Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5flJppS4FW
Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
[PHIÊN NGOẠI 2: TIÊU THỪA YẾN]
Trăn Trăn không phải là một diễn viên giỏi.
Sự thường của cô ấy, việc cô ấy cố gắng giả vờ là mọi chuyện vẫn ổn không giấu được tôi.
Tôi bắt đầu có suy đoán, nhưng không dám chứng nó.
Từ Trăn Trăn lên cấp 3, lúc tôi cũng sợ hãi, sợ hãi quỹ đạo cuộc sống sẽ chẳng có gì thay đổi, sợ ngày cô ấy sẽ xuyên tới thế giới , càng sợ cô ấy biết được cô ấy đã trải qua gì.
Tôi nơm nớp lo sợ tới qua kỳ thi Đại học của cô ấy 2 tháng, đưa cô ấy đi du lịch ngắn ngày, dẫn cô ấy đi tham quan trường học, tựa như hình với bóng. Tôi vẫn luôn sợ hãi cô ấy sẽ xuyên qua gian này.
Nhưng tôi rất may mắn, cô ấy không xuyên không, tôi vẫn rất tốt đẹp.
năm vừa , tôi đã vô cùng , tới nỗi đã suýt quên đi chuyện đã xảy ra một không .
Mà điểm tôi , ông trời bắt đầu làm khó tôi.
Trăn Trăn bị dính mưa, cơ thể không thoải mái nhưng không tìm tôi làm nũng, không chui trong n.g.ự.c tôi kêu rằng khó chịu, thậm chí còn không nói gì với tôi, chỉ chui phòng ngủ nằm.
Chuyện này lạ tới nỗi tôi khó có thể coi nhẹ.
Mà tôi ôm eo muốn hôn cô ấy, ràng tôi cảm giác được, cơ thể cô ấy nháy mắt trở nên cứng ngắc.
Tim tôi rơi đáy vực.
Nhưng cùng tôi không có dũng khí hỏi cô ấy đang làm sao, có phải đã biết gì hay không, chỉ coi như không phát hiện ra, nhẹ nhàng hôn cô ấy một cái: “Ngủ ngon nhé, yêu em.”
Là sự rất yêu, hy vọng cô ấy có thể cảm nhận được tình yêu này của tôi mà tiếp tục bên tôi.
Trăn Trăn không chỉ lãnh đạm với tôi mà còn với Tiểu Vũ.
Lúc tôi đi Tiểu Vũ đi nhà trẻ, trên xe, nó rất sợ hãi, hỏi tôi có phải mẹ đã nhớ ra chuyện gì không.
Bạn xem, Trăn Trăn chắc chắn không phải là diễn viên giỏi, bất luận là tôi hay con trai đều được sự dị thường.
Nhưng tôi nói: “Cha không biết.”
Tôi không muốn thừa nhận.
này, Trăn Trăn không còn giữ vẻ lãnh đạm như vậy với tôi nữa, nhưng cô ấy cũng giả vờ tốt như vậy, trong bộ dạng tươi cười đều có sự mỏi mệt rất .
Cô ấy muốn gửi viên phòng thư ký là chuyện lần đầu xảy ra, vì thế tôi rất ngạc nhiên. Nhưng tôi biết, định có nguyên nhân trong .
Rất nhanh tôi đã đáp án.
Bởi tâm tư viên rành rành.
Tiểu Đỗ nói với tôi dạo gần đây có thám t.ử tư theo dõi tôi.
Tôi vẫn không muốn thừa nhận, ôm một tia hy vọng, để thư ký đời sống nhắc nhở Trăn Trăn một chút.
Trăn Trăn thờ ơ, còn nói đỡ cho viên.
Cô ấy cố ý. Cô ấy muốn mượn cớ này mà đi sao?
Vậy nếu như tôi không để cô ấy viện được cớ này, có phải cô ấy sẽ không đi không?
Tôi nói với cô ấy tôi không thêm phương thức liên lạc với người . Tôi nói, tôi sẽ không cùng một chỗ với viên . Tôi nói tôi sự rất yêu cô ấy.
Thế nhưng Trăn Trăn càng ngày càng mất kiên nhẫn, không muốn tiếp tục cảnh giả tạo này nữa.
Cô ấy tăng ca ngày càng , về nhà càng ngày càng muộn. Về thậm chí còn không về nhà.
Tôi tra hoạt động tín dụng của cô ấy thì phát hiện cô ấy thuê một phòng khách sạn gần trường.
Cứ tiếp tục như vậy thì không ổn.
Không còn cách , tôi chỉ có thể để Tiểu Vũ gọi điện cho cha mẹ chồng.
Cha mẹ chồng quả nhiên tới đây để tạo áp lực cho Trăn Trăn.
Nhưng kết quả không tốt hơn chút .
Tôi cẩn thận từng li từng tí, cùng vẫn chọc cô ấy tức giận.
Tôi chỉ muốn nói nếu như công việc mệt mỏi, tôi có thể nói chuyện với Lãnh đạo trường cô ấy, nhưng lại bị hiểu lầm.
Tôi phải làm thế bây giờ?
Trăn Trăn nói tôi không cần làm gì , nhưng nếu không làm gì, có phải cô ấy sẽ khỏi tôi không?
Tôi lại nghe đồng nghiệp nói cô ấy đang tìm luật sư ly hôn .
Đến cùng, tôi phải làm gì bây giờ?
Kể cho cô ấy nghe về quá khứ của tôi có thể để cô ấy có thêm chút lưu luyến không?
Lúc trông Tần Minh, ngoại trừ kinh ngạc, tôi còn sợ hãi.
Tôi nghĩ tới rất chuyện.
Nghĩ tới lúc còn Vương Phủ, tôi đã thần thái lúc Trăn Trăn đọc văn chương Tần Minh viết. Lúc tôi đã biết, định cô ấy có ấn tượng với người này.
Nghĩ tới tôi tới hội quán của tập san đón Trăn Trăn, nhìn Tần Minh và một đám thư đang luận tranh của Trăn Trăn, chỉ riêng ánh mắt Tần Minh là không chút giả tạo .
Tôi biết giao tình của họ lúc rất nhạt, nhưng xảy ra chuyện, Trăn Trăn lại biện luận cho Tần Thái phó làm tôi không khỏi nghi ngờ. Cô ấy ra sức bảo vệ họ phía , mấy phần vì Tần Thái phó, mấy phần vì Tần Minh đây?
Về , tôi biết được cuộc sống rất thê lương của cô ấy nhưng tất đã muộn . Lá thư cô ấy để lại làm tôi hộc m.á.u, mà nghe nói Tần Minh cũng tự v.ẫ.n để chứng minh theo cô ấy làm tôi não lòng.
Tôi trừng phạt kẻ tung tin đồn nói Hoàng Hậu bị Hoắc thị trảm, xử lý Hoắc gia lại bồi thường cho Tần phủ. Cái c.hế.t kết luận hai người trong sạch, mà tôi trong đêm thanh vắng ngẫm lại, tự vấn có phải chính là Mã Văn Tài trong “Lương Sơn Bá Chúc Anh Đài hay không?”
Điều biệt duy là tôi không thể xin lỗi Trăn Trăn được nữa.
Tôi đã từng suy nghĩ rất , rằng tại sao tôi lại tới bước đường này. Tôi đã từng viện rất lý , như Trăn Trăn không thuận lúc tùy tục, cố chấp làm việc đại này không dung thứ. Hay áp lực trong ngoài triều đình làm cho tôi mệt mỏi, cảm chỉ cần nhượng bộ là giải quyết hết các vấn đề.
lý đều là tôi tìm cho điểm Trăn Trăn muốn cung.
Về tôi mới hiểu, không có lý như vậy. Chỉ có chuyện tôi đặt cô ấy thấp hơn tôi. Tôi hưởng thụ quyền lực tối cao mà lễ giáo phong kiến mang lại cho tôi, bỏ lại quá khứ, từ bỏ quá khứ của tôi với Trăn Trăn, lấy “thuận lúc tùy tục” làm lý , giam cô ấy trong lồ ng giam vàng son này.
Tôi với cô ấy đến từ cùng một thế giới, vốn tôi nên là người hiểu cô ấy , nhưng đến cùng lại là người không hiểu .
Cô ấy bất chấp mạng sống bảo vệ người thì mới sự là cô ấy, ngay trong gian cô ấy ảm đạm vẫn luôn muốn mang ánh sáng tới cho người .
Rất khéo, người cũng đang dùng mệnh bảo vệ cô ấy.
sự là một tình yêu cảm động trời đất, càng làm tôi như một tên hề.
năm như thế, ngọt ngào tôi đều nhanh ch.óng quên đi, nhưng lại giậu đổ bìm leo, thừa lúc cô ấy không nhớ gì , ti tiện bên cạnh cô ấy.
Lúc này, Tần Minh và Trăn Trăn ngồi đối diện nhau trong quán cà phê, suy nghĩ tôi loạn vô cùng, nhưng cố chấp không muốn đi.
Tôi không dám tiến lên, sợ xé rách lớp giấy cùng không thể cứu vãn được nữa. Lúc hoàng hôn, tôi chậm rãi trở về khu hành chính, chậm rãi chờ đợi cô ấy.
Mặt trời xuống núi, sắc trời dần đen, tôi vẫn không cô ấy về, cùng không kiềm được gọi điện thoại cho cô ấy.
sự tôi sợ cô ấy không về nhà nữa, sợ cô ấy trực tiếp bỏ đi cùng Tần Minh, sợ cô ấy dễ dàng tựa trở bàn tay bỏ lại tôi.
Cũng may, cô ấy vẫn trở về.
Nhưng ông trời cũng không ủng hộ tôi thêm nữa. Cô ấy nói một câu, triệt để phá nát đi cảnh yên bình giả tạo giữa tôi.
Giống như không còn đường vãn hồi nữa.
Dù tôi vùng vẫy giãy dụa, cùng cô ấy cũng nói ra 2 chữ ly hôn.
Tôi không đồng ý nhưng tôi càng như thế, cô ấy càng tôi cố ý giam cầm , giống như trước tôi đưa cô ấy tới ngôi chùa.
ràng tôi không có ý kiến, chỉ là tôi không chấp nhận được việc cô ấy đi.
Tôi chẳng biết phải làm gì nữa.
Tần Minh tiếp tục tìm tôi để trao đổi về thỏa thuận ly hôn, tôi hỏi anh ta: “Anh sẽ bên Trăn Trăn sao?
Tần Minh trầm mặc chốc lát, nói: “Không biết nữa, theo ý cô ấy.”
Hóa ra là thế.
Thế thì tôi cũng theo cô ấy muốn.
cùng tôi cũng ký tên bản thỏa thuận ly hôn.
Chuyện tôi ly hôn, cha mẹ hai bên đều biết.
Tôi đem cái sai ôm , chỉ nói là tôi với thư ký không minh bạch với nhau.
Tôi biết Trăn Trăn không có cách giải thích với cha mẹ, tôi không muốn cô ấy khó xử.
Nguyên lai cũng là lỗi của tôi.
Một năm , Trăn Trăn và Tần Minh kết hôn.
Đương nhiên hôn lễ không mời tôi.
Tôi mượn tay bạn bè đưa quà mừng, cũng vụng trộm tới hiện trường để nhìn lén.
Bọn họ tổ chức một hôn lễ đơn giản trên bãi cỏ, Trăn Trăn với bộ váy trắng tinh khôi cười thật thoải mái trên nền cỏ xanh.
Hôn lễ của tôi với Trăn Trăn long trọng hơn hôn lễ này .
Nhưng long trọng bao nhiêu thì giờ đây tôi cô đơn bấy nhiêu.
Bọn họ, người có tình chắc chắn sẽ tới với nhau.
Mà tôi là nhân vật phản diện chen ngang cũng nên rút lui .
Nhưng lúc đầu, tôi không phải phản diện. ràng tôi đã từng là nhân vật chính.
Chỉ tôi đã phạm sai lầm. Về thế, hai đời, tôi đều là gã cô đơn.
(HOÀN TOÀN VĂN)