Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

5

“Chuyện gì xảy ra vậy, chuyện gì thế này?”

Lãnh đạo nhà trường dẫn người chạy tới khi nghe tin.

Thầy chủ nhiệm quét nhìn qua ba người chúng tôi, rồi nhìn về phía tôi:

đây dù sao cũng là trường học, là nơi trong sạch của các em sinh viên. Có chuyện gì thì không cần làm ầm lên tại đây, mời cô tôi văn phòng xử lý.”

Tôi nhìn đám bảo vệ mà họ mang , biết rằng sự đã ầm ĩ đến mức không giấu nữa.

Thầy chủ nhiệm lại sang nhắc nhở đám sinh viên đang giơ điện thoại phim:

“Trước khi mọi được điều tra rõ ràng, các em đăng lung tung lên mạng. Làm vậy là đang hủy hoại tiếng của chính ngôi trường mình đang học, cũng là hủy hoại thanh này các em phải gánh vác. Hiểu chưa?”

Đám sinh viên nghe vậy, tất nhiên hiểu được tầm quan trọng bên trong, cũng không dám đối với nhà trường.

Ai nấy đều im lặng hạ điện thoại xuống.

Hạ Hân liếc tôi một cái, lạnh lùng hừ nhẹ.

Tôi thì điềm nhiên sang nhìn một người giữa đám đông.

Người đó là thợ phim riêng mà tôi đã thuê sẵn từ trước.

Anh lặng lẽ gật với tôi một cái rồi rời đi.

đó, tất cả chúng tôi được mời đến văn phòng hiệu trưởng.

Thầy phó hiệu trưởng đi đi lại lại trong phòng, liếc nhìn tôi:

phải đều là người một nhà cả rồi sao, gì phải làm rùm beng lên như thế nơi đông người?”

“Thầy Đặng, xin lỗi đã làm phiền nhà trường. Là sơ sót của tôi, khiến vợ tôi vì hiểu lầm mà gây chuyện, ảnh hưởng đến uy tín của trường.” – Cố Diêu thở dài nói.

“Hừ, thật sự là hiểu lầm sao?” – tôi cười lạnh.

“Thục Vân, cô thật quá đáng! Có gì về nhà tôi nói rõ với cô, cô làm vậy chưa đủ mặt sao?” – Cố Diêu gắt lên.

Tôi bật cười khinh :

“Các người đã biết xấu hổ, thì tôi còn ngại gì nữa?”

“Em—” – sắc mặt Cố Diêu lại sầm xuống.

“Thục Vân, thật sự là hiểu lầm thôi.” – Hạ Hân nhẹ giọng nói.

Tôi lạnh lùng liếc cô một cái.

Phó hiệu trưởng đảo nhìn qua cả ba người, bắt khuyên nhủ tôi bằng giọng lẽ phải.

Dĩ nhiên, tất cả họ đều đứng về phía Cố Diêu – một giảng viên đại học, người gắn liền với tiếng của trường.

Còn tôi… mục đích hôm của tôi – cũng đã đạt được.

Tôi một mình trở về nhà, bắt thu dọn đồ đạc.

Cố Diêu và Hạ Hân cũng vội vàng về ngay .

Cố Diêu phòng làm trước, kiểm tra két sắt, thấy mọi thứ bên trong vẫn nguyên vẹn, không có dấu hiệu bị phát hiện, mới yên tâm trở lại.

đó anh hầm hầm đi thẳng đến phòng ngủ.

“Thục Vân, cô điên rồi sao?! Cô có biết cái màn náo loạn hôm khiến tiếng của Hạ Hân bị hủy hoại không hả? Cô là cái dạng đàn bà chanh chua thì thôi đi, sao lại phải kéo cả Hạ Hân – người đang có tiếng tốt ngoài xã hội – xuống nước với mình?!”

Cố Diêu xông đến, túm tôi lôi ra khỏi phòng:

“Cô phải đến trường giải thích rõ ràng, bảo họ ra thông báo làm rõ sự cho cả trường biết!”

6

Tôi hất mạnh hắn ra:

“Những gì cần nói tôi đã nói hết rồi, còn phải giải thích gì nữa?”

“Em—”

“Thục Vân.”

Hạ Hân bước tới:

“Em thật sự hiểu lầm rồi, chị… chị đúng là có gặp anh Diêu nước ngoài, nhưng tuyệt đối không có cái gọi là thế giới của hai người đâu. là cùng nơi đất khách, tình cờ gặp nhau, ăn một bữa cơm – cũng là điều dễ hiểu mà.”

“Em sao có trắng đen không phân, cứ thế mà vu oan cho chị được chứ? Cố Diêu là chồng em, anh ấy bị tiếng, thì cả gia đình em cũng không ngẩng lên nổi đấy.”

Hạ Hân có vẻ đã đoán được – tôi chắc chắn nắm trong bằng chứng về chuyện hai người họ từng cùng ra nước ngoài, giờ cô chuyển hướng sang tỏ vẻ thanh bạch.

Sắc mặt Cố Diêu đen sì:

“Chuyện này nhất định phải ra trường làm rõ. Thục Vân, bao nhiêu năm làm vợ chồng, em tốt nhất gây chuyện mặt như thế nữa!”

Tôi nhìn hắn:

“Cố Diêu, anh yên tâm, tôi ly hôn với anh.”

Cố Diêu ngẩn người.

Hạ Hân ánh lóe lên:

“Thục Vân, sao phải làm đến nước này?”

“Hừ, ly hôn?”

Cố Diêu bật cười khinh , nhìn tôi chằm chằm:

“Thục Vân, cô tưởng giờ mình còn trẻ trung hai mươi tuổi, còn nhiều cơ hội lắm sao? Cô đã năm mươi rồi, cháu nội cũng có rồi, bây giờ còn dám mở miệng đòi ly hôn? Cô không thấy mình buồn cười à?”

“Tôi thấy cô đúng là sống sung sướng quá, rảnh quá hóa dở, muốn làm trò cười cho thiên hạ rồi!”

Tôi lạnh giọng:

“Cố Diêu, anh muốn nói gì cũng được. Nhưng tôi nói cho anh biết, cuộc hôn nhân này – tôi nhất định phải chấm dứt! Trước khi ly hôn, cần nhìn thấy anh tôi đã thấy ghê tởm. Tôi không chịu nổi thêm một phút nào nữa, hôm tôi rời khỏi nơi này!”

Tôi xoay người phòng, tiếp tục thu dọn đồ đạc.

“Thục Vân!” – Cố Diêu tức đến phát cuồng.

lẽ Thục Vân thấy chị nói câu phụ nữ độc lập tự cường, được nhiều người trên mạng ủng hộ, cũng muốn trở thành người như vậy?” – Hạ Hân ngạc nhiên hỏi.

“Hơ, đúng là Đông Thi bắt chước Tây Thi, không biết lượng sức!” – Cố Diêu chế nhạo.

Ngay lúc ấy, Cố Trạch Hòa và Trương Man hớt hải chạy .

“Ba, sao lại xảy ra chuyện như vậy? Sao mẹ lại đến trường làm loạn thế?” – Cố Trạch Hòa lo lắng hỏi.

“Sao biết?” – Cố Diêu sững người nhìn họ.

Cố Trạch Hòa và Trương Man liếc nhau.

Cố Trạch Hòa nói:

“Ba, trên mạng lan truyền hết rồi. Video mẹ gây náo loạn trường lên cả hot search, rất nhiều người đang bàn tán.”

7

“Cái gì cơ?”

Cố Diêu kinh hoàng rút điện thoại ra lướt xem.

Hạ Hân cũng biến sắc, lập tức mở điện thoại.

Quả nhiên, hot search trên Weibo đang nằm vị trí chính là tên của họ.

Vừa bấm đã thấy đoạn video tôi náo loạn trong khuôn viên trường, bị sinh viên vây quanh, nói toạc hết mọi chuyện.

Ống kính rõ gương mặt đầy máu gà của Cố Diêu và Hạ Hân.

Mức độ bàn tán vô cùng sôi nổi.

【Hạ Hân thật sự là loại người như vậy sao?】

【Sốc thật đấy, em rể với chị vợ à?】

chuyện này là thật thì quá trái luân thường đạo lý rồi, hình tượng đổ vỡ tan tành luôn.】

【Một người là giảng viên đại học, còn tư cách làm thầy nữa không?】

【Còn là nữ chính độc lập cơ đấy, nữ chính độc lập là đi giật chồng của em gái mình à? Đúng là đâm lưng những người phụ nữ thật sự đáng trân trọng.】

Sắc mặt Hạ Hân trở khó coi đến cực điểm.

“Thục Vân!” – Cố Diêu gầm lên từ trong phòng.

Lúc đó, tôi cũng kéo vali bước ra.

Cố Diêu xông tới túm lấy tôi:

“Cô mau lên mạng đăng bài đính chính đi! Cô muốn hại chết tôi và Hạ Hân hả?!”

“Thục Vân, chị là chị gái ruột của em đó, sao em có nhẫn tâm hại chị thế này!” – Hạ Hân vừa đau lòng vừa trách móc.

Tôi lạnh lùng nhìn hai người họ:

“Đã dám làm ra chuyện như thế, phải sẵn sàng gánh hậu quả sao?”

“Cô!” – Cố Diêu tức đến mức vung định tát.

Tôi nhanh chóng nghiêng người né đi:

“Xì, đến nước này mà còn định đánh người? Giận quá hóa cuồng à?”

“Thục Vân, cô!” – Cố Diêu run rẩy tôi:

“Tốt nhất cô mau đi giải thích rõ ràng! Cô muốn hủy hoại cái nhà này luôn hả?!”

Hủy hoại cái nhà này?

Ha.

Tôi liếc nhìn Cố Diêu với ánh khinh , kéo vali tiếp tục bước đi.

“Mẹ!” – Cố Trạch Hòa chặn tôi lại:

“Sao mẹ có đối xử với ba và Hạ như vậy? Mẹ mau lên mạng giải thích đi, không nhà mình bị người đàm tiếu ra sao đây?”

Trương Man mặt mày xanh lét:

“Không hiểu bà làm thế để được gì nữa, từng tuổi này rồi còn bày trò này! Một gia đình đàng hoàng, diện tử tế, lại bị cái chuyện này làm cho nổi tiếng trên mạng – không biết xấu hổ sao?! Đúng là không có học mới đáng sợ!”

8

Tôi hất mạnh Cố Trạch Hòa ra, lạnh lùng bước thẳng ra ngoài.

Cố Trạch Hòa lại túm lấy tôi:

“Mẹ! Mẹ thật sự muốn hại ba và Hạ sao? Mẹ làm sao có làm ra chuyện như vậy chứ? Có người mẹ như mẹ đúng là mặt! Mẹ đi, mau lên mạng đính chính cho ba và Hạ!”

Tôi gạt mạnh nó ra, ánh lạnh như băng nhìn đứa trai do chính mình mang nặng đẻ đau:

“Anh chắc sớm đã thấy mặt vì có người mẹ như tôi, muốn đổi mẹ rồi phải không? Hôm tôi thành toàn cho anh.”

Cố Trạch Hòa khựng lại.

“Đến tuổi này rồi, mẹ còn bất mãn điều gì nữa chứ? Ba là giảng viên đại học giá, trai – dâu đều có công đàng hoàng, mẹ đang sống yên ổn thế kia, lại còn làm loạn lên như vậy, mẹ còn xứng đáng làm mẹ của sao?” – nó trừng .

“Đúng, tôi không xứng. Vậy tôi chủ động rời đi, đâu có đợi người đuổi!” – tôi cười lạnh, giằng ra một lần nữa.

Cố Trạch Hòa đứng chết trân tại chỗ.

“Thục Vân!” – Cố Diêu nặng giọng gọi tôi, “ cô thật sự muốn làm tới cùng, tôi cũng không giữ nữa. Nhưng chuyện đính chính này – cô phải làm!”

“Đúng đấy! Muốn đi thì cứ đi, lôi cái dự nhà chúng tôi xuống bùn !” – Trương Man cũng xông ra chắn đường.

Hạ Hân lên tiếng:

“Thục Vân, chị đã giải thích rồi mà, thật sự là hiểu lầm thôi.

“Chị biết trong lòng em vẫn luôn bất mãn với chị, từ khi chị được ba đưa về nhà họ Hứa, em đã cho rằng chị cướp gia đình của em. Em vốn học giỏi hơn chị, nhưng chị lại là người đậu đại học mơ ước của em.

“Em vẫn luôn thấy không cam tâm, cảm thấy chị cướp đi tất cả của em. Giờ lại cho rằng chị muốn cướp luôn chồng em… rồi gây ra một màn như hôm .

“Nhưng em cần gì phải đa nghi như vậy? Chị chưa từng muốn tranh giành gì với em. chị muốn, thì đã giành từ chục năm trước rồi – không phải sao?”

Tôi bật cười lạnh, nhìn cô đang nói năng đạo mạo đầy lý lẽ.

“Mẹ, chục năm rồi, ai cũng có vận mệnh riêng. Hạ có sự nghiệp thành công, được mọi người yêu mến là vì ấy có bản lĩnh. Mẹ nghĩ mẹ có được bản lĩnh như ấy sao?” – Cố Trạch Hòa khinh .

“Mẹ sống đến nỗi nào, vậy mà lại cứ ôm mộng hão huyền những thứ vốn không thuộc về mình.”

mẹ thật sự để ba và Hạ bị người chửi rủa mà không làm rõ, thì trách không nhận mẹ nữa!”

Tôi bật cười khẽ một tiếng.

Cố Diêu trầm giọng:

“Thục Vân, ngoan ngoãn lên mạng đính chính. Tôi có bỏ qua cái trò điên rồ cô vừa gây ra. Biết nhìn lại tuổi tác đi, làm người bà cho đàng hoàng, khiến cháu mình cũng phải xấu hổ thay cô!”

“Đúng thật! Tôi từng thấy người mắc bệnh công chúa, chứ chưa từng thấy bà già nào cũng mắc bệnh công chúa như vậy!” – Trương Man trợn đầy khinh .

Tôi lạnh lùng nhìn họ:

“Yên tâm đi, tối tôi đăng video đính chính.”

Nói xong, tôi kéo vali người rời đi.

Tùy chỉnh
Danh sách chương