Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN

Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 17

“Anh uống say rồi kéo tay tôi nói…”

“‘Dáng vẻ lúc em thật đẹp.’”

“Hôm sau tôi lập tức cho điều tra thông tin của em.”

Anh ta nói.

“Em hai mươi ba tuổi.”

tốt nghiệp đại học.”

“Cha mẹ mất.”

bươn chải ở thành phố này.”

đó tôi đã nghĩ…”

“Cô gái này cần có bảo vệ.”

“Cho nên anh cưới tôi?”

“Cho nên tôi yêu em.”

Anh ta nhìn tôi.

“Tô Niệm…”

“Ngay từ đầu tiên tôi đã yêu em rồi.”

“Chỉ là chính tôi không biết.”

“Phó Tư Niên…”

“Bây giờ anh nói những lời này…”

“Có phải vì sợ mai không cơ hội nữa không?”

Anh ta .

Trong nụ có chút bất lực.

“Có lẽ vậy.”

Tôi nắm tay anh ta.

Mười ngón tay đan nhau.

“Phó Tư Niên.”

mai anh nhất định phải sống .”

“Nếu anh dám chết…”

“Tôi sẽ mang cổ phần của anh cùng con của anh đi khác.”

“Để con anh gọi khác là ba.”

anh ta lập tức trợn lớn:

“Tô Niệm…”

“Em ác thật.”

“Cho nên tốt nhất anh nên sống.”

phẫu thuật, cả nhà chúng tôi tới.

Mẹ Phó ngồi cửa phòng mổ, tay cầm chuỗi Phật châu không ngừng niệm kinh.

Tôi dẫn bọn trẻ ngồi cạnh.

tựa lên cánh tay tôi.

Niệm Niệm ôm con thỏ bông.

Đoàn Đoàn và Viên Viên ngủ trong xe đẩy.

Ca phẫu thuật kéo dài mười tiếng.

đèn đỏ tắt đi, tất cả mọi bật dậy.

Bác sĩ chính bước khỏi phòng mổ.

Biểu cảm vô cùng nghiêm trọng.

“Ca phẫu thuật thành công.”

“Nhưng bệnh nhân vẫn đang hôn mê.”

“Khối u đã cắt bỏ chín mươi phần trăm.”

“Phần lại nằm quá sâu, không thể can thiệp.”

“Sau này vẫn cần xạ trị và hóa trị.”

“Khả năng tái phát vẫn rất cao.”

Mẹ Phó trực tiếp ngất xỉu.

y tá dìu sang cạnh nghỉ ngơi.

Tôi ôm , hai chân mềm nhũn, gần như không vững.

ngẩng đầu hỏi tôi:

“Mẹ ơi…”

“Ba không sao rồi đúng không?”

“Ừ.”

Tôi đáp.

“Ba không sao rồi.”

“Vậy nào ba về nhà?”

“Đợi ba lại…”

“Là có thể về nhà.”

Niệm Niệm cạnh hỏi:

“Ba sẽ lại chứ?”

“Sẽ.”

Tôi nói.

“Ba đã hứa với chúng ta rồi .”

không cho trẻ con .

Tôi bảo Chu Thâm đưa bọn trẻ về .

chờ.

Sau lại, mẹ Phó ngồi xuống cạnh tôi, nắm tay tôi.

“Tô Niệm…”

“Chuyện đây…”

“Là mẹ có lỗi với con.”

Tôi không nói .

“Mẹ cầu xin con chuyện.”

“Nói đi.”

“Đợi Tư Niên lại…”

“Con đừng ly hôn với nó.”

“Nó tuy miệng không nói…”

“Nhưng trong lòng chỉ có con thôi.”

“Ba tháng này mẹ nhìn .”

“Ánh nó nhìn con…”

“Đã khác rồi.”

“Phó phu nhân.”

“Tư Niên có ký thỏa thuận ly hôn hay không là chuyện của anh ấy.”

tôi có tha thứ cho anh ấy hay không…”

“Là chuyện của tôi.”

Tôi nhìn cánh cửa .

“Những anh ấy nợ tôi…”

“Không phải chỉ câu xin lỗi là trả hết .”

Mẹ Phó cúi đầu, không nói nữa.

Ba giờ sáng.

Cửa mở .

Y tá nói bệnh nhân đã , có thể thăm.

Tôi đi .

Phó Tư Niên nằm trên giường bệnh.

Đầu quấn đầy băng gạc.

cắm kín dây truyền và ống thở.

Sắc trắng bệch như tờ giấy.

Nhưng anh ta mở .

Nhìn thấy tôi, khóe môi khẽ động.

“Tô Niệm…”

“Đừng nói chuyện.”

Tôi giường.

“Anh vừa phẫu thuật xong.”

“Giữ sức đi.”

“Tôi đã hứa với em rồi.”

Giọng anh ta rất nhẹ.

Như vọng lại từ nơi rất xa.

“Tôi sống rồi.”

“Ừ.”

“Anh sống rồi.”

Nước tôi rơi xuống.

“Phó Tư Niên…”

“Anh dọa tôi chết khiếp.”

Anh ta đưa tay .

Run run chạm tay tôi.

“Tô Niệm…”

“Sau này tôi sẽ không dọa em nữa.”

“Anh nói lời giữ lời chứ?”

“Giữ lời.”

Tôi nắm tay anh ta, ngồi xuống giường.

“Phó Tư Niên…”

“Tôi có chuyện muốn nói với anh.”

“Chuyện ?”

“Những tấm ảnh trong điện thoại…”

“Tôi xóa hết rồi.”

Anh ta khựng lại vài giây.

Sau đó bật .

“Xóa thì xóa thôi.”

Anh ta nói.

“Sau này mỗi em có thể nhìn thật.”

“Không cần nhìn ảnh nữa.”

“Da anh đúng là dày thật.”

“Do em chiều .”

Tôi trừng anh ta cái.

Anh ta .

tới mức đôi cong cong như trẻ con.

“Tô Niệm.”

“Ừ.”

“Tôi yêu em.”

Tôi không nói .

Nhưng tay tôi siết chặt hơn.

Tiếng máy theo dõi trong vang lên.

cửa sổ, trời sắp sáng rồi.

Phó Tư Niên nắm tay tôi, chậm rãi ngủ thiếp đi.

Tôi ngồi giường nhìn gương ngủ yên của anh ta.

Lại nhớ tới dáng vẻ sáu năm

anh ta dắt tay tôi bước lễ đường.

đó tôi từng cho rằng đã gả cho tình yêu.

Sau này biết…

Đó không phải tình yêu.

chỉ là tôi đơn phương cố chấp.

Nhưng bây giờ…

Ngay lúc này…

Tôi nhìn gương tái nhợt của anh ta.

Nhìn thân hình gầy gò kia.

Cùng bàn tay đang siết chặt tôi.

Tôi nghĩ…

Có lẽ lần này…

Là thật rồi.

Phó Tư Niên nằm bảy .

Sau đó chuyển sang phòng bệnh thường.

Việc đầu tiên anh ta làm sau lại…

Là bảo Chu Thâm đi mua .

Chín mươi chín bông hồng đỏ.

Anh ta ôm bó , chống gậy, từng bước từng bước đi tới tôi.

“Tô Niệm…”

“Bó này…”

“Là bù cho em sáu năm qua.”

“Sau này mỗi năm…”

“Tôi sẽ tặng em.”

“Phó Tư Niên.”

“Anh không vững…”

“Tặng cái chứ.”

“Không vững cũng phải tặng.”

Anh ta nhét bó lòng tôi.

“Tô Niệm…”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.