Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5flJppS4FW
Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Từ Ánh Nguyệt ngạc ở, đổi lại trước đây bà ta có sẽ mừng rỡ như điên, nhưng hôm nay Dũng bá cũng lưu đày! Thiếp thất nhét ít bạc có ra ngoài, vợ chồng phải gắn c.h.ặ.t với nhau …
– Không, ta không ….
– , Tống Cảnh lão gia nói là ngài ấy và bà không thân, đừng đến liên lụy đến ngài ấy .
. . .
Nguyên Hủ cất kỹ mũ ô sa quý giá nhất của mình đi tìm Như quận chúa đang nằm lỳ trên giường lóc.
– Đi thôi, bây giờ hai ta đều là thứ dân, làm việc phải khiêm tốn.
Như ngạc:
– Chàng .. không đi sao?
Từ lúc công chúa mưu phản, Như cũng đi tìm những nhân tình cũ giúp đỡ, nhưng cả đám đều tránh ta như rắn rết. Hoàng đế không đi tính mạng của , nhưng cũng không cuộc sống giàu sang như ngày xưa.
Mà Nguyên Hủ người phu quân này, Như hiểu rõ hai người không có bao nhiêu tình cảm, cái mình mang tới cho chỉ có sự sỉ nhục, có lẽ chờ đợi chỉ có một lá thư bỏ vợ.
– Đi thôi, là vợ của ta, tất nhiên phải đi ta.
Nguyên Hủ nhíu mày, nhỏ giọng lầm bầm:
– Ta cũng không giống như lão cha già kia …
ta cũng không có mấy lòng hiếu thảo nhưng cũng chút tinh thần trách nhiệm với vợ. Dù sao Hoàng đế cũng bận tâm cháu để lưu vong . Ôm đứa bé đang nỉ non trên giường, Nguyên Hủ nói với vẻ mặt đơn:
– Chỉ tiếc, đời thứ ba nhà ta không thi công danh.
Đối với người ngày ngày thăng quan như , đây là điều tàn khốc nhất. Đứa nhỏ này là tiểu hoàng t.ử, đã . công chúa lén đổi với của Đại tỷ, mưu toan lừa dối thân phận.
Như nín mỉm cười. Khi hai người rời phủ, chợt thấy một nữ t.ử ăn mặc như ăn mày nhào đến:
– Huynh , mau cứu em!
Là Nguyên Linh, lúc trước ta vì yêu mà bỏ trốn, lại không nghĩ đến tú tài nghèo kia đã sớm có gia đình, vợ cả là đứa hung tàn nhà đồ tể, mỗi ngày đều giày vò ta. Thật không dễ có trốn ra, Nguyên Linh lại hoảng sợ phát hiện, phủ Dũng bá cũng sập. Có rất nhiều người đã đối xử tốt với ta, nhưng ta không trân trọng, để đến giờ cuộc đời đ.á.n.h cho tỉnh. Hai anh em ôm nhau sướt mướt, không hẹn mà hối hận:
– Nếu, nếu lúc trước em nghe lời mẹ nói tốt …
– Mẹ thực sự yêu chúng ta, chúng ta lại mờ mắt …
Hồn phách của ta bay trên không , chứng kiến tất cả. Trong hoàng cung, Thái mời trụ trì chùa Hộ Quốc niệm tụng văn. Đến ngày 99, ta thấy Dũng bá và Từ Ánh Nguyệt cũng chếc trên đường lưu vong, oán niệm thuộc về nguyên chủ hoàn toàn tiêu tán. Trụ trì niệm văn xong, ánh sáng trắng ta bắt được trong tay truyền đến một lực hút.
Một mở mặt, đập vào mắt ta là trần nhà màu trắng. Cha mẹ thấy ta tỉnh lại vui đến phát .
– Vãn Vãn, tỉnh !
Thật tốt, ta đã về , về lại thời đại thuộc về chính ta.
Ngoại truyện – Tống Cảnh
Không ai biết rằng ta trùng sinh.
Kiếp trước, sau khi ta đăng các bái tướng đã ngăn lại cuộc mưu phản của công chúa. Dũng hầu liên lụy, mẹ ruột oán hận ta, ở ta đi thăm viếng được bà ta tặng cho một kiếm về trời.
Tỉnh lại , ta đang trong ngục. Vì đắc tội một vị công t.ử bột nào đó. Nhưng khác với kiếp trước, người dì ta chưa gặp đã đến. Bà ấy nói ta phải gọi bà ấy là “mẹ”.
Mẹ sao? Khi trải việc mẹ đẻ giếc, ta thật ra cũng không quá hy vọng vào tình thân xa vời. Nhưng ta biết, đi theo bà ấy ra ngoài dễ dàng hơn rất nhiều với việc ta tự nghĩ cách. Không phải là lợi dụng sao? Có giá trị lợi dùng dù sao cũng hơn là không có.
Nhưng ta không ngờ rằng, bà ấy sẽ là một người hiền lành như thế, khác hẳn với sự ác độc trong miệng mẹ ruột của ta. Dần dần, trong lòng ta cuối vẫn sinh ra chút hy vọng xa vời. Bà ấy không biết làm thơ, lại biết chữ, hiểu rất nhiều đạo lý. Bà ấy thường xuyên ôm đầu ta nói mình nhớ nhà, Hầu phủ không phải nhà của bà sao? Ta tìm hiểu, di nương sinh ra bà ấy hình như đã sớm đời. Vậy nơi nào là nhà của bà ấy đây? Về sau khi ta nhìn thấy những chữ số Ả Rập kia biết được, ra nhà của bà ấy ở thế giới khác. Kiếp trước ta thu một người đệ t.ử, cũng là một người xuyên việt, những thứ này ta gặp . Ta giả vờ như không biết, bà dạy ta, như vậy có thêm thời gian nói chuyện. Dù sao ba đứa riêng của bà ấy không hiếu thảo, về sau để ta tới phụng dưỡng bà ấy là được.
Ta lên kế hoạch cho tương lai, nhưng đầu tiên thất là khi bà ấy ăn phải bánh ngọt có độc. Suýt , ta đ.á.n.h mất người duy nhất ta quan tâm. Ta biết đĩa bánh kia là do mẹ đẻ đưa tới, kiếp trước bà ta cũng đưa không ít . Ta định trộm xử lý lại suýt gây ra sai lầm. Ta thật sự cần thêm quyền lực, nên sớm lựa chọn trở thành đao trong tay Hoàng đế.
đó ta vội vàng xử lý việc công chúa mưu phản. Khi mọi thứ kết thúc, ta tìm Hoàng đế xin khen thưởng. Nhưng Hoàng đế lại im lặng một lúc lâu. Ngài nói cho ta biết:
– Mẹ ngươi vì cứu Thái nên … đã tạ thế …
Làm sao có chứ? Cuộc phản loạn khiến không ít người chếc nhưng ta không nghĩ tới sẽ có bà ấy trong đó. Không phải ta đã an bài nha hoàn biết võ công che chở cho bà ấy sao?
Ta ngồi cạnh quan tài của bà, quỳ ba ngày ba đêm. Cho đến khi Thái cho ta biết, bà ấy đã về nhà.
Vậy là tốt . Ta che l.ồ.ng n.g.ự.c đang đau nhói, nhuốt nước mắt xuống.
Về sau, ta đã thành tể tướng, Hoàng đế cuối cũng có một đứa . Là do cháu của bà ấy, Tống Quý nhân sinh. Hoàng đế cực vui, phong làm .
Ngày nào đó, tiểu công chúa cầm nỏ, tức giận chạy ôm chân ta:
– Tướng phụ, bọn họ nói ta không kế thừa Hoàng vị, vì sao lại thế?
Ta sờ đầu của tiểu công chúa:
– Tại sao phải nghe lời của bọn họ chứ? Chỉ cần người là được.
Ngày nữ đế đăng cơ, ta nhắm mắt lại nơi viện, nắm trong tay túi thơm thêu chữ Phúc xiêu vẹo, khóe miệng mỉm cười mà đời