngoãn như vậy, nghĩ đến quá khứ của con bé khiến tôi vừa thương vừa xót.
Đối mặt với cậu bé ngang ngược này, tôi càng thấy khó chịu.
Tôi bóc một viên kẹo khác, đưa đến miệng Lạc Lạc.
Tôi mỉm cười:
“Đây là kẹo của bạn nhỏ Lạc Lạc, không phải của cháu.”
Cậu bé nhìn tôi không tin nổi, vẻ mặt tủi thân như sắp khóc:
“Mẹ? Mẹ nói gì vậy?”