Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN
Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi câu .
Tàu điện ngầm đã tới ga.
Cửa toa mở ra.
Mọi người đi ra ngoài.
Tôi đứng yên tại chỗ, không nhúc nhích.
Hóa ra tôi có việc , có lương, có thể cho vay tiền, tôi là con dâu tương lai của nhà họ.
tôi có thể thất nghiệp, cả cửa nhà họ tôi cũng không nên bước vào.
3
giờ tối hôm , Trần Dữ lại nhắn cho tôi.
【Gần đây em cứ điều chỉnh tâm trạng trước đi.】
Tôi không trả lời.
phút sau, anh ta gửi tới một định vị.
Là một nhà hàng tư .
sau anh ta lại nhắn:
【Bảy giờ tối mai, em đi gặp Lão Hứa một chút.】
Tôi chằm chằm vào màn hình.
Tưởng mình đọc nhầm.
【Lão Hứa là ai?】
Trần Dữ đáp:
【Bạn anh, Hứa Minh Xuyên.】
【Nhà anh được đền bù giải tỏa, trong có mấy hộ, người cũng thật thà.】
【Anh không chê em hiện giờ chưa có việc, muốn tìm một người nữ biết an phận để sống cùng.】
đang gõ chữ của tôi khựng lại.
Không chê tôi chưa có việc.
Mấy chữ như một con dao mỏng.
Tôi :
【Ý anh là gì?】
Trần Dữ gửi tin nhắn thoại.
Giọng anh ta nghe rất mệt mỏi.
“Vãn Vãn, không phải anh không cần em.”
“Anh chỉ cảm thấy trạng thái của em hiện giờ không tốt, đi theo anh cũng khổ.”
“Điều kiện của Lão Hứa không tệ, anh có thể cho em cuộc sống ổn định.”
“Em đừng nhiều, cứ xem như có thêm một lựa chọn.”
Tôi nghe xong, bật .
Rồi lại nghe thêm một lần.
Anh ta không phải không cần tôi.
Anh ta chỉ giới thiệu tôi cho anh em của anh ta.
trong anh ta tưởng tôi thất nghiệp.
Tôi trả lời:
【Được.】
Trần Dữ gần như trả lời :
【Em đừng giận dỗi.】
Tôi nói:
【Không giận dỗi. Em đi.】
Có lẽ anh ta không ngờ tôi sẽ đồng ý.
Rất lâu sau trả lời:
【Vậy mai em ăn mặc trang trọng một chút. Lão Hứa thích kiểu dịu dàng.】
Tôi úp điện thoại xuống bàn.
Tờ vé số đang kẹp sau ốp điện thoại.
Khoảnh khắc , tôi bỗng thấy may mắn.
May vì tôi chưa nói cho anh ta biết.
Hai mươi triệu không giúp tôi rõ thế giới.
Một câu thất nghiệp thì có.
4
Sáng hôm sau, tôi xin nghỉ để đi nhận thưởng.
viên kiểm tra vé số, tôi ngồi trên ghế.
Lòng bàn toàn là mồ hôi.
Mãi đối phương xác nhận trúng thưởng, tôi thật sự tin.
Là thật.
Tiền sau thuế còn phải qua quy trình vào tài khoản.
số tiền đã là của tôi.
Tôi bước ra khỏi trung tâm đổi thưởng, đứng bên đường rất lâu.
Nắng rất đẹp.
Xe cộ trên đường rất đông.
Ai cũng đang vội vã với cuộc sống của mình.
Tôi mở danh bạ.
Người đầu tiên tôi muốn xóa không phải Trần Dữ.
Mà là số tôi lưu là “ Trần”.
tôi không xóa.
Tôi chỉ mở ghi chú.
Bắt đầu ghi nợ khoản một.
Tiền xoay vòng khởi nghiệp của Trần Dữ: tám mươi nghìn.
Khoản vay nhà của Trần Dữ: tháng, chín nghìn tám.
Bố Trần Dữ nằm viện: mươi hai nghìn.
Phí kiểm tra của Trần Dữ: hai mươi bốn nghìn.
Lương viên công ty Trần Dữ, tôi ứng trước năm mươi nghìn.
Còn đủ loại chuyển khoản nhỏ.
Một nghìn.
Hai nghìn.
Năm nghìn.
Trước kia tôi chưa tính.
Bây giờ vừa tính, tôi biết trong bốn năm, tôi đã chuyển cho nhà họ hơn hai trăm sáu mươi nghìn.
Tôi chụp lại lịch sử chuyển khoản.
Lưu vào một thư mục.
Tên thư mục là:
toán sòng phẳng.
Buổi chiều, tôi đi gặp luật sư.
Luật sư xem xong tài liệu rồi nói:
“Có khoản thuộc dạng vay mượn, có khoản có thể hơi khó xác định. nếu có lịch sử trò chuyện chứng minh anh ta hứa trả, thì có thể yêu cầu hoàn trả.”
Tôi gật đầu.
“Vậy thì yêu cầu.”
Luật sư tôi một cái.
“Cô chắc chứ?”
Tôi nói:
“Chắc.”
Trước kia tôi không tính, vì tôi chúng tôi sẽ kết hôn.
Giờ anh ta còn thay tôi tìm nhà sau rồi.
Tôi còn giả vờ hào phóng gì.
5
Bảy giờ tối, tôi nhà hàng tư đúng giờ.
Hứa Minh Xuyên đã tới rồi.
Khoảng ngoài bốn mươi.
Tóc hơi bóng dầu.
Cổ đeo một chiếc đồng hồ vàng bản to.
Ông ta thấy tôi thì ánh mắt quét từ trên xuống dưới.
Rồi nói:
“Trần Dữ nói cô vừa thất nghiệp?”
Tôi ngồi xuống.
“Có thể.”
Ông ta nói:
“ nữ mà, công việc không cần phải cố . Kết hôn rồi ở nhà chăm lo gia đình cũng tốt.”
Tôi nâng ly nước.
“Vậy sao?”
Ông ta nói:
“Vợ cũ của tôi chính là mạnh mẽ, nào cũng cãi nhau với tôi. Trông cô thì cũng được, khá yên tĩnh.”
Cũng được.
Khá yên tĩnh.
Tôi suýt nữa bật thành tiếng.
Ông ta gọi đầy một bàn đồ ăn.
Vừa ăn vừa giới thiệu mấy hộ đền bù giải tỏa của nhà mình.
“Nhà tôi có . Một tự ở, một cho bố tôi, một sau cho con trai.”
Tôi :
“Ông có con trai?”
Ông ta gật đầu.
“Tám tuổi, đang ở với tôi. Nếu cô gả qua đây thì chăm thằng bé.”
Tôi nói:
“Trần Dữ biết ông có con không?”
Ông ta sững ra.
“Biết chứ.”
Tôi chậm rãi đặt đũa xuống.
Hóa ra Trần Dữ biết.
Biết Hứa Minh Xuyên đã ly hôn và có con.
Biết ông ta muốn tìm một “người nữ biết an phận” để chăm con.
Biết tôi có thể thất nghiệp.
Cho nên anh ta thấy phù hợp.
Hứa Minh Xuyên uống hai ly rượu.
Lời nói càng thẳng.
“Trần Dữ nói cô là người không tệ, chỉ là tuổi cũng không còn nhỏ.”
“Giờ chưa có việc cũng không sao, tôi không chê.”
“ cô phải biết điều. Tôi không thích nữ ra ngoài bon chen lộ mặt.”
Tôi .
“Ông không chê tôi?”
Ông ta có vẻ rất hài lòng.
“Đúng.”
Tôi cầm điện thoại lên.
Bật ghi âm.
“Vậy ông có biết Trần Dữ là bạn trai tôi không?”
Hứa Minh Xuyên ngẩn ra.
Rồi lập tức .
“Đàn ông mà, có lúc không tiện nói khó nghe.”
“Cậu ta cũng là vì tốt cho cô.”
Tôi :
“Anh ta nói về tôi thế nào?”
Hứa Minh Xuyên đã uống rượu nên không đề phòng.
“Cậu ta nói cô hiện giờ thất nghiệp, sau chắc chắn áp lực lớn.”
“Nhà cậu ta cũng có người bệnh, không nuôi nổi cô.”
“Bảo tôi cứ tiếp xúc trước xem sao.”
“Nếu cô đồng ý, coi như cậu ta giúp cô tìm một nơi nương tựa.”
Tôi gật đầu.
“Cảm ơn.”
Rồi đứng dậy.
Hứa Minh Xuyên ngăn tôi lại:
“Ơ kìa, cơm còn chưa ăn xong.”
Tôi nói:
“Không cần.”
“Tôi sợ ăn tiếp sẽ nôn ra đầy bàn của ông.”
6
Tôi gửi đoạn ghi âm cho Trần Dữ.
phút sau, anh ta gọi điện tới.
Tôi không nghe.
Anh ta lại gọi.
cuộc thứ sáu, tôi bắt máy.
Giọng anh ta rất gấp.
“Vãn Vãn, nghe anh giải thích.”
Tôi nói:
“Giải thích cái gì?”
“Anh chỉ muốn cho em thêm một con đường.”
“Tôi bảo anh tìm đường cho tôi à?”
Anh ta im lặng.
Tôi tiếp:
“Tôi nói tôi thất nghiệp, phản ứng đầu tiên của anh là bảo tôi đừng nhà anh.”
“Phản ứng thứ hai là đẩy tôi cho một người đàn ông ly hôn, có con.”
“Trần Dữ, con đường anh xây nhanh thật đấy.”
Anh ta hạ thấp giọng:
“Em đừng nói khó nghe như vậy. Tình hình hiện giờ của anh thế nào em cũng biết. anh chờ phẫu thuật, công ty anh cũng sắp chống đỡ không nổi. Anh không thể kéo em theo được.”
Tôi :
“Anh không thể kéo tôi theo, hay là không thể để tôi kéo chân anh?”
Đầu dây bên kia yên tĩnh.
Tôi nhẹ.
“Anh sợ sau tôi thất nghiệp, tôi không giúp được anh nữa.”
“Cho nên anh muốn mau chóng xử lý tôi cho xong.”
Giọng Trần Dữ trầm xuống.
“Chu Vãn, em nhất định phải như vậy à?”
Tôi nói:
“Không phải tôi .”
“Mà là anh đã .”
Tôi cúp máy.
phút sau, Trần Dữ gửi tới một đoạn tin nhắn rất dài.
Nói anh ta áp lực lớn.
Nói tôi không hiểu anh ta.
Nói anh ta chỉ yêu tôi, không muốn tôi theo anh ta chịu khổ.
Câu cuối cùng là:
【Nếu em thật sự thấy anh kinh tởm, vậy chúng ta cứ bình tĩnh trước đã.】
Tôi trả lời:
【Không cần bình tĩnh. Chia .】
Lần , anh ta không trả lời.
7
thứ , Trần Dữ bắt đầu hối hận.
Không phải vì anh ta thông.
Mà vì công ty của anh ta gặp chuyện.
Công ty nhỏ tên là Lam Technology.
Chuyên chương trình mini cho sự kiện doanh nghiệp.
Tài khoản công ty đã cạn tiền từ lâu.
Lương viên bị nợ một tháng.
Khách hàng lớn nhất cũng chuẩn bị hủy đơn.
Trước đây anh ta luôn nói với tôi:
“Chỉ cần có thêm một khoản đầu tư, công ty có thể sống lại.”
tôi trúng thưởng, ban đầu tôi đã xong.
Có thể đầu tư.
phải ký thỏa thuận.
Cổ phần rõ ràng.
Sổ sách rõ ràng.
Tôi không muốn người đổ tiền vô ích.
Bây giờ thì không cần nữa.
Tôi tìm một cố vấn tài chính.
Rồi tìm luật sư.
Tra thông tin đăng ký kinh doanh và tình hình nợ của Lam Technology.
Càng tra càng thú vị.
Trần Dữ không chỉ đơn thuần thiếu tiền.
Sổ sách của anh ta rối như tơ vò.
Công ty có vài khoản toán đối ngoại, bên nhận tiền là công ty vỏ bọc của anh họ anh ta.
Còn có một khoản phí quảng bá trăm nghìn, hợp đồng hoàn toàn không khớp.
Bảo hiểm xã hội của viên cũng bị ngừng đóng.
Tôi cố vấn:
“Công ty kiểu còn được không?”
Cố vấn nói:
“ được, giá rẻ. phải tách rủi ro nợ trước.”
Tôi nói:
“Vậy thì đàm phán.”
Anh tôi.
“Cô chắc muốn công ty của bạn trai cũ à?”
Tôi nói:
“Không phải công ty của anh ta.”
“Mà là khách hàng và đội ngũ mà anh ta sắp phá hỏng.”
Trưởng bộ phận kỹ thuật của Lam Technology khá tốt.
Vận hành cũng ổn.
Phần thối nát là Trần Dữ.
Tôi không ngại cắt bỏ phần thối nát .