Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi nhíu mày bước tới chọc chọc anh:
“Đầy mồ hôi rồi anh còn chưa thay ?”
bình luận lướt nhanh tới mức ch.óng :
[Chồng khóc rồi kìa…]
[Rớt trân châu nhỏ rồi…]
Tôi sửng sốt.
Đưa tay nâng Hoắc Tư Dã lên, quả nhiên thấy hốc mắt anh đỏ hoe, phủ tầng nước mỏng.
Tôi nuốt nước bọt.
Trời ơi, sao Hoắc Tư Dã thế lại…
“Anh sao thế?”
[Nữ phụ là khúc gỗ hả? Còn hỏi nữa hỏi mãi, hôn người ngất luôn là hết khóc chứ ?]
[Lúc thì không xem, giờ dỗ chồng lại lôi mọi người nghĩ kế ?]
[Còn sao nữa? Tưởng phải bộ đồ thì mới ngủ cùng , trong lòng khó chịu chứ sao.]
Tôi ngẩn người, rồi bỗng thấy hơi buồn .
Giọng Hoắc Tư Dã khàn khàn:
“Em thích cậu tới vậy sao? Thích tới mức… khi anh bộ đồ em mới chịu vào anh? Kỷ Xuân Tiêu, em đúng là người phụ nữ thay lòng đổi dạ.”
Tôi nghẹn họng.
Hoắc Tư Dã lại càng khóc dữ hơn.
“Lúc em thích anh thì bắt anh mấy thứ đó, anh đều đồng ý hết. Đến lúc không thích nữa thì cũng không muốn vào anh. Anh đã cố dụ dỗ em như thế rồi em vẫn phản ứng .”
“Anh sớm nhận đó không đúng rồi. Em không anh bóp chân, đ.ấ.m vai hay tắm em nữa, cũng hứng thú với cơ thể anh. Rõ ràng trước đây em thích nhất .”
“Anh giống cậu rồi em mới chịu vào anh. Sao em lại…”
Anh hít sâu hơi.
“Đừng ly hôn không? Anh cũng giống con trai vậy, anh sẽ thay đổi. Em thích kiểu nào… anh thể em xem, anh thể học theo cậu … em đừng tìm cậu nữa, anh thể tốt hơn.”
bình luận tràn ngập dấu ba chấm.
[Không dám nữa luôn.]
[Cái dáng vẻ không đáng tiền , đàn ông bọn tôi quá.]
[Cần mũi thì . còn đòi ly hôn rồi, là tôi thì tôi cũng cần nữa.]
Im lặng hai giây, tôi quyết định thật với anh:
“Em không phải không thích anh, cũng không thích người khác. là vì…”
Tôi há miệng, nhưng phát hiện chuyện liên quan tới cốt truyện thì chữ cũng không .
Tôi trợn to mắt.
Ồ? Còn hệ thống mã hóa nữa cơ ???
Tôi thử lần nữa.
Vẫn há miệng phát âm thanh.
Ánh mắt Hoắc Tư Dã dính c.h.ặ.t lên môi tôi, đôi mắt dần tối xuống.
“ , em đáng yêu quá…”
Tôi: …
“Cứ mấp máy môi như vậy… là đang quyến rũ anh ?”
bình luận: ……
[Nam chính vẻ bị tình địch kích thích tới phát điên rồi.]
Tôi cạn lời ngẩng trời, cuối cùng quyết định kệ luôn.
Hoắc Tư Dã lại như cam chịu thở dài tiếng rồi cúi xuống hôn tôi.
“Dù là vì lý do , cần em còn ở bên cạnh anh là .”
Lần nữa bước khỏi phòng tắm, tôi đã hoàn toàn hết sạch sức lực.
Hoắc Tư Dã nắm tay tôi:
“ , ty bọn anh nhiều người mang cơm tình yêu tới lắm.”
Tôi lười biếng “ừm” tiếng.
Giọng Hoắc Tư Dã lạnh nhạt lại vang lên:
“Trợ lý của anh ngày nào cũng khoe.”
Tôi lại “ừm” thêm tiếng nữa, mí mắt bắt díp lại vì buồn ngủ.
15
Hoắc Tư Dã im lặng.
bình luận thì như điên:
[Anh Dã vẫn không bỏ cái tính ngại ngùng đó, vòng vo c.h.ế.t . Anh thẳng là muốn tới ty khai danh phận không ?]
[Nhưng như thế phải nữ chính với nữ phụ sẽ nhau sao…]
[Ôi trời, bà không tôi còn quên là vẫn còn nữ chính đấy.]
Tôi lập tức trợn to mắt.
Quả nhiên sắc đẹp là con d.a.o trí mạng.
Sao tôi lại quên mình là nữ phụ chứ?
Động não dữ dội hai giây, tôi quay :
“Em không biết nấu ăn.”
Mắt Hoắc Tư Dã sáng lên.
“Anh biết, em cần mang tới thôi.”
Tôi: ……
Hôm sau, tôi lên mạng tìm rất lâu cái gọi là “chiến phục gặp tình địch”, ăn diện thật kỹ rồi xách hộp cơm tiến thẳng tới ty Hoắc Tư Dã.
bình luận cũng náo nhiệt vô cùng:
[Tu la tràng! Tu la tràng!!!]
[ thật nhé, dạo tôi đã quay xe rồi. Xin lỗi nữ chính, nhưng nam chính với nữ phụ thật sự quá đáng chèo thuyền…]
Tôi siết c.h.ặ.t lòng bàn tay, vô thức thấy hơi căng thẳng.
Lễ tân tươi đón tôi:
“Là phu nhân đúng không ạ? Tổng giám đốc đang chờ phía trước.”
Tôi sững người, ngẩng Hoắc Tư Dã đứng cách đó không xa.
Anh không việc đứng đây vậy?
Sau đó, anh dẫn tôi đi vòng vòng ty tận năm sáu lượt.
Tôi thậm chí còn nghi ngờ anh bị lạc đường.
bình luận bò:
[Nam chính tâm cơ thật đấy, sợ người khác không biết mình tới hay .]
Tôi bật , chân cũng mỏi nhừ rồi, vừa định thế là đủ rồi.
Ngẩng lên lại phát hiện trước là người phụ nữ xinh đẹp.
Màn hình đầy dấu chấm than.
Tôi vô thức đứng thẳng người.
Tôi nhớ ấy.
Chính là người phụ nữ lần trước dẫn Hoắc Thời Hàm đi ăn gà rán.
Cũng là nữ chính trong miệng bình luận.
“… chị chính là phu nhân tổng giám đốc sao?”
Hiển nhiên ấy cũng nhận tôi.
Bốn mắt nhau, người phụ nữ kinh ngạc mở to mắt, Hoắc Tư Dã rồi lại tôi.
Sau hai giây im lặng đầy q.u.ỷ dị, ấy lên đỉnh Hoắc Tư Dã.
Hoắc Tư Dã nhíu mày, rõ ràng không hiểu nhân viên đứng chắn ở đây .
Anh dẫn tôi lách qua ấy đi về phía văn phòng.
Nhưng mới đi vài bước, phía sau đã vang lên tiếng bước chân vội vàng.
Tim tôi đập thình thịch.
bình luận cũng điên cuồng spam:
[Tới rồi tới rồi.Đại chiến nữ phụ nữ chính…]