Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

“Em… ngày chúng ta chơi nhau, em đều quên sao? Em bị người ta bắt nạt, anh mặt em. Em không hiểu mấy môn kỹ thuật, anh giảng bài em…”

“Chú ơi, trước đây cháu đến chú, chú và dì đều làm món cháu thích ăn…”

và bố cô ta không hề thay đổi biểu cảm.

Chỉ lạnh.

Tình cảm thời niên thiếu chắc chắn .

tình cảm đến đâu cũng không thắng nổi hiện thực.

Sở Vân Khai thất vọng lắc .

Nước mắt cũng rơi xuống.

Anh ta xoay người rời đi, hoàn toàn chặn tất cả phương thức liên lạc .

Một tuần sau, tôi nhận được tin nhắn Sở Vân Khai.

“Liên Tuyết, em có gặp anh một lần không? Anh trả em một triệu đó.”

Tôi gõ chữ trả :

“Chuyển thẳng vào tài khoản ngân hàng tôi.”

anh ta vô cố chấp. từng câu chữ dường như còn mang theo vài phần van xin.

“Coi như anh cầu xin em được không? Chúng ta gặp nhau một lần thôi… Anh chỉ muốn nói chuyện với em…”

Tôi cau mày, không anh ta đang có ý đồ gì.

tôi vẫn đồng ý.

Nếu không đồng ý, sau này không anh ta còn dây dưa với tôi đến bao .

Chi bằng trực tiếp nói rõ mọi chuyện.

Tôi hẹn thời gian với anh ta đặt điện thoại xuống.

Tan làm, tôi đến chỗ hẹn.

Từ xa đã thấy Sở Vân Khai ngồi quán cà phê.

Anh ta hình như gầy đi.

Cả người trông có chút tiều tụy.

Thấy tôi đến, anh ta vui mừng đứng dậy.

Tôi mặt không cảm xúc ngồi xuống đối diện anh ta.

Đi thẳng vào vấn đề:

“Có gì muốn nói thì nói đi. Tôi còn có việc phải làm.”

Nụ trên mặt anh ta có chút cứng đờ.

mắt thoáng qua vẻ tổn thương.

Anh ta lặng lẽ tôi. Không qua bao lâu, tôi hơi mất kiên nhẫn cau mày.

anh ta mở miệng:

“Liên Tuyết, trước đây anh không tin em nói về anh sai.”

đây anh ta nói này, trái tim tôi không còn gợn chút sóng nào.

Tôi ngẩng Sở Vân Khai, giọng thản.

“Bây anh nói với tôi chuyện này còn có ý nghĩa gì? anh tự ngu, cam tâm tình nguyện bị cô ta lừa.”

vậy, mắt anh ta thoáng qua vài phần đau khổ.

Anh ta tôi, rất lâu sau mới nói:

“Liên Tuyết, anh sự sai … Anh đã hoàn toàn cắt đứt với cô ấy. Mẹ anh chuyện cũng rất tức giận, đến cô ấy làm ầm mấy lần… người họ quá… dù làm ầm thế nào cũng vô ích.”

“Mẹ anh cũng rất hối hận, cứ bảo anh phải theo đuổi em …”

xong, tôi bật vài tiếng lạnh.

nực làm sao.

Trước đây Sở Vân Khai và mẹ anh ta bảo vệ như bảo vệ con ngươi mắt.

Luôn vô điều kiện đứng về phía cô ta.

Đã nói với tôi bao nhiêu khó ?

Bây đến nói với tôi rằng bọn họ đều rất hối hận.

Ha.

“Liên Tuyết, anh em giận. Chúng ta sự không quay sao? Anh sự đã cắt đứt sạch sẽ với cô ấy . Một triệu đó lát nữa anh sẽ chuyển em. Anh…”

Sở Vân Khai càng nói càng kích động, âm lượng cũng cao hơn vài phần.

Tôi cắt ngang anh ta:

“Đến bây anh vẫn rằng tôi làm ầm chỉ vì một triệu đó sao?”

Biểu cảm Sở Vân Khai trống rỗng.

Đáp án không cần nói cũng rõ.

12

Tôi lạnh nói:

“Một triệu đó đúng tiền sính lễ anh đưa tôi. anh quay đã mang đi giúp . Giữa tôi và anh dường như từ đến luôn có một chen vào.”

“Chỉ cần chuyện liên quan đến cô ta, anh sẽ không chút do dự lao tới. Ngay cả tôi cũng chưa từng có đãi ngộ đó, đúng không? Anh có vì cô ta mà vô số lần bỏ tôi tại chỗ. Một triệu đó không phải lần , cũng sẽ không phải lần . Dựa vào đâu tôi phải sống dưới cái bóng cô ta?”

Nói , tôi Sở Vân Khai.

Sắc mặt anh ta đã rất khó coi.

Đồng tử run rẩy dữ dội.

“Sở Vân Khai, tôi chưa từng thấy thanh mai trúc mã ai ở bên nhau như vậy. Đừng mượn danh nghĩa thanh mai trúc mã để làm chuyện chỉ người yêu mới làm. Anh dám nói anh không có tình cảm khác với cô ta không?”

này tôi như một nhát dao đâm vào tim Sở Vân Khai.

Biểu cảm anh ta hoảng loạn, vội vàng lớn tiếng:

“Không có! Anh không có! Từ đến người anh yêu chỉ có em!”

Giọng anh ta quá lớn.

người khác quán cà phê đều ném tới ánh mắt khó chịu.

Sở Vân Khai dường như không nhận , vẫn tự mình nói với tôi.

“Anh sự chỉ xem cô ấy em gái. Bọn anh lớn lên nhau từ nhỏ, anh không nảy sinh suy nghĩ đó với cô ấy… Liên Tuyết…”

Tôi thở dài.

“Nếu anh không phát hiện chân tướng, sau này cô ta còn tiếp tục hỏi tiền anh. Anh sẽ vì cô ta làm tổn thương tôi thêm bao nhiêu lần nữa?”

“Tôi và anh đã hoàn toàn không còn khả năng nữa . mắt tôi, anh chỉ một người quen thường, cũng chỉ có đến đó thôi. Còn làm người yêu, anh không phù hợp.”

Giọng tôi thản, như đang kể một chuyện thường không thường hơn.

Không còn cuồng loạn như trước, cũng không còn phẫn nộ như trước.

Tựa như tôi đã không còn tình cảm gì với anh ta nữa.

Sở Vân Khai xong, hốc mắt đỏ lên.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.