Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur
Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Chương 6
tôi phỏng vấn vào biên chế chính thức của đối tác tác ty anh, tôi đi đầy đủ cả quy trình thi viết lẫn phỏng vấn, không hề nhờ vả bất kỳ ai.
Sau đó chị Phương từng nói anh:
“Chị dâu dùng thật của để nộp CV, giám khảo phỏng vấn hoàn toàn không biết chị ấy là ai.”
ấy anh còn cười một câu:
“Cô ấy đúng là cứng đầu.”
Bây nghĩ lại, đó không cứng đầu.
là lòng tự trọng của tôi.
Là thứ duy nhất trong cuộc hôn nhân bí mật này tôi có thể giữ lại thân.
Một thứ sạch sẽ, không dựa dẫm vào anh.
đến điều đó, anh cũng chưa từng nhìn thấy.
…
Một tháng sau, tạp chí chuyên ngành bố bảng xếp hạng Nhà thiết kế triển vọng của .
Thẩm Chiêu Ninh của tôi nổi bật vị trí thứ ba.
Lý do được đưa vào bảng xếp hạng ghi:
“Có phương pháp luận mang tính đột phá trong lĩnh vực tích XX, tác phẩm tiêu biểu thống khái niệm Thê Sơn được nhiều doanh nghiệp hàng đầu áp dụng.”
Giang nhìn thấy báo đó trong khu nghỉ ngơi của ty.
Có người chuyền tay nhau cuốn tạp chí.
Lật tới trang đó, một đồng nghiệp đọc lên:
“Ơ, cái này quen quá. Thẩm Chiêu Ninh… có nhà thiết kế từng tác ty trước đây không?”
Không ai trả lời.
Vì chẳng còn ai nhớ nữa.
Nhưng Giang nhớ.
Tối hôm đó anh lật xem rất nhiều tài liệu và email, từng chút từng chút ghép lại xem những cạnh anh, rốt cuộc tôi làm những gì.
Chị Phương giúp anh tổng một danh sách:
Phương án khả thi của dự án Thê Sơn do Thẩm Chiêu Ninh viết, ký đội nhóm.
Phần cốt lõi của hồ sơ kỹ thuật vòng gọi vốn B do Thẩm Chiêu Ninh viết thay.
Toàn bộ nội dung cải tổ website ty do Thẩm Chiêu Ninh viết lại.
Ba phát biểu trong các buổi tọa đàm chính phủ do Thẩm Chiêu Ninh soạn, không ký .
Phân tích ngành trong tài liệu gửi nhà đầu tư do Thẩm Chiêu Ninh thực hiện.
giảng đào tạo nội bộ hằng do Thẩm Chiêu Ninh xây dựng.
Tài liệu tổng mạng lưới quan trong ngành Bạch Vũ Đường do Thẩm Chiêu Ninhsoạn, ký “Bạch Vũ Đường”.
Đọc xong dòng cuối cùng, chị Phương khép sổ lại rồi ngẩng đầu nhìn anh.
“Giang tổng.” – chị nói.
“Trước đây chị dâu chưa từng đòi hỏi gì. Ngay cả những lao này, chị ấy cũng chưa từng nhắc tới một câu.”
Anh ngồi trên ghế làm việc, im lặng không nói gì.
“Anh có biết đó chị ấy nộp bao nhiêu CV mới đậu vào viện thiết kế XX không?” chị Phương lại hỏi.
“Tám . Bảy đầu đều bị loại vòng cuối vì chị ấy không chịu nhờ quan . Tới thứ tám mới được nhận.”
“Sau nhận offer, việc đầu tiên chị ấy làm là dùng các mối quan của chính để giúp anh kết nối ba sếp lớn phía chủ đầu tư trong giới thiết kế.”
“Ba dự án cải tạo khu dân cư lớn nhất anh cầm hiện , có hai dự án người liên ban đầu đều là chị ấy.”
Giang chợt nhớ tới rất lâu trước đây anh từng hỏi tôi:
“Em quen nhiều người như vậy, sao không tự làm?”
ấy tôi chỉ cười:
“Em giúp anh làm là được rồi.”
đó anh cảm thấy câu nói ấy rất ấm áp.
Bây anh mới hiểu ý nghĩa thật sự của nó:
Tôi đặt thân phía sau anh.
Ngày hôm sau anh tới làm việc.
Chiếc nhẫn và thỏa thuận ly hôn trên bàn vẫn nằm nguyên tại chỗ cũ.
Anh chưa từng động vào.
Cuối cùng anh cầm chiếc nhẫn lên nhìn thật kỹ.
Mặt trong có khắc chữ.
Trước đây anh chưa từng để ý.
“J&Z, always.”
J là anh.
Z là tôi.
Always nghĩa là mãi mãi.
Anh siết chiếc nhẫn trong lòng bàn tay, đầu tiên cảm thấy kim loại cũng có thể nóng bỏng đến vậy.
Trưa hôm đó anh mua vé máy bay tới Bắc Kinh.
Vừa xuống máy bay gọi điện chị Phương:
“Thẩm Chiêu Ninh có một văn là… không?”
Chị Phương đáp:
“Đúng vậy. Tạ là đàn anh đại học của chị dâu, mở văn thiết kế riêng. Mấy nay danh tiếng trong ngành rất tốt.”
“Anh ta bắt đầu liên lạc cô ấy từ nào?”
Chị Phương im lặng một chút:
“Giang tổng… anh Tạ nào cũng gửi bánh chị dâu vào dịp Tết, bảy rồi. Anh không biết sao?”
Anh không biết.
Giống như anh không biết tôi từng đăng câu nói về ngọn hải đăng lên vòng bạn bè.
Anh không biết tôi tự làm xong bốn mươi bảy tấm thẻ ghi chú thì là bốn sáng.
Anh không biết ngày diễn ra tiệc mừng , tôi đặc biệt đi làm tóc, thay váy mới, luyện tập nụ cười trước gương.
Có quá nhiều chuyện anh không biết.
tôi cũng chưa từng ép anh biết.
Taxi dừng trước một tòa nhà văn .
cạnh lớn có tấm biển:
“Văn thiết kế kiến trúc .”
Qua lớp kính, anh nhìn thấy sảnh lớn trong.
Tôi đứng trước bảng trắng giảng mấy nhà thiết kế trẻ.
Tôi mặc áo len, tóc buộc tùy ý sau gáy, trang điểm nhẹ.
Trên người là một trạng thái thả lỏng anh chưa từng thấy bao .
một nơi không cần che giấu thân, cuối cùng tôi cũng có thể sống đúng là .
Đúng anh định đẩy bước vào, thì có người từ trong đi ra.
Tạ .
Nhìn thấy Giang đứng ngoài , anh dừng bước rồi bình thản nói:
“Giang tiên sinh.”
“Tôi muốn gặp Thẩm Chiêu Ninh.” – Giang nói.
Tạ không tránh đường, cũng không cố cản lại.
“Cô ấy lên lớp.” – anh đáp.
“Nếu anh có lời gì muốn nói, tôi có thể chuyển giúp.”
“Chuyện giữa tôi và cô ấy không cần anh chuyển lời.”
Tạ nhìn anh hai giây, sau đó nghiêng người sang một :
“Mời vào.”
…
Giang ngồi trong họp nhỏ chờ suốt hai mươi phút.
Qua lớp kính mờ, anh có thể nhìn thấy bóng tôi giảng ngoài sảnh.
Anh nhớ tới chúng tôi mới quen nhau.
viện thiết kế ấy cũng như vậy.
Mỗi anh tới tìm tôi để bàn dự án, vừa mở ra là thấy tôi cúi người trên vẽ hoặc đứng trước bảng trắng.
Trên người tôi nào cũng có mùi b.út nhàn nhạt.
Về sau, chỉ cần ngửi thấy mùi đó anh sẽ cảm thấy yên lòng.
Hai mươi phút sau, mở.
Tôi không đóng lại.