Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN

Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

10

10.

Quả nhiên nguyện vọng trước khi mất của tôi không thành.

Nhưng ông trời quả nhiên vẫn công bằng, vẫn cho tôi được lại Tần Minh.

Tôi nhìn người ngồi đối diện tôi vừa hẹn ra ở quán cà phê – Tần Minh, với vành mắt đỏ hoe.

Anh cũng đỏ hoe hai mắt.

em cũng nhớ ra anh rồi.” Anh nói.

Tôi mở miệng muốn nói nhưng lại chẳng biết bắt đâu.

, tôi hỏi một rất tiêu chuẩn: “Cuộc sống của anh thế nào?”

Cuộc sống anh tất nhiên không kém, vốn tài hoa hơn người, ở thời đại chẳng khác nào cá nước. Anh trở thành một vị luật sư, là đối tác của công ty luật lớn. Theo cách đ.á.n.h giá hiện thời, anh là một người thành đạt, tuổi trẻ tài cao.

khi tôi hỏi đến kiếp trước Tiêu Thừa Yến có buông tha anh hay không, tôi mới biết được anh cũng tự v.ẫ.n, không muốn tôi mang danh xấu, lấy cái ch/ết chứng minh trong sạch. Tính toán thời gian thì anh đi cũng không lâu sau khi tôi đi lắm.

Mắt tôi cay xè, vẫn không cầm được nước mắt.

Ngược lại Tần Minh ngậm cười, nói: “Trước khi anh ch.ế.t đã có một nguyện vọng, là muốn nhìn thấy thế giới em nhắc tới, được em ở . Có vẻ như chấp niệm của anh quá sâu nên cũng được thành toàn một lần rồi.”

Nguyện vọng của tôi dù không thành, nhưng nguyện vọng của Tần Minh thì có.

Cũng như không tồi.

tôi nói rất nhiều tới tận khi trời tối. Tôi nhận được điện thoại của Tiêu Thừa Yến, nói là tới đón tôi tan ca nhưng lại không thấy tôi ở văn phòng, hỏi tôi đang ở đâu.

Tôi trả lời một “Em ăn cơm bên ngoài” rồi nhanh ch.óng cúp máy.

Tần Minh nói một trấn an tôi: “Yên tâm đi, anh giúp em về vụ ly hôn.”

Sau khi tạm biệt Tần Minh, tôi trở lại phòng hành chính, quả nhiên thấy Tiêu Thừa Yến đang đứng ở cửa phòng của tôi.

Hắn dựa lưng vào tường, cúi thấp . Sắc trời lờ mờ, tôi không thấy ánh mắt hắn. Mãi tới khi tôi tới gần, đèn ứng sáng , ánh sáng chiếu gương mặt trắng bệch của hắn, tôi mới thấy có thể thấy thần sắc của hắn.

ràng vẫn là gương mặt , nhưng tôi lại có thể nhìn thấy tia bi thương.

Có lẽ là do ánh sáng đột ngột của đèn ứng trong bóng tối.

Tiêu Thừa Yến nghe được tiếng bước chân, quay lại nhìn về phía tôi, đồng thời cũng đứng thẳng người, nói: “Tiểu Vũ thi giữa kỳ được hạng nhất, vì thế anh muốn chúc mừng nó một chút, mua chút bánh trái hoa quả. Dì cũng đã chuẩn bị một bàn đồ ăn nhưng vì em về nên anh đến đây đón em.”

Hắn giải thích.

Tôi mở cửa vào văn phòng, hắn theo vào, nói: “Không nghĩ tới em ra ngoài ăn cơm.”

Kỳ tôi vẫn ăn nhiều, trong quán cà phê gọi 1 phần bánh ngọt, do mải nói với Tần Minh nên cũng không ăn được mấy miếng.

Tôi đáp lời: “Em ăn linh tinh thôi, không ảnh hưởng gì cả. Mình cứ về ăn mừng đi, em vẫn có thể ăn thêm chút, đừng lãng phí bàn đồ ăn của dì.”

Sau khi cầm áo khoác và túi xách , tôi với hắn khu hành chính ra, ở cửa chính lại đụng đồng nghiệp là cô giáo Nhâm.

Cô giáo Nhâm mới nhà ăn về bởi cô ấy có một tiết muộn, được tan sở. Cô ấy chào hỏi Tiêu Thừa Yến: “Anh tìm được cô giáo Cao rồi sao?”

Lời nói hơi kỳ quái, tôi giật mình quét mắt qua bọn họ.

Cô ấy nói với tôi: “Cậu cũng thật là. Chồng tới đón, cậu lại chạy đi đâu mất, anh ấy cứ đứng chờ ở cửa phòng , trông bi t.h.ả.m lắm.”

Tôi cười cười, không đáp lại.

Cô giáo Nhâm nói tiếp: “Nếu không tớ nhìn thấy cậu vào quán cà phê trước trường thì chồng cậu không biết đi đâu tìm cậu đâu .”

Tôi khẽ giật mình.

Cô giáo Nhâm vội vàng lớp, rời đi nhanh ch.óng.

Tôi nhìn về phía Tiêu Thừa Yến.

Hắn không biểu tình, mắt cụp xuống, đi tới dắt tôi: “Đi thôi em, đi về nhà.”

Tôi cứ đứng không nhúc nhích.

Tiêu Thừa Yến quay nhìn tôi, vẫn cầm tôi, hơi dùng sức, có phần gấp gáp.

“Mình về nhà trước có được không?” Hắn nói.

Tôi nghe thấy trong giọng hắn có ý cầu xin.

Chắc là nghe lầm thôi.

tôi có thể ràng rằng hắn đã thấy tôi Tần Minh trong quán cà phê.

Nhất định hắn đã biết tôi nhớ lại.

“Tiểu Vũ vẫn ở nhà chờ ta chúc mừng nó . Nó nói vì được hạng nhất nên nó rất vui.”

Tôi ngẩng , dưới ánh trăng, người trước mặt như phủ tầng sương mờ:

“Anh sự nó là trẻ con sao?”

Không cần thiết giả vờ yên bình nữa, ràng tôi và hắn đều đã tỏ tường rồi.

Tiêu Thừa Yến nửa ngày không nói , một mực nhìn tôi, nắm c.h.ặ.t tôi, không nhúc nhích, chẳng biết đang nghĩ gì.

“Tôi và nó duyên mỏng, tôi chấp nhận. Nhưng tôi không nợ nó.”

Dừng lại chút, tôi lại nói thêm: “Tôi cũng không nợ anh.”

“Là anh nợ em.” Hắn vội vã tiếp lời: “Anh trả đủ cho em, anh dùng cả đời trả lại em.”

Tôi bất giác nhíu mày: “Cái quái gì thế?”

Tiêu Thừa Yến mở miệng, giống như lời muốn nói đều nghẹn lại, không nói ra được.

Thỉnh thoảng có mấy sinh viên đi ngang qua.

Tôi không muốn giằng co ở đây, rút ra đi trước.

Tiêu Thừa Yến đuổi theo sát nút, lại nắm tôi.

Tôi hất ra nhưng hắn lại nắm rất c.h.ặ.t tôi không thể cựa quậy, lại không muốn trong trường tranh cãi với hắn cho người ta xem kịch, nên như thôi.

Cho tới khi xe, tôi mới nói: “Tôi nghĩ anh cũng biết tôi đã nhớ ra 1 số .”

Tiêu Thừa Yến nổ máy, hai nắm c.h.ặ.t vô lăng, gân xanh trên mu bàn ẩn hiện:

ta…”

“Ly hôn đi.” Ba chữ tôi kịp nói ra miệng, Tiêu Thừa Yến đã ngắt lời: “ ta đã rất hạnh phúc, khi gỡ tới giờ đều rất hạnh phúc.”

Tôi mím môi.

“Anh rất yêu em, em có thể nhận được đúng không?” Hắn nói thêm: “Những kia em như là đang mơ, ta ở trên máy bay, ngủ một giấc dậy rồi nó như một giấc mơ có được không?”

Hắn nghiêng nhìn về phía tôi, mắt ửng đỏ: “Huống chi em không sự trải qua. Không cần quan tâm mấy cái . khi em biết anh, anh sự một người bạn trai, người chồng tốt đúng không? ta vô hoàn hảo .”

Tôi không muốn nhiều lời, nghiêng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Thời tiết đã chuyển lạnh, ban ngày càng lúc càng ngắn, lúc bầu trời đã đen khịt. Đèn ở khu đỗ xe không nhiều, thầm lặng âm trầm, thỉnh thoảng có vài bóng người đi qua.

“Sao anh lại thích giả vờ thâm tình như thế?” Tôi không nhìn hắn vẫn cứ nhìn chằm chằm ra phía hàng cây.

Trong xe yên tĩnh một lúc, tôi có thể nghe thấy tiếng thở đè nén của hắn.

Nửa ngày, hắn nói: “Em không tin anh sự yêu em sao?”

“Tôi tin.” Tôi trả lời: “Vì tin nên kết cục của tôi rất t.h.ả.m.”

“Xin lỗi em. sự xin lỗi em. Tất cả là do anh sai. Anh biết sai, nhưng tình của anh với em là thật. Em có thể cho anh thêm 1 cơ hội nữa không?” Hắn vội vàng nói.

Đây sớm không vấn đề tin hay không rồi. Trong mắt tôi, tình của hắn có là thật hay không đã không quan trọng.

Hắn xin lỗi cũng chẳng quan trọng nữa. Những khổ sở kia không một xin lỗi của hắn là xóa nhòa được.

“Về nhà trước đi.”

Có một số vẫn là nên về rồi nói cho . Tôi cũng nên chuyển ra ngoài chuẩn bị cho ly hôn.

Thấy thái độ của Tiêu Thừa Yến, tôi đoán chừng phía trước là trận chiến rất ác liệt.

Ô tô ra khỏi trường học.

Trên đường đi, Tiêu Thừa Yến như muốn thuyết phục tôi, thi thoảng nói một hai :

“Anh biết em với Tần Minh là trong sạch, là do Hoắc thị hãm hại. Anh đã ban ch.ế.t cho ả rồi.”

“Không ngờ lại có thể lại Tần Minh ở đây. Hôm nay anh nhìn thấy anh ta thì thấy rất bất ngờ, nhìn dáng vẻ thì có vẻ cuộc sống anh ta không tệ.”

“Cũng như… anh ta có ân với em. Vì thế, giao thiệp em… là bình thường thôi.”

Hắn trầm mặc một lát, giống như hạ quyết tâm một khó: “Nếu em muốn… tiếp tục gỡ anh ta, anh không ngăn cản.”

“Thế nhưng có thế, ta không thể gia đình mình tan vỡ được.”

đến , trên đoạn đường tôi đều không nói .

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.