Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
9.
Gần Tiêu Thừa Yến nhắc tới cũ khá nhiều.
Có khi hắn nói lúc ăn cơm cùng cha mẹ tôi, khi lại nói trên đường đón tôi về.
Ngay cả trợ lý đặc biệt của hắn cũng nhắc tôi về mấy kỉ niệm thời Đại – hắn thân là Tổng Giám đốc một công ty lại cùng tôi suốt ở viện. Có một vị đối tác muốn gặp mặt cũng được ký đưa tới chốn toàn sinh viên này.
Trong hồi ức của chúng tôi đều là những tiếng cười, đều luôn ngọt ngào.
Khó tránh tôi có rung động.
Nếu chỉ ở trong thế giới này thì đối với tôi, Tiêu Thừa Yến không có khuyết điểm nào.
Hắn cưng chiều tôi ở mọi lúc, cảm sâu sắc không phai nhòa.
Nhưng một khắc sau đó, tôi bừng tỉnh. Tiêu Thừa Yến nhắc lại nhiều như vậy, không phải là không có dụng ý gì.
Tôi biết hắn đang cố gắng sức.
Về sau, tôi bất giác phát , hóa ra Tiêu Thừa Yến đã sớm được vẻ kì lạ của tôi rồi.
Đúng thế, từ Lâm Uyển tới tôi tăng ca nhiều, cả đêm không về nhà. Những điều bất thường này không chỉ giải thích với 4 chữ “quá nhiều hạng mục”.
Tiêu Thừa Yến không truy vấn ngọn nguồn cũng đủ cho hắn đã biết.
Hắn chỉ dùng cách của hắn để cảnh cáo tôi, lấy cha mẹ tạo áp lực cho tôi, cho tôi biết rằng hắn với bên lãnh đạo trường có quann hệ tốt. Hắn còn lần này đến lần khác nhắc lại quá khứ, đại khái muốn biểu đạt rằng: “Nể cảm trước nay, tôi cho em một cơ hội.”
Dù sao hắn cũng là người đã làm đến vị trí “Hoàng Đế”, chắc chắn thủ đoạn phải hơn người.
Xem ra tôi không không vạch mặt hắn rồi, mặc dù đã làm sức để đề phòng.
Cha mẹ tôi không ở quá lâu. Một tuần sau, bọn họ từ biệt nói muốn về quê vì bạn bè tập dân vũ trên quảng trường, bạn chơi cờ.
tôi cũng đã tìm được luật sư ly hôn.
Tôi lên mạng kiếm luật sư nhưng cứ như lạc vào trong một màn sương vậy, không phân biệt ai tốt ai xấu, không có manh mối hữu ích nào. Tôi muốn sang viện Luật ngóng nhưng phát chẳng quen biết ai . Dù sao thì viện Văn so với bên đó cũng b.ắ.n đại bác không tới .
Nhưng đột nhiên tôi đến vị giảng viên khách mời đồng nghiệp đã đề cập tới.
Tôi hình như tôi có phương thức liên lạc của anh ta. Trước khi đi, anh ta đã đưa cho tôi danh , còn nói gì đó tôi không hiểu được.
Anh ta nói gì thì tạm thời tôi chẳng ra, chỉ rõ lúc đó tôi không hiểu lười quan tâm. danh của anh ta thì bị tôi tiện tay ném vào ngăn kéo văn phòng.
Tôi lúc này đang bắt đầu lục lọi tìm kiếm.
Ngăn kéo tôi không có nhiều danh lắm cho muốn tìm cũng không khó khăn gì.
Lúc tôi tên trên danh , toàn thân giống như bị điện giật, lưng cứng ngắc không động đậy được.
Danh in rõ ràng, còn thêm tên to đùng: Tần Minh.
Là Tần Minh!
Trong kí ức đã trở hồ, diện mạo của vị giảng viên này cũng hồ lên trong suy nghĩ tôi.
Diện mạo y hệt như trong .
cùng tôi cũng ra, câu hắn nói tôi chẳng hiểu được là gì.
Hắn nói: “Nếu như có một em lại và muốn tìm đến anh.”
Tần Minh, đúng anh rồi.
Khó trách, khó trách anh chỉ gặp tôi một lần đã vác hoa hồng tới phòng làm việc của tôi.
Hóa ra lại chính là Tần Minh.
Con trai Tần phó, ánh sáng duy nhất trong thời gian ảm đạm của cuộc đời tôi.
Anh cũng không phải người đại xuyên tới cổ đại, nhưng lại xuất ở .
Anh đang ở .
Tôi hồi tưởng lại kỹ giấc lặp đi lặp lại nửa năm trước.
Hóa ra nó xuất sau khi tôi gặp được Tần Minh.
Tôi cầm điện thoại, dựa số điện thoại in trên danh , chuẩn bị gọi đi. Hai bàn tay tôi ấn số trong sự run rẩy.
Là Tần Minh!
Thế tôi lại gặp lại được anh.
Trong , trước khi rời cung, của tôi với anh rất nhạt nhòa.
Lần đầu tôi được tên của anh, tôi còn là tiểu khuê các. Chỉ con trai Tần phó tuy tướng mạo anh tuấn, nhưng lại bị cưng chiều quá mức, cả chỉ đi du ngoạn sơn thủy, khác biệt hoàn toàn so với người Tần gia.
Tôi gả vào vương phủ, sau khi thành lập tập san thì tuyển một sinh để làm “biên tập viên”, Tần Minh là một trong những người đó.
Anh không chỉ tìm và thu được những tập văn chương không tệ còn có sáng tác, văn chương so với những lề thói phong kiến rất phá cách, vì thế rất hợp ý tôi. Chính vì thế tôi bắt đầu thiệp với anh nhiều hơn.
Quen biết nhiều, tôi anh so với lời đồn rất khác nhau. Đúng là anh thích ngao du đó , đi qua rất nhiều nơi, nhưng nói không hành gì thì là vô căn cứ. Kiến thức của anh rất rộng, có tài, chỉ đơn giản là không thích Tứ Ngũ kinh, không thích tham gia khoa cử thôi.
Nhưng mối quan hệ cũng vẫn khá nhạt nhẽo, lại thêm thân phận Vương phi của tôi nữa, vì thế đương nhiên tôi sẽ không thân thiết với anh. Về công việc thì đều có hạ nhân làm trung gian chuyển lời, có vô chạm mặt, lời nói cũng vô cùng chuẩn mực lễ tiết, từ đầu tới đều bình thường.
Sau khi tôi làm chủ Trung cung, bỏ xuống công việc làm báo và việc ở Hàn Lâm viện thì tôi và anh gặp nhau ít. Chỉ sau khi bị sa thải, anh lại bắt đầu ngao du sơn thủy, khi có hứng sẽ viết thơ văn, cũng có danh tiếng.
Thẳng tới lúc phó gặp tai họa bất ngờ anh mới trở lại kinh thành, bôn tẩu khắp nơi. Sau khi tôi bảo vệ Tần phó, anh lấy danh nghĩa Tần gia dâng tấu chương, cố ý cảm tạ ân điển.
Lúc tôi ở trong cung, của tôi và anh đều chỉ vỏn vẹn như thế.
Thẳng tới khi tôi xuất cung vào chùa.
Ở nơi đó, cuộc sống của tôi không hề dễ chịu. Dù tôi vẫn còn là “Hoàng Hậu”, nhưng không có vinh sủng, nếu có người muốn tôi khó xử thì cuộc sống của tôi sẽ có rất nhiều biện pháp.
Chi phí ăn mặc bị cắt xén vẫn còn là nhẹ.
cùng tôi xuất cung đưa ch/ết vì bệnh.
Từ khi tôi còn bé, vị này đã đi tôi, tôi ra Hầu phủ, đi cùng tôi qua những năm tháng khó khăn, lại tôi vào Hoàng cung, cùng, cùng tôi vào chùa giam lỏng.
Tôi vốn muốn đưa và những tâm phúc khác cùng ở một chỗ ở trong cung, bên cạnh T.ử 15 tuổi.
Nhưng không yên tâm về tôi, cứng rắn muốn cùng tôi xuất cung.
cùng tôi không gánh nổi được mạng bà.
Sau khi ch/ết, đoạn thời gian khó khăn kia là tôi dựa vào Tần Minh để vượt qua.
Tần Minh không biết ở đâu được tin tức tôi chật vật trong chùa, thường xuyên vụng trộm nhét bạc cho ni cô, vừa đ.ấ.m vừa xoa cho họ hay, sau lưng tôi còn nhiều người có ân. Nếu gây khó dễ tôi, bọn họ vào triều đình náo loạn, đến lúc đó Hoàng Đế xuống đài cũng không giải quyết được, vì thế đả thông tư tưởng được họ.
Lúc tôi sầu não uất ức, anh tìm kiếm những bản sách độc nhất, nhờ người chuyển cho tôi giải buồn.
Anh nói anh đang trả ơn tôi cứu Tần phủ.
qua , số lần anh tới chùa nhiều hơn. Cách một bức tường, anh đứng bên kia nói cùng tôi, kể cho tôi những thú vị lúc đi ngao du.
Đáng tiếc bức tường bằng gạch vô tri nhưng lại có rất nhiều kẻ ngồi lê đôi mách lời ra tiếng vào.
Hoắc thị không muốn tôi sống cùng vẫn hành động. Trong kinh thành bắt đầu truyền tới tin tôi và Tần Minh tại nơi thanh tĩnh này lén lút gặp gỡ.
Tin tức này làm cho triều đình xôn xao.
Về sau, chính T.ử Tiêu Vũ tới trách móc tôi nặng nề.
Tôi cũng không hay nó oán hận tôi nhiều như vậy. Rõ ràng thế lực và tâm phúc của tôi đều cho nó, rõ ràng trước khi xuất cung tôi đã dùng khả năng của để trải đường cho nó.
Khi đó tôi muốn có cho nó một danh dự. Nếu có người mẹ “không biết kiểm điểm” thì cuộc sống của nó về sau sẽ rất khó khăn, vì thế làm vậy để trả nó món nợ đã để nó trong cung lạnh lẽo một . Về sau duyên thì tan, không ai nợ ai.
Vào lúc đó, tôi quyết định sẽ bảo vệ Tần Minh.
Tôi để lại huyết để chứng minh trong sạch.
Tôi còn để lại tin cho Tiêu Thừa Yến bằng chữ giản .
Tôi nói, hai chúng tôi tự vấn lương tâm thì tôi chưa từng làm gì có lỗi với hắn. Không phụ nghiệp lớn hắn, thay hắn chèn ép chính gia tộc .
Tôi nói, nếu không phải xa rời họ hàng chú bác, tôi cũng sẽ không bị giam lỏng ở . Bị người ta khi dễ nhưng ngay cả cơ hội để gặp và trò , kêu than cùng nhà mẹ đẻ cũng không có.
Tôi nói, nếu không phải Tần Minh đút bạc cho ni cô thì có lẽ tôi và đã vô thanh vô tức c.h.ế.t rồi.
Tôi nói, tôi và Tần Minh không hề làm gì vượt quá giới hạn, dù có thì cũng là do chính Tiêu Thừa Yến là người vượt giới hạn trước. Hãy buông tha cho Tần Minh nếu hắn còn có lương tâm.
Lời cùng tôi nói, vì đảm bảo cho hắn gọi là mặt mũi Hoàng gia, tôi lấy c/ chứng cho sự trong sạch của .
Lá này tôi cho người tôi cho lưu lại bên Tiêu Vũ để cho cung nhân phụ trách. Tôi nghĩ sẽ không khó để gửi tới Tiêu Thừa Yến.
Sau đó, tôi c.ắ.t c.ổ tay bằng một con d.a.o găm, lẳng lặng nhìn m.á.u từ từ chảy ra, cho tới khi ý thức trở hồ.
Nhắm mắt lại, tôi chỉ ước, nếu có quay về thời đại, mong tôi sẽ không gặp Tiêu Thừa Yến nữa.