Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur

Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

Hai trúc mã lại một lần nữa vì nữ chính mà ném ta khỏi xe ngựa.

Hoàng huynh bệ hạ nổi trận lôi đình, hạ chỉ ban chết cho hai người họ.

Người ta đem lòng thích họ, bèn cho phép ta chọn một người trong hai làm phò mã, người được chọn có thể thoát tội chết.

Khi ta còn do dự không quyết, mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận bay:

【Nữ phụ chết tiệt nhìn Giang công tử làm gì? là trạng nguyên khoa cử, với một công chúa bao cỏ như nàng ta thì làm gì có tiếng nói chung. Khi người ta cùng nữ chính ngâm thơ đối đáp, nàng ta chỉ ăn bánh đậu xanh. Cưới nàng ta chẳng khác nào hủy nửa đời sau, Giang công tử thà chết hôm còn hơn.】

【Tiểu thế tử họ Tống sắp vùi đầu đất rồi kìa. Hắn thà rơi đầu cũng không muốn nữ chính hiểu lầm, chỉ mong nữ phụ chết tiệt đừng chọn hắn.】

Ta đột ngột ngẩng đầu.

Quả nhiên, một người né tránh mắt ta, một người cúi gằm đầu sâu.

【Nữ phụ nhìn thử vị hoàng huynh kiềm chế nhẫn nhịn kia đi.】

【Bệ hạ điên phê thích nàng ta mười rồi. Hôm nàng chọn ai, người giết kẻ đó!】

【Một khi nữ phụ chọn, đêm nàng ta rơi kết cục đồng tử mất tiêu cự.】

Ta quay phắt đầu.

cao, bệ hạ ngậm nơi khóe môi.

mắt sâu thẳm như mực nhìn ta, tựa ác lang khóa chặt yết hầu con mồi.

Chương 1

Hai trúc mã lại một lần nữa vì nữ chính mà đuổi ta khỏi xe ngựa.

Chỉ vì ta không chuẩn bị món bánh đào phiến mà Triệu Uyển Nhi thích ăn.

Ta đi bộ suốt canh giờ mới trở cung.

Bệ hạ chuyện thì nổi giận. Giang Linh Châu và Tống Triệu quỳ dưới đất, lưng vẫn thẳng tắp.

Thánh chỉ ban chết vừa hạ , sắc mặt hai người họ trắng bệch.

“Trẫm nàng đem lòng thích hai người họ. Nàng chọn một người trong hai làm phò mã, trẫm miễn tội chết cho người đó.”

Nhưng ta không muốn làm tổn thương bất kỳ ai. Ta do dự nhìn phía họ.

Ngay lúc ta còn phân vân không quyết, mắt bỗng hiện lên từng hàng bình luận bay:

【Không chứ? Nữ phụ chết tiệt vì muốn gả cho hai người họ, lại bệ hạ lấy mạng sống ra uy hiếp?】

【Giang Linh Châu và Tống Triệu đều thích Triệu Uyển Nhi, chắc chắn thà chết không khuất phục. Đến lúc đó nữ phụ không nỡ nhìn họ chết, nhất định bệ hạ tha mạng.】

【Nữ phụ chết tiệt còn chọn à? Không hai người kia đều chê nàng ta xui xẻo ?】

【Nữ phụ có thể đừng chọn Giang Linh Châu không? Thứ cần là một người vợ có thể cùng bàn chuyện xưa , chứ không một công chúa đàn gảy tai trâu.】

【Ta nhớ kiếp nữ phụ chọn Giang Linh Châu. Kết quả sau khi thành , đêm nào Giang Linh Châu cũng ngủ lại thư phòng. sau dứt khoát dọn ra khỏi phủ, sống cùng Triệu Uyển Nhi. Cuối cùng nữ phụ u uất mà chết. Lúc nàng ta chết, Giang Linh Châu còn ở bên Triệu Uyển Nhi chờ nàng ta sinh con.】

Nhìn những lời bình luận, ta đau đến nghẹt thở, theo bản năng nhìn phía Giang Linh Châu.

Hắn tưởng ta định chọn hắn, nhíu mày, hành lễ với bệ hạ:

“Bẩm bệ hạ, thần đã có người trong lòng, không thể cưới Uẩn An công chúa. Thần nguyện lấy cái chết tạ tội.”

Giang Linh Châu không sợ chết ? Đương nhiên là sợ.

Ban đầu hắn còn lo bệ hạ nổi giận.

Nhưng sau khi nghe bệ hạ nói công chúa chọn phò mã, biểu cảm mặt hắn biến thành vẻ thiếu kiên nhẫn kiểu “ ngay là vậy”.

Công chúa vì muốn gả cho hắn đúng là thủ đoạn nào cũng dùng.

Thậm chí còn bệ hạ giả vờ ban chết, hắn thỏa hiệp.

Lời của Giang Linh Châu như lưỡi dao cùn sắc lạnh, hung hăng đâm tim ta.

Ta dời mắt sang Tống Triệu.

【Kiếp Tống Triệu vì Triệu Uyển Nhi mà cả đời không cưới. Hắn thà kháng chỉ bất tuân cũng tuyệt đối không cưới nữ phụ.】

【Hắn xem con của Triệu Uyển Nhi như con ruột mà nuôi dạy, cam tâm tình nguyện dùng thế lực gia tộc che chở cho hai mẹ con nàng ta.】

【Theo luật triều ta, ngoại không được phù chính. Tống Triệu dùng toàn bộ chiến công đổi lấy việc Triệu Uyển Nhi được gả cho Giang Linh Châu, trở thành phu nhân trạng nguyên.】

Tống Triệu chán ghét cúi đầu, tay trái siết thành quyền hành lễ:

“Bệ hạ, thần cũng đã có người trong lòng, bệ hạ trị tội.”

Đầu ngón tay ta bấm sâu da thịt, trái tim như bị kim châm.

Hoàng huynh thậm chí chưa từng liếc nhìn hai người họ.

Người khẽ thúc giục ta, như như không:

“Uẩn An, nghĩ kỹ chọn ai làm phò mã của nàng chưa?”

“Ta…”

Ta vừa mở miệng, Giang Linh Châu và Tống Triệu đồng loạt nhìn phía ta, vẻ mặt cùng lúc căng thẳng, sợ người bị chọn là chính mình.

mắt ta chỉ dừng người Giang Linh Châu lâu hơn ba giây.

Hắn liền ảm đạm cụp mắt , đôi mắt như phủ một lớp tro, mất đi sáng ngày thường.

【Nữ phụ đừng chọn Giang Linh Châu mà. Chỉ khi ở bên Triệu Uyển Nhi, mới vui vẻ.】

【Đau lòng cho Giang Linh Châu quá. Vừa rồi phát hiện mắt nữ phụ, đôi mắt mất hết sáng.】

【Rõ ràng chỉ thiếu chút nữa Giang Linh Châu đã có thể ở bên Triệu Uyển Nhi rồi. Tối qua hai người còn trao nhau tín vật định tình, cố tình nữ phụ lại chen ngang một chân.】

【Nếu không nể nàng ta là công chúa, Tống Triệu ngay cả nói với nàng ta một câu cũng thấy buồn nôn. Vậy mà nữ phụ chết tiệt lại không nhận ra hai người kia chán ghét nàng ta đến mức nào.】

Hóa ra, hai người họ vốn chẳng hề có ý với ta.

Ta định mở miệng nói với hoàng huynh rằng ai ta cũng không cần, thì bình luận bay càng lúc càng ầm ĩ:

【Đồ ngốc! Nàng ta tưởng bệ hạ nàng chọn phò mã à?】

【Nữ phụ mau nhìn vị hoàng huynh đã kiềm chế nhẫn nhịn nhiều kia đi.】

【Bệ hạ điên phê thích nàng ta mười rồi. Hôm nàng chọn ai, người giết kẻ đó!】

【Trong điện này có một căn mật dưới lòng đất. Một khi nữ phụ chọn phò mã, tối nàng bị nhốt trong đó, rơi kết cục đồng tử mất tiêu cự.】

【Nữ phụ bị nhốt lại cũng tốt, ba người họ sống yên ổn với nhau.】

Ta đột ngột quay đầu nhìn hoàng huynh.

cao, mắt người sâu thẳm nguy hiểm nhìn chằm chằm ta. Đáy mắt dài hẹp lạnh nhạt toàn là sắc mực trầm lắng.

Hoàng huynh thích ta mười rồi?

Vậy chẳng là ngay từ ta vừa đến bên cạnh thái hậu, người đã…

Ta không huyết mạch hoàng .

tám tuổi, phụ phụng hoàng mệnh đến Lĩnh An trị thủy, lại gặp mưa lớn khiến đê vỡ. Ông bị dòng nước xiết cuốn đi, hài cốt không còn.

Mẫu nghe tin phụ gặp nạn thì đau đớn quá độ, cũng đi theo ông.

Bệ hạ vì áy náy, phong ta làm công chúa, giao cho hoàng hậu khi ấy, cũng chính là thái hậu bây giờ, nuôi dưỡng.

Ta và hoàng huynh tuy cùng lớn lên dưới gối thái hậu, nhưng từ nhỏ người đã học xử lý chính vụ, thường bận đến nửa tháng không gặp mặt. Chúng ta vốn không tính là thiết, người có thể thích ta được?

Ta những suy nghĩ rối loạn trong lòng , nói với hoàng huynh:

“Hai người họ ta đều không cần nữa. Ta đã không còn thích họ rồi.”

【??? Chuyện gì vậy? nữ phụ đột nhiên không chọn ai nữa? Không lẽ nàng ta chuyện mật rồi?】

【Ta thấy đây chỉ là thủ đoạn lạt mềm buộc chặt mới của nàng ta thôi. Cố ý nói không thích nữa kích thích dục vọng chiếm hữu của Giang Linh Châu và Tống Triệu.】

【Nàng ta tính sai rồi. Giang Linh Châu và Tống Triệu chỉ hận không thể nhân cơ hội này nhanh chóng phủi sạch quan hệ với nàng ta.】

Bệ hạ nhướng mày, dường như không ngờ ta lại trả lời như vậy.

Xem ra những thứ trong mật tạm thời chưa cần dùng đến.

Giang Linh Châu quỳ dưới đất rõ ràng khựng lại một chút. Nghĩ rằng đây có thể lại là trò mới của ta quyến rũ hắn, hắn cúi đầu không nói gì.

Bệ hạ cong ngón tay, khẽ gõ hai cái lên bàn gỗ đàn hương.

Trong đôi mắt như như không ẩn chứa vẻ dò xét:

lại không chọn nữa? Vì hai người này nàng đều thích nên không thể quyết định? Muốn trẫm ban cả hai cho nàng?”

Lời của bình luận khiến lòng ta còn sợ hãi. Ta cẩn thận cân nhắc lời lẽ rồi mở miệng:

“Trạng nguyên lang và Tống tiểu thế tử đều đã có người trong lòng. Người họ thích không ta. Cho dù hoàng huynh ban hôn, hôn ước cưỡng cũng không hạnh phúc. Đã vậy, ta cần họ làm gì?”

“Vậy ý nàng là định từ từ tiến tới, đợi họ thích nàng rồi trẫm lại ban hôn?”

giọng điệu này nghe âm trầm thế?

“Không đâu, hoàng huynh. Hôm Giang Linh Châu và Tống Triệu đuổi ta xe ngựa. Trong canh giờ đi bộ trở , một mình ta đã nghĩ rất nhiều. vọng gom đủ rồi, đột nhiên liền không thích họ nữa.”

Giang Linh Châu không ngờ ta nói ra những lời này. Trong lòng hắn dâng lên một cảm xúc khó tả.

Tống Triệu quỳ dưới đất lộ vẻ khẩy, rõ ràng không tin.

Hoàng huynh ngồi ngay ngắn long ỷ, giọng điệu bình thản nhưng mang theo sức khiến người ta nghẹt thở:

“Nếu công chúa một người cũng không chọn, vậy cứ theo thánh chỉ. Giang Linh Châu, Tống Triệu mạo phạm công chúa, phạm thượng, bất kính hoàng , ban chết.”

Thái giám bưng rượu độc tới:

“Hai vị, mời.”

Mi mắt Giang Linh Châu run lên.

Hắn ngẩng mắt nhìn ta, khóe môi kéo ra một nụ giễu cợt:

“Công chúa, người thắng rồi!”

Ta nghi hoặc nhìn hắn.

“Người làm tất cả những chuyện này chẳng là muốn nhìn ta thỏa hiệp, muốn thấy ta cùng đường rồi người thay ta tình với bệ hạ ?

“Người thắng rồi. Bây giờ người có thể thay chúng ta bệ hạ chưa?”

【Nữ phụ độc ác mau đi chết đi. Nàng ta lại muốn đập nát ngạo cốt của Giang Linh Châu, nàng ta. Chuyện này khác gì trực tiếp giết Giang Linh Châu chứ?】

【Dù nữ phụ dùng hoàng quyền Giang Linh Châu cưới nàng ta, cũng chỉ có thể có được xác của Giang Linh Châu thôi. vì Triệu Uyển Nhi mà giữ như ngọc cả đời, tuyệt đối không thích nữ phụ đâu.】

【Đợi nữ phụ giống kiếp , không con không cái rồi u uất mà chết, ta hả hê lắm.】

Ta khẽ nhíu mày:

“Ta không có. Nếu ngươi cảm thấy ta ngươi, vậy bây giờ ta có thể rời đi. Đợi ngươi uống xong rượu độc, ta lại quay .”

【??? Nữ phụ nói quỷ gì vậy? Nàng ta bị đoạt xá à? Đó là Giang Linh Châu mà nàng ta yêu nhất đó.】

【Ta không tin nữ phụ dám rời đi. Chắc chắn là thấy Triệu Uyển Nhi cùng bọn họ ngồi chung xe ngựa trở nên ghen tuông, muốn dùng cách này Giang Linh Châu dỗ dành nàng ta.】

【Mấy hôm Giang Linh Châu dỗ Triệu Uyển Nhi là tình thú giữa người ta với nhau. Nữ phụ lại còn đem ra so bì, cũng không nhìn xem Giang Linh Châu có muốn dỗ nàng ta không, đúng là buồn .】

Sắc mặt Giang Linh Châu khó coi:

“Uẩn An công chúa, người có thể đừng làm loạn nữa không?”

Ta không muốn ý đến hắn nữa, bèn nhìn hoàng huynh:

“Nếu không còn chuyện gì, thần muội muốn hồi cung .”

Bệ hạ thần sắc thản nhiên, đáy mắt lại lóe lên ý :

“Ừm.”

Ta hành lễ, xoay người đi ra ngoài.

Ngoài cửa, Triệu Uyển Nhi vốn bị thị vệ ấn quỳ đất bỗng vùng khỏi trói buộc, chạy thẳng trong điện, va mạnh ta.

“Công chúa, ta người, cứu Linh Châu và A Triệu đi. Ta nguyện thành toàn cho các người, từ mãi mãi rời khỏi kinh thành, không bao giờ xuất hiện mặt họ nữa.”

Giang Linh Châu nhíu chặt mày, căng thẳng lên tiếng:

“Uyển Nhi, chuyện này không liên quan đến nàng, nàng mau ra ngoài.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.